Tiễn Bác Tổng Kiệt và “chúc mừng, chúc mừng…”
đang hưởng nhan thánh “Ch… Mỹ”
Bác Tổng Kiệt kính mến:
Quả thật từ lâu tui đă không c̣n mấy hứng thú theo dơi chuyện nội bộ của các bác trong giới Ca-tô Rô-Ma An-Nam-Mít, bởi nói cho lắm th́ “người vẫn là người, chiên vẫn là chiên” không thể hiểu nhau được; hăy để th́ giờ nghỉ ngơi c̣n khỏe hơn, nay lại thêm vụ thay đổi nhân sự ở toà Tổng Giám Mục Địa phận Hà Nội, bởi Bác và tôi đều biết rằng thay tới thay lui th́ “cáo vẫn hoàn cáo, chồn vẫn hoàn chồn”. Dù nhân dạng đổi thay như ngựa bị nài tráo, nhưng ḷng dạ vẫn một mực vọng ngoại cung cúc phục vụ việc Chúa Cha lẫn Chúa Con ở Vatican mà thôi, chứ có phục vụ ǵ cho quyền lợi của dân tộc Việt Nam đâu. Nào ai dư th́ giờ để ư đến ai thay ai! Nhưng khổ cho tui là chủ báo lại cứ kèo nài đ̣i cho được một bài, nên tui đành phải phóng bút vậy.
Bác cũng biết đấy, từ ngày đất nước được hoàn toàn giải phóng, trở thành một Việt Nam độc lập phú cường th́ kẻ bại trận đau đớn nhất lại là Toà Rất Thánh Vatican. Hai trận chiến kinh thiên động địa 1954 và 1975, đă làm sụp đổ tan tành mọi công lao xương máu vun bồi bao thế kỷ của Vatican trong âm mưu Ca-tô hoá toàn bộ dân tộc Việt Nam. Trên phương diện quốc tế, hai trận này c̣n có một ư nghĩa vô cùng to lớn là lần đầu tiên trong lịch sử một tiểu quốc thuộc địa đă đánh bại bằng quân sự hai cường quốc Âu Mỹ đầu xơ và tập đoàn cấu kết Vatican mà giành được độc lập; nhờ đó các nước thuộc địa khác noi gương theo mà đất nước họ dần dần được giải phóng. Bây giờ Toà Rất Thánh đành phải cất công hát bài tỉ tê mong được Nhà Nước Việt Nam thương cho quay lại sau hơn 35 năm nay. Nhưng tôi nói thật Bác nghe, ngày nào mà Trung Quốc vẫn c̣n “ngoảnh mặt làm ngơ ” với Toà Rất Thánh th́ Chúa Cha cũng đành bó tay chẳng giúp ǵ cho Chúa Vatican trở lại Việt Nam. Tuy vậy Nhà Nước Việt Nam đă đễ dăi lắm rồi khi cho phép đám chủ chăn chiên bản xứ thỉnh thoảng sang Vatican chầu Gíao Hoàng cho đở nhớ dung nhan và nhận mật lệnh.
V́ thế đám con chiên trong và ngoài nước bị mất quyền thế từ 1954, bao lâu nay điên cuồng chống đối Nhà Nước Việt Nam đồng hóa với việc chống cộng theo giáo lệnh c̣n sót lại của GH Piux XII trước thế chiến II. Họ chỉ mong một ngày nào đó chế độ cầm quyền hiện nay sụp đổ th́ bọn Tây phương và Vatican sớm có cơ hội mang đám con chiên tay sai đang lêu bêu ở hải ngoại về ngồi trên đầu trên cổ cai trị dân Việt như lịch sử đă từng chứng minh qua bao thế kỷ qua; rồi lại c̣n mang nước Việt Nam dâng cho Bà Đầm Ma-Rỉ nào đó như đám tạp lục Ngô triều đă ngây ngô giở quẻ.
Bác có thấy rằng mọi cựu quan to súng dài hay quan phụ mẫu ở thượng tầng lănh đạo thuộc các chế độ VNCH đều là con chiên cuồng tín hay không? H́nh như các chế độ trong Nam trước đây tuyển cán bộ quan chức dựa ưu tiên theo tiêu chuẫn trung kiên của giáo dân. V́ thế không lạ ǵ chính cái đám này khi tháo chạy ra nước ngoài lại hùng hổ đánh lận con đen trộn lẫn chuyện đạo và đời với nhau để khích động chống cộng ở hải ngoại. Có một anh nhà ḍng tu xuất, sau trở thành sĩ quan, bây giờ là HO đă than với tui rằng: “Mẹ kiếp, tin và phụng vụ cho Chúa hết ḿnh nhưng nào đă hết … khổ. Đời vẫn là một bể khổ.”
Đọc Kinh Thánh th́ điều hù doạ đầu tiên của Nhà Thờ với đám con chiên là ai cũng đều mắc “tội tổ tông”, nhưng đối với dân Việt th́ “tội tổ tông” nặng nhất là những kẻ vong bản truyền lại đă bao đời tinh thần nô lệ ươn hèn chuyên phục vụ cho ngoại nhân để hảm hại quê cha đất tổ.
Trước đây tôi có nghe một con chiên “trí thức” viết rằng “Đạo Ca-tô Rô-Ma đến Việt Nam sớm và đă đem nền văn minh Ca-tô giúp cho Việt Nam tiến bộ nhanh đến hơn 3 thế kỷ.” Đúng là một lũ thiếu văn hoá ếch ngồi đáy giếng. Tui chẳng cần phải bàn luận ǵ cho nhiều, chỉ cần đem so sánh sự tiến bộ của các nước Ca-tô và phi Ca-tô lân cận để thấy rằng câu nói trên là nhảm nhí. Phi Luật Tân bị Ca-tô Rô-Ma giáo trị từ thế kỷ thứ 16 đến nay vẫn chỉ là một nước nghèo đói dân trí lạc hậu. Trung Quốc phi-Ca-tô đă trở nên hùng cường nhanh chóng như thế nào chỉ trong ṿng 50 năm như mọi người đều biết. Nhờ ơn Chúa chăng? C̣n Việt Nam vừa thoát khỏi ách Ca-tô và phong toả kinh tế độc ác của Âu Mỹ, th́ chỉ trong ṿng 15 năm gần đây đă thăng tiến trù phú như thế nào, khỏi cần dẫn chứng. Nếu không đánh đuổi được tập đoàn tây phương-Vatican th́ bây giờ Việt Nam chắc c̣n thua xa xứ Congo. Nước nào c̣n dây dưa với Vatican th́ tự ḿnh biến thành nạn nhân của Ma Cà Rồng. Mong Nhà Nước Việt Nam thấu rơ điều này.
Bác c̣n nhớ chăng thời gian đám con chiên ở Hà Nội mở chiến dịch “đồng khởi thăm ḍ” ở Thái Hà dưới sự chăn dắt của Ṭa Tổng giám mục Hà Nội mà Bác là thủ lănh với sự tiếp tay của các chủ chăn khác như Vũ Khởi Phụng, Nguyễn Văn Khải, Nguyễn Ngọc Nam Phong ... lấy cớ đ̣i khu đất 42 Nhà Chung cho Vatican, mà trước năm 1959 là Ṭa Khâm Sứ, để tạo ra một t́nh trạng nhiễu nhương bất an ở ngay chính thủ đô. Gọi là ‘thăm ḍ’ v́ Bác và đám con chiên thừa biết là một miếng đất cỏn con với cái toà nhà cũ kỷ từ thời tây thực dân c̣n làm cha chú chẳng đáng giá một xu so với tài sản bao la thiên địa của Toà Rất Thánh cướp được khắp thế giới. Nhiệm vụ của Bác đă được lệnh từ bên ngoài là cố tạo ra một t́nh trạng bất ổn chính trị sau khi những phong trào dỗm “dân oan khiếu kiện”, “đ̣i hỏi nhân quyền, dân chủ, tự do” … bị thất bại thê thảm, và hy vọng rằng sự việc khiêu khích nhùng nhằng kéo dài đủ để lan toả ra toàn quốc như mọi người đều thấy ở Tam Toà, Loan Lư... rồi Đồng Chiêm, và đủ để các thế lực tây phương và Vatican sớm can thiệp.
Các bác c̣n có sự phụ họa của đồng bọn chăn chiên v́ khi Nhà Nước nhắc nhở các bác chớ để sự việc đi khỏi tầm kiểm soát th́ chủ chăn Phạm Trung Thành, Giám tỉnh Ḍng Chúa cứu thế Việt Nam lại ngụy biện trên RFA ngày 18.12.2008 rằng: "Về phương diện giáo luật, về phương diện mục vụ, chúng tôi thấy những người này không sai". Trong thư gửi "anh em toàn tỉnh" ngày 2 tháng 9, 2008 ông Thành lại nhắn nhe: "Sự kiện Thái Hà là dấu chỉ quan trọng mà Chúa gởi đến cho chúng ta, chúng ta phải đọc được dấu chỉ đó". Dấu chỉ đó là ǵ nếu không phải là nổi loạn lật đổ Nhà Nước CSVN? Nhưng đáng tiếc là các bác chỉ là thiểu số, lại không có súng ống của thực dân đứng phía sau nên chẳng mấy ai hưởng ứng cả, mà lại c̣n bị đồng bào lớn tiếng tỏ bày phẩn nộ với các việc làm phản bội sai trái của các bác. Thế có nghĩa là Chúa Cha hay Chúa Vatican của các bác đă gởi sai dấu chỉ phen này rồi.
Bác và đám con chiên làm loạn ở thủ đô hơn một tháng từ Lễ Giáng sinh năm 2007 nhưng khí thế xem chừng đă yếu x́u, dân chúng lănh đạm xa lánh; đồng thời Nhà Nước đă khôn ngoan kềm chế tối đa không gây khích động để không bị mắc mưu các bác và vẫn không chịu nhân nhượng các đ̣i hỏi phi lư. Trong khi các bác c̣n đang lúng túng tấn thối lưỡng nan, loanh quanh hết đem tượng Bà Đầm Ma-Rỉ ra gốc cây rồi mang vào toà Giám Mục th́ có cứu tinh là Hồng y Tarcisio Bertone gởi cho bức thư của Quốc vụ khanh Vatican bảo dẹp đám hát dạo nhạt nhẽo ấy đi khi thấy vụ đồng khởi của các bác chỉ đi vào ngơ cụt th́ Bác và đám con chiên cúi đầu vâng lời giải tán ngay trong nháy mắt cùng nhau rút về chuồng. Hậu quả là UBND TP Hà Nội đă nhanh chóng cho xây dựng vườn hoa tại khu đất tranh chấp và chuyển ṭa nhà cũ thành thư viện công cộng. Việc làm ấy nhằm tái lập lại uy quyền quốc gia và dạy cho đám con chiên ngây ngô chỉ biết hát bài “thà mất nước chứ không thà mất Chúa ... ngự ở Vatican” dù Toà Rất Thánh cũng chỉ là con cọp giấy biết rằng “đây là đất nước Việt Nam có chủ quyền”.
Tui đă từng bảo với Bác rằng Nhà Nước Việt Nam độc lập ngày nay khôn khéo về cách mạng và chính trị nào dễ bị đánh lừa bởi những tṛ chơi “tự do tôn giáo và dân chủ” trá h́nh của tập đoàn Vatican-Tây phương để làm xáo trộn nhiểu nhương đất nước. Hăy xem gương của Thái Lan, hậu quả của nền độc lập trong ṿng tay của Anh-Mỹ như thế nào? vẫn c̣n là một nước lạc hậu và bất ổn chính trị do sự khuấy động bởi những bàn tay lông lá.
H́nh như các bác đă sinh lầm thế kỷ, thời mà thi sĩ Vũ Hoàng Chương đă than “bị quê hương ruồng bỏ, giống ṇi khinh”. Thời thế ngày nay đă khác xa thời thực dân đô hộ và các đời Ngô và Nguyễn Tổng thống. Giáo hội Ca-tô Rô-Ma chẳng là cái thể thống ǵ dưới mắt Nhà Nước hiện nay; họ xem các bác chỉ là một nhóm tôn giáo thiểu số trong nước luôn dựa hơi ngoại bang như con cháu dựa hơi cha mẹ mà làm điều xằng bậy; đó là họ chưa quyết liệt tính sổ mấy đời các bác đă làm Việt gian tiếp tay bọn cướp nước lăng nhục đoạ đày dân tộc cả đến một trăm năm ṛng.
Vận xui cứ đeo đuổi sự nghiệp đang lên của Bác, dù suốt ngày Bác đă cầu nguyện với Chúa toàn năng đến khan cả cổ cho bác thắng keo này, nhưng Chúa cũng đành bó tay ... cười trừ. Đă thế Chúa lại xúi dại Bác tuyên bố một câu xanh rờn vào ngày 20 tháng 9 năm 2008, trong một bài phát biểu của Bác khi họp với Ủy ban Nhân dân thành phố Hà Nội: "Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhă khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam".
Đây là chỗ mà ta hay nói “giọt nước làm tràn ly”, và tây th́ bảo “final nail in the coffin” (tạm dịch là ‘cái đinh cuối đóng nắp ḥm’). Câu nói lỡ mồm lỡ miệng thiếu suy nghĩ của Bác, đang là Tổng Giám Mục Địa phận Hà Nội, thủ đô ngàn măm văn vật, quan trên trông xuống, bàn dân trông vào, đă gây nên một trận băo nguyền rũa không tiếc lời của mọi thành phần dân tộc; dĩ nhiên trừ đám con chiên mà nhất là con chiên hải ngoại vốn đă mang gịng máu Bùi Chu-Phát Diệm, Gia Kiệm-Hố Nai quyết liệt bào chữa theo lối căi cối căi chầy lấy được, coi thường lẽ phải đúng bài bản của Vatican Rất Thánh là “cứu cánh biện minh cho phương tiện”.
Xem lại đường công danh phục vụ Chúa Vatican của Bác ban đầu cứ như đường cao tốc Láng Hạ. Bác sinh năm 1952 tại Mỹ Sơn, Lạng Sơn, nay chỉ mới 57 tuổi. Năm 1954, khi vừa 2 tuổi Bác đă phải theo chân chủ chăn và đám con chiên tháo chạy vào Nam. Năm 1972 Bác vào nhà ḍng Thánh Thomas và phục vụ nhiều năm tại Nhà thờ chính ṭa Long Xuyên. Ba năm sau th́ xảy ra công cuộc giải phóng đất nước làm con đường Bác đi bị gẫy gánh rồi măi đến năm 1991 mới được nối lại khi đất nước cỡi mở hơn đi vào đổi mới, và Bác đă được thụ phong linh mục tại Nhà thờ Long Xuyên lúc 32 tuổi. Sau đấy Bác nhận được lệnh của Vatican đi tây học tại Học viện Công giáo Paris từ năm 1993-1997. Từ đó vai tṛ của Bác lên như diều: Năm 1999 được bổ nhiệm làm giám mục Giáo phận Lạng Sơn và Cao Bằng. Tháng 4 năm 2003, làm giám quản Tông ṭa Tổng Giáo phận Hà Nội, tháng 5 thay cho Hồng y Phạm Đ́nh Tụng làm Tổng giám mục Giáo phận Hà Nội. Năm 2004, làm Phó Tổng thư kư của Hội đồng Giám mục Việt Nam rồi 2006 lên Tổng thư kư. Nhưng đáng tiếc là đến cuối năm 2007 xảy ra vụ “đồng khởi Thái Hà” đă làm tiêu tùng sự nghiệp của Bác. Bác tự biết “con đường Bác đi đă là con đường bi đát” từ đấy.
Bác c̣n nhớ trong bài Mạn hứng của Thiên Lôi tui viết hồi Tháng 1, 2008 không? tựa là “Phải Cám Ơn Tổng Kiệt Thôi!” có đoạn “Tui nói chắc như bắp rằng nếu may mắn Tổng Kiệt thành công trong vụ này th́ hoặc là danh tiếng của ông Tổng sẽ được ca tụng như là một Lech Wałęsa Việt nam và ngôi vị Chủ tịch HĐ GM/ GHCGVN sẽ nhanh chóng lọt vào tầm tay. Nhưng nếu thất bại th́ sẽ theo bước chân của Nguyễn Văn Lư, không những bị GHCG trong nước kết án là nóng vội hấp tấp làm hư đại sự, mà c̣n bị Vatican có thể cho là tử đạo hay rối đạo và bị lọai trừ nhanh chóng.”
Bác thấy không? Tui đâu có nói sai! Chỉ v́ vận của Bác đen như ‘cái sự đời’ nên không làm nên được một Lech Wałęsa Việt Nam; th́ đành làm Nguyễn Văn Lư vậy. Số của Bác c̣n tốt hơn ông Lư nhiều v́ Bác c̣n được Nhà Nước sắp xếp cho ra đi nước ngoài, chứ ông Lư chỉ có nằm ấp. Âu cũng do chưa gặp được “thiên thời, địa lợi, nhân hoà”; mà ba thuận tố này c̣n lâu mới đến với các bác dù cho các bác có mời cả Chúa Trời xuống đứng bên cạnh. Chuyện ǵ trên đời cũng như một ván bài đen đỏ; “ăn được cả ngă về không”. Ít ra là Bác cũng đă cố đấm ăn xôi mà xôi chữa chín. T́nh nghĩa của bọn tây phương, dù là Toà Rất Thánh đi chăng nữa là như thế ấy Bác ạ, họ xem các bác chỉ là đám tay sai vặt như các nhà “lănh đạo anh minh” của miền Nam trước đây mà thôi, chứ tốt lành ǵ! Một khi chanh đă được vắt kiệt th́ nơi an nghỉ cuối cùng chính là cái thùng rác. Một anh Mỹ đồng minh hùng cường khi thấy bạn VNCH “môi hở răng lạnh” hết xài được nữa th́ cho bạn ra “ngă năm chuồng chó” nằm kềnh chẳng hề tiếc nuối. Thế mà ít ai học được bài học của lịch sử. Mong rằng kiếp sau Bác được quay lại Việt Nam làm người lương (thiện) để khỏi phải than trời trách đất.
Mới đây hảng tin AFP trích nguồn của Asianews cho hay Bác đă rời Hà Nội tối thứ Tư 12/5/2010 một cách đột ngột bất thường, để đi “chữa bệnh” tại Hoa Kỳ. Hay là bệnh “thối mũi” như tướng Nguyễn Chánh Thi ở miền Nam ngày nào? Hôm sau 13/5/2010 Ṭa Rất Thánh Vatican mới ra thông báo cho biết Giáo Hoàng Bé-Nó-Đít-To đă chấp nhận cái sự từ chức TGM-HN của Bác và đồng thời bổ nhiệm ông phó Nguyễn Văn Nhơn lên thay. Quái, Bác đă dám ra đi trước khi ông GH chấp nhận sự từ chức của Bác ư? Hay Bác giận hờn ǵ Ṭa Rất Thánh chăng? Cớ sao Bác không sang Vatican ngay để hầu GH mà lại ghé sang Hoa Kỳ để chữa bệnh? Sao chuyện ǵ liên quan đến Bác cũng chứa nhiều bí ẩn thế?
Nghe nói trước đây hồi đầu tháng 3, 2010 Bác đă nằm viện hết một tháng ở bệnh viện Universita Campus Bio-Medico di Roma của Đại học Y Rô-ma, do hội Opus Dei điều hành theo sự sắp xếp của Hồng y Cordes. Nhưng khi nghe có cuộc họp của các giám mục Việt Nam diễn ra ở Vũng Tàu cùng với tin tức về cuộc "mặc cả" liên quan tới việc đi hay ở của Bác bị ṛ rỉ làm xôn xao dư luận, Bác vội khăn gói quả mướp trở về ngay mà lại không được tham dự phiên họp dù Bác vấn c̣n là Tổng thư kư HĐGMVN. Chuyện trong Nhà Thờ của các bác cứ rối rắm như đùa!
Nghe đâu theo dự định, sau khi thất nghiệp vào ngày 13/5/2010 Bác sẽ trở lại Nhà ḍng Châu Sơn ở Ninh B́nh vào ngày 18/5/2010 để ăn năn, nhưng TGM Nguyễn Văn Nhơn nhận được lệnh đặc biệt phải cấp tốc đưa Bác ra phi trường Nội Bài ngay đêm 12/5/2010 để Bác đơn ca bài “ai bao năm từng lê gót nơi quê người”. Cũng lạ, 24 tiếng đồng hồ là Bác có ngay Visa của … “anh hai” Mỹ !
Chính điều này đă làm cho đám con chiên Bùi Chu-Phát Diệm, Gia Kiệm-Hố Nai hải ngoại điên tiết cáo buộc về những "mối liên kết gian tà" của những quan chức Ca-tô giáo người Việt Nam ở Vatican cũng như ở trong nước. Khi đă cuồng th́ Giáo hoàng cũng chẳng ngán.
Nhưng trước đó hai ngày, một cán bộ của Mặt trận Tổ quốc VN đă tiết lộ: Trước sự phản kháng mạnh mẽ của giáo dân Hà Nội và khắp nơi, Nhà Nước Việt Nam biết rằng nếu Bác dù về hưu hay ở đâu trong nước cũng không thể giải quyết triệt để “Vấn đề Ngô Quang Kiệt". Đặc biệt khi Thư Thỉnh nguyện của Giáo dân với hơn 15.000 chữ kư đă đến Vatican, do vậy mới có phương án đưa Bác rời Việt Nam để Bác khỏi bị nhục nhă về sau khi mang … hộ chiếu nước này.
Vẫn theo nguồn tin này th́ trong thời gian qua, Bác bị chứng “mệt mỏi, mất ngủ và căng thẳng măn tính”.
Nhưng trước đây vào ngày 27 tháng 11, 2009 [có ghi lộn không? hay 2010], ông chăn chiên Trần Công Ngủ, à không, Trần Công Nghị đă biết hết căn bệnh của Bác qua một bài phỏng vấn với Khánh An trên Đài RFA. Nghe ông ta giải thích với lời lẽ văn chương lôi thôi luộm thuộm nửa tây nửa ta tùm lum làm đám con chiên chẳng hiểu ông ấy muốn nói cái ǵ nữa; xin trích nguyên văn giữa hai ngoặc đứng:
[LM Trần Công Nghị: Về diễn tiến của việc Đức Tổng Giám Mục xin từ chức th́ nó ở cái điểm như thế này, là bởi v́ Ngài là con người có tự trọng và có trách nhiệm, và thực tế ra không phải đây là lần thứ nhất Ngài xin từ chức mà Ngài đă ngỏ ư định là v́ sức khoẻ mà Ngài có thể từ chức v́ ngài bị cái bệnh gọi là cái oxygène nó chuyển lên óc không được nhiều thành thử đôi khi nó không chuyển đủ th́ người bị choáng váng và không đủ cảm giác, th́ ngay thời kỳ tổng giám mục th́ Ngài đă cảm thấy, sau khi sang Mỹ khám bệnh th́ bác sĩ người Việt Nam ở đây thấy như b́nh thường, có lẽ là Ngài bị pressure nên mới cảm thấy như vậy.]
Xin xem [http://www.congdongnguoiviet.fr/BinhLuan/0911TGmNgoQuangKietH.htm]
À ra thế, bộ năo của Bác thường thiếu dưỡng khí nên hay bị choáng váng và không đủ cảm giác; hèn ǵ mà Bác hay xuất khẩu thiếu văn hoá quá, làm cho đồng bào nổi giận. Biết thế th́ từ nay xin đồng bào thông cảm cho những hành vi và lời nói bất thường của Bác. Mọi sự đều do bộ óc thiểu khí không b́nh thường gây ra. H́nh như bệnh này c̣n hay lây lan qua đám chiên cừu tựa như Mad Cow Disease nên phải cần đến thú y sĩ tiêm thuốc pḥng chủng ngay.
Đấy là lời gỉải thích của ông chăn chiên đồng nghiệp của Bác, và là chủ nhiệm của VietCatholic.net vốn là cái loa to nhất của Ca-tô giáo ở hải ngoại đấy nhé, chứ không do tui đặt điều đâu.
Thật ra căn bệnh của Bác, cũng giống như các cụ Thục, cụ Thuận là … tâm bệnh, do bị ruồng rẫy nên mất tinh thần. Nó cũng có thể do nguồn gốc từ bệnh Trầm Cảm Lưỡng Cực (Bipolar depression). Nghe khó hiểu ư? Kẻ mắc bệnh này th́ tâm lư hay bị chao đảo giao động đến tận cùng của hai cực: khi th́ ba hoa chích cḥe tưởng ḿnh ngồi ở ngai Giáo Hoàng, hay là các cố đạo thực dân Puginier hay Lefèbre. Nhưng khi bị thực tế phũ phàng tát nước lạnh vào mặt th́ co rúm buồn phiền mất ăn mất ngủ như Bác đă kể. Khi phát động chiến dịch “đồng khởi thăm ḍ Thái Hà” Bác cứ tưởng ḿnh là bà con với… Ngô tổng thống. Nhưng khi bị Nhà Nước Việt Nam bao vây vô hiệu hóa vai tṛ TGM của ḿnh sau bao lần đă cảnh cáo mà không chịu nghe, rồi bị Ṭa Rất Thánh đồng thuận giải nghệ Bác “th́ người bị choáng váng và không đủ cảm giác” như ông Nghị đă diễn tả.
Lạ thật, trong Nhà Thờ các bác thường ca tụng Chúa toàn năng nhân từ thường giúp các bác hoàn thành mọi nhiệm vụ khó khăn một cách tốt đẹp, chỉ cần các bác qú gối cúi đầu cầu nguyện, xá ǵ ba cái tṛ chữa bệnh. Một khi có con chiên ốm nặng th́ các bác liền đến bên giường bệnh đọc một hồi phù phép làm dấu loạn xạ ngầu gọi là “thêm sức” cho chóng khỏi, nhưng thực ra con chiên vẫn … khơi khơi đi diện nhan Thánh Chúa mà chẳng chịu nói với các bác một lời từ giả. Cớ sao bây giờ Bác bị bệnh “mệt mỏi, mất ngủ và căng thẳng măn tính” là chuyện nhỏ, Bác lại không nhờ các bác đồng nghiệp chăn chiên khác cầu nguyện Chúa một phát là Bác khỏi bệnh ngay; cớ sao Bác lại phải sang Vatican hay sang Mỹ nhờ bác sĩ chữa hộ? Không nghe Bác dự tính đến Lourdes hay Fatima để nhờ Bà Đầm Ma-Rỉ chữa cho khỏi, như Ṭa Rất Thánh đă ban phép lành và phủ dụ con chiên khắp thế giới đến viếng hàng năm. Hay Bác biết quá rơ đấy chỉ là tṛ bịp làm tiền của Vatican chẳng có thánh ǵ ráo; vốn chỉ dành cho đám con chiên mù ḷa dễ nh́n thấy Bà hơn người sáng mắt.
Lúc Bác lỡ cưỡi lưng cọp trong vụ Thái Hà, Bác đă vung tí mẹt trả lời phỏng vấn trên vietcatholic ngày 19 tháng 9, 2008 rằng: “Cầu nguyện không phải chỉ để đ̣i lại mảnh đất ở 42 Nhà Chung, hay 178 Thái Hà, mà là để đ̣i công lư và sự thật.” Rồi Bác vừa vu cáo Nhà nước Việt Nam "đàn áp tôn giáo", "vi phạm nhân quyền" lại c̣n hăng tiết vịt hăm đe: "Chúng tôi có quyền sử dụng những khả năng có thể để bảo vệ tài sản của chúng tôi", trong đơn khiếu nại khẩn cấp gửi Chủ tịch Nước và Thủ tướng Chính phủ Việt Nam. Thế là Bác đă lợi dụng tôn giáo vờ đ̣i đất cho ngọai bang để xách động làm chính trị khuynh đảo.
Ái chà, sao Bác lại dại dột đến thế? Tài sản nào là của chúng tôi? Bác không đọc lịch sử à? Trước cuối thế kỷ thứ 19, năm 1886, tức là năm thực dân Pháp áp đặt nền cai trị bảo hộ lên toàn cơi Việt Nam tài sản của các bác có được bao nhiêu? Chẳng hề có được miếng đất cắm dùi. Bác đă bị hoang tưởng, ngỡ rằng quả địa cầu này là của Chúa Cha Chúa Con giao cho Chúa Vatican tất. Quyền năng của Chúa Vatican cứ như ở thời Trung Cổ bên châu Âu? Hậu quả bi đát như thế nào th́ mọi người đă rơ. Ngay cả Chúa toàn năng và Ṭa Rất Thánh c̣n trơ mắt ếch ra nh́n cậu Phù Đổng Việt Nam ra tay th́ Bác phải biết là Bác đang ở xứ nào. Việt Nam bây giờ chứ có phải Việt Nam ở thế kỷ 19 đâu? Nhân quả cả đấy Bác ạ, đều là do Bác gây ra theo lời xúi dục bậy bạ của ngoại nhân.
Bác có biết không? Vai tṛ và ảnh hưởng của Ṭa Rất Thánh trên thế giới nhất là thế giới tây phương bây giờ tả tơi như cái mền rách v́ những vụ kiện xách nhiễu t́nh dục và ấu dâm của các ông chăn chiên trên toàn thế giới nhất là ở các nước nghèo chậm tiến, với sự bao che giấu giếm của Ṭa Rất Thánh và đương kim giáo hoàng khi c̣n là Hồng Y. Các ông vận áo chùng đen đă được các Nhà Thờ ban cho cái chức LM (tức là viết tắt của chử) “License to Molest”, bởi ông nào ông nấy giấu kín một con dao … da to tổ bố luôn ŕnh rập trẻ con hầu lễ để làm tṛ tồi bại. Ngân sách nứt khố đổ vách của Ṭa Rất Thánh nay đă bị vơi cạn do số tiền bồi thường khổng lồ càng ngày càng chồng chất. Có các họ đạo đă phải bán luôn cả nơi Chúa ở để trả nợ. Luật đời hay luật đạo cái nào hơn? Ở cái xứ “đang phát triển” như Việt Nam, chắc tệ nạn này cũng không kém nhưng v́ con chiên c̣n sợ Nhà Thờ dứt “phép thông công” và sợ gia đ́nh bị đại diện Chúa cô lập với xóm đạo nên không dám tố cáo với Nhà chức trách, và nền luật pháp của Việt Nam vẫn c̣n thô sơ, chứ không th́ Chúa cũng phải sơ tán ra đồng, trở thành homeless.
V́ Vatican c̣n đang lúng túng đối phó với cường triều do dân tây phương thóa mạ nên đang co cụm, có th́ giờ rănh đâu mà lo đến các bác nô lệ ở xứ miệt vườn. Bác đă không học bài học của ông Nguyễn Văn Lư ư! Thôi đừng trông chờ ở Ṭa Rất Thánh; Giáo Hoàng c̣n lo cho bản thân chưa xong nữa là !
Trước đây trong nhiều chuyến công du nước ngoài nhất là châu Âu, hết Thủ tướng Dũng vào đầu năm 2007 rồi đến Chủ tịch Nước Triết vào tháng 12, 2009 đă ghé qua Toà Rất Thánh và được Gíao Hoàng Bé-Nó-Đít-To tiếp kiến trang trọng, liền được đám con chiên trong và ngoài nước qua những cái loa báo láo trên giấy lẫn mạng của “Bolsa xóm đạo” tha hồ tán phét là đă đến lúc CSVN phải thần phục Vatican, và con đường bang giao giữa hai “quốc gia” đang được hâm nóng phục hồi.
Bây giờ mới rơ là qua các cuộc viếng thăm ấy, Nhà Nước Việt Nam đă áp lực trực tiếp với Vatican phải chọn lựa một trong hai giải pháp cho tương lai của Bác: 1. Cứ ù ĺ không can thiệp, th́ Bác sẽ tiếp tục lêu bêu. Các cấp chính quyền sẽ không tiếp xúc với toà TGM Hà Nội, làm cho việc Chúa bị tê liệt, hay 2. Nhúng tay can thiệp bằng cách gọi Bác về Nước Chúa ngay cho khỏi chướng mắt nhà cầm quyền Việt Nam và cũng để Bác ngồi chơi xơi nước cho hết tuổi đời; dù rằng Báo An ninh Thủ đô đă từng viết: "Vấn đề nhà đất tại 42 Nhà Chung, một số chức sắc tôn giáo đă lợi dụng để chính trị hoá, thậm chí quốc tế hoá. Những mục đích cá nhân của một số giáo sỹ đi ngược lại lợi ích của dân tộc không thể đại diện cho lợi ích của đông đảo bà con giáo dân. Những ai lợi dụng tôn giáo để kích động nhân dân, gây rối trật tự xă hội, vi phạm pháp luật đều cần phải được pháp luật xử lư nghiêm minh".
Thôi dàn xếp như thế cũng ổn thoả cả đôi bên. Dân ta vốn hiếu ḥa, dễ tha thứ.
Bác có thấy triết lư đông phương thường xem tṛ đời là phù du nên ít oán than. Cái chức GM hay TGM của Bác cũng thế mà thôi; chỉ là miếng bánh vẻ (tựa như chuyện thiên đàng địa ngục) do Ṭa Rất Thánh bày ra để Bác dễ làm bung xung; đến khi Bác làm hỏng việc th́ Vatican chỉ cần lấy lại bị gậy tựa như Cái Bang trong truyện của Kim Dung. Mất bị gậy th́ Bác trở nên “nobody” lêu bêu thấy rơ, nào có c̣n hùng hổ oai phong như trước đây ở Thái Hà nữa đâu. Lắm khi Bác ra đường ở Âu Mỹ chẳng có đứa chó nào chào hỏi nữa đấy. Thói đời là thế mà Bác. Bác cứ xem lại chuyện cuối đời của cụ Thục và cụ Thuận th́ rơ.
Qua vụ này ta cũng thấy Nhà Nước Việt Nam đă chơi một ván cờ cao và để lại một bài học cho HĐGMVN rằng chức tước của các ông chớ cho là do Thánh Cha ở Ṭa Rất Thánh Vatican ban cho là vinh hiển mà vội lên mặt kênh kiệu như thời thực dân, nếu không có sự đồng ư của chúng tôi th́ nó chỉ rặc là “bị gậy cái bang” mà thôi. Liệu mà ứng xử cho phải phép đấy nhá. Đừng có bắt chước tổ tông các bác mà mắc tội như Trương Vĩnh Kư aka. Petrus Kư, một tên tu xuất và nô bộc đắc lực cho thực dân Pháp ở giữa thế kỷ 19, đă không ngần ngại xúi giục quân xâm lược đánh chiếm nước ta. Chính Đô đốc Thực dân Page cũng phải ngao ngán xác nhận vào tháng 12 năm 1859: "...Ngoài ra không một người Việt Nam nào theo Ki-tô giáo lại ngần ngại xin gia nhập làm lính dưới cờ Pháp, ông vua Việt Nam không theo đạo, không phải là vua của họ. (...Du reste, pas un Vietnamien catholique n’hésita à demander à s’enrôler comme soldat sous le drapeau francais, le roi payen du Vietnam n’était point leur roi.) (Depêche de l’Amiral Page, du 14-12 et 25-12-1859. Archives Nationales, Fonds Marine BB4-777).
Nhưng trước tin Bác bùi ngùi xách gói và chắc là dùng hộ chiếu Việt Nam để ra đi về vùng đất Rất Thánh để hầu hạ Gíao Hoàng Bé-Nó-Đít-To; Thiên Lôi tui cũng tức cảnh sinh t́nh mà hạ bút … phóng ra một bài thơ mượn thể điệu của bài “Khóc Bạn” của cụ Nguyễn Khuyến; thơ rằng:
Ô HÔ!
Bác Ngô thôi đă thôi rồi
Nước mây man mác ngậm ngùi ḷng ta.
Nhớ từ thuở ba hoa Bác phán:
“Kiệt tôi buồn nhục nhă lắm thay,
Việt Nam Hộ Chiếu cầm tay
Mỗi lần xuất ngoại sân bay xứ người.”
Quả là chuyện nực cười thế kỷ
Bác đă làm tṛ khỉ dân khinh,
Ôi chao thế thái nhân t́nh
Bác ăn gạo Việt đến ph́nh thịt da
Tổng giám mục đâu là chức bé
Nói năng sao bém nhẽ thế kia?
Nay nghe Bác bị ra ŕa
Cũng mừng cho Bác sớm ĺa Việt Nam
Để bác được vinh quang chầu Chúa
Đất Giáo hoàng lắm lúa nhiều tiền
Từ nay Bác khỏi buồn phiền
Không c̣n Hộ Chiếu bực ḿnh bám thân.
Lại có đứa xa gần: Bác bệnh.
Va-ti-Căng ra lệnh Bác dông
Ngồi không Bác lại chạy rông
Làm điều xằng bậy đi đong đạo đời.
Thôi, tôi chỉ có bấy lời
Thuận buồm xuôi gió chúc người b́nh an.
Bạn không quen của Bác: Thiên Lôi.
Tháng 5, 2010.
Giaodiemonline, ngày 21/5/2010
NDVN, ngày 24/5/2010