NHÂN DÂN VIỆT NAM.ORG
TIẾNG NÓI CỦA MỘT SỐ NGƯỜI VIỆT YÊU NƯỚC TRONG NUỚC VÀ HẢI NGOẠI VẬN ĐỘNG TOÀN DÂN QUYẾT TÂM
CÓ NGÀY VUI ĐẠI THẮNG VIỆT NAM III LÀ ĐẬP TAN ÂM MƯU DBHB CỦA ĐẾ QUỐC MỸ, GIẢI TRỪ VÀ GIẢI HOẶC
GIẶC ÁO ĐEN VATICAN – GIẶC ÁO ĐEN BẢN ĐỊA – GIẶC TIN LÀNH

    Giới thiệu một số website:

   * Cong San
   * Nhan Dan
   * Cong An
   * Cong An N.D.
   * Quan Doi N.D
   * Lao Dong
   * Thanh Nien
   * Tuoi Tre
   * Saigon G, P.
   * VNA Net
   * Voice of V.N.
   * www.chuyenluan.com
   * www.duoctue.org
   * www.khuongviet.net
   * www.nguoivietyeunuoc.org
   * www.nguyentua.com
   * www.dongduongthoibao.net
   * www.dongduongthoibao.com
   * home.comcast.net/~charlieng


   

Nguyễn Hùng [Blog BBC] Theo dơi tranh luận có Thượng đế không? từ "MAN vs GOD"


 

 

 

QUỐC KỲ VIỆT NAM : Có những người Việt, v́ lư do nào đó, nói đến Quốc Kỳ Việt Nam, cờ đỏ sao vàng gọi là lá cờ máu. Tôi không hiểu họ muốn ǵ? Chắc là qua hận thù bởi thua chạy, mất quyền lợi và nhất là ‘đặc ân’ làm bù nh́n cho Mỹ....click đọc thêm: QUỐC KỲ-QUỐC HIỆU-QUỐC CA và Cờ Đỏ Sao Vàng – Cờ Vàng Ba Que

 

Cờ Tam Vị Nhất Thể

Chúa Cha – Chúa Con – Chúa Thánh Thần

 

BÀN VỀ “CỜ BA QUE” BỊ TREO DƯỚI "ĐÍT" CỜ MỸ Ở IRAQ:Trên mạng www.cva646566.com/IRAQ/index. h́nh cờ vàng ba sọc “cờ ba que” treo dưới “đít” cờ Mỹ. Và đứng phía dưới là Đại Úy Quân Lực Mỹ Michael Đỗ. Một số người thấy h́nh ấy đă hồ hỡi khoe cờ vàng ngăo nghễ tung bay. Có phải như vậy không? Có thật như vậy không?....

Ho Chi Minh

 VÀI NÉT VỀ “CỤ HỒ” Viết về một nhân vật có tầm vóc quốc tế như Hồ Chí Minh có thể nói là không dễ.  Đối với những người thuộc giới Chống Cộng Cực Đoan [CCCĐ] hay Chống Cộng Cho Chúa [CCCC],    viết theo cảm tính thù hận Quốc Gia chống Cộng, hay Công Giáo chống Cộng, trong khi  thực sự không hiểu, không biết ǵ về Hồ Chí Minh th́ rất dễ, v́ muốn viết sao cũng được.  Đưa ra những chi tiết lặt vặt, cộng với xuyên tạc, dựng đứng v..v.. nhằm “ám sát tư cách cá nhân” (character assassination), bằng những từ tục tĩu, hạ cấp v..v.. cho hả ḷng thù hận, th́ có lẽ ai viết cũng được, không cần đến trí tuệ, không cần đến kiến thức, không cần đến tŕnh độ, và không cần đến liêm sỉ...

 

 

Tổng Bí thư Lê Duẩn

Vào Google “LÊ DUẨN” bạn sẽ đọc

mấy trăm bài và h́nh “cha già Lê Duẫn”

 

TUYỂN TẬP CHA GIÀ LÊ DUẨN (KỲ  I) &  (KỲ II) Là đảng viên thuộc lớp đầu của Đảng, đồng chí Lê Duẩn, thường được gọi bằng cái tên Anh Ba, là một trong những học tṛ xuất sắc nhất của Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại, là một nhà lănh đạo lỗi lạc, một nhà chiến lược kiệt xuất, một trí tuệ lớn của cách mạng trong thế kỷ XX....

 

Vào Google “LÊ ĐỨC THỌ” bạn sẽ đọc

mấy trăm bài và h́nh “cha già Lê Đức Thọ”

 

Những Mẩu Chuyện Bên Lề Hội Nghị Paris:  Chưa bao giờ người ta thấy cố vấn Lê Đức Thọ nổi nóng như buổi sáng hôm đó. Ông trút hàng loạt những từ như "lừa dối", "ngu xuẩn", "tráo trở", "lật lọng"… lên đầu ông Kissinger, khiến ông này không nói được ǵ cả. Măi sau ông ta mới nhỏ nhẹ đề nghị cố vấn Lê Đức Thọ hăy nói khe khẽ thôi, không các nhà báo bên ngoài nghe thấy lại đưa tin là ông đă mắng người Mỹ. Nhưng ông Lê Đức Thọ vẫn không buông tha: “Đó là tôi chỉ mới nói một phần, chứ c̣n các nhà báo họ c̣n dùng nhiều từ nặng hơn nữa kia!”.

 

 

VỀ ĐỊNH HƯỚNG XĂ HỘI CHỦ NGHĨA Theo Nguyên Tổng Bí thư Ban Chấp hành T.Ư Đảng Đỗ Mười, ngày nay, có không ít người dao động, phai nhạt lư tưởng cách mạng, với nhiều dạng biểu hiện khác nhau: có người ngượng ngùng khi nói "chủ nghĩa xă hội" hoặc khi nói "định hướng xă hội chủ nghĩa; có người nói một đằng làm một nẻo; thậm chí có người biện hộ, ca ngợi một chiều chủ nghĩa tư bản, trong khi phản bác, bôi nhọ và gieo rắc nghi ngờ về chủ nghĩa xă hội... Nguyên nhân dẫn đến sự dao động này có nhiều và rất phức tạp.....

 

Vơ Văn Kiệt

TẠ TỐN BẠCH MAO THỦ TƯỚNG VƠ VĂN KIỆT …Tôi không ngờ, Ngài Thủ tướng Vơ Văn Kiệt dám làm qua mặt Đảng và nhất là Ngài vi phạm nguyên tắc sơ đẳng hành chánh, mà Ngài đứng đầu ngành Hành Chánh Nhà Nước. Tôi (NQT), chỉ ngờ thôi, có lẻ Ngài đă cấu kết ngoại bang, không thể nào tin được. Vào năm 1993?, sau nhiều lần Ngài công du Âu châu về. Hôm đó bốn anh em chúng tôi trong uỷ ban đặt tên đường thành phố Hồ Chí Minh đang làm việc, th́ có anh Công Văn của Ngài Thủ tướng đưa vào mănh giấy lộn nhỏ, và nói rằng “ Thủ tướng yêu cầu các đồng chí phải đổi tên đường liệt sĩ cách mạng Thái Văn Lung thành đường tên Alexandre De Rhodes (cố đạo gián điệp)  gấp …Chúng tôi hỏi, như thế đồng chí có Văn thư hay Công văn của Thủ tướng không? để chúng tôi dễ dàng hơn…, xin lỗi các đồng chí, không có ạ! chỉ có mănh giấy này thôi, mong các đồng chí thi hành….Chúng tôi  quá ngao ngán “Ông nội chúng tôi có sống lại không dám phản đối Ngài Vơ Văn Kiệt và thi hành”….

 

 

Tin tức - Tài liệu - Lịch sử

Sự kiện Việt Nam - Thế giới 

 

Tin Thế Giới & Việt Nam

Truyền H́nh Online Mười Ngàn Ngày Vietnam War

Chương Tŕnh Truyền H́nh Trực Tuyến Việt Nam Trên NHÂN DÂN VIỆT NAM. ORG

Cuộc Đời Cách Mạng Tổng Thống Hugo Chavez

Cuộc Đời Và Sư Nghiệp Tổng Thống Saddam Hussen

Hồ Chí Minh & Đảng CSVN

Tam Đại Việt Gian Ngô Đ́nh Điệm

Những Tài Liệu Và Kiện Lịch Sử Cách Mạng Miền Nam 1/11/63

Những Siêu Điệp Viên LLVT

Sự Thật GHPGVNTN “Vơ Lan Ái” Ăn Phân T́nh Báo Mỹ NED

Hiễm Họa Giặc Áo Đen La Mă

Đại Thắng Mùa Xuân 30/4/75

“Lính Đánh Thuê” QĐVNCH

Lột Mặt Nạ DBHB Của NED

 

 

Tony Blair picture 1811810

 

Lê Hồng Phong

 

* Những Bạo Chúa, 100 Tên Chuyên Quyền Và Độc Tài Ác Nhất Trong Lịch Sử Những người muốn hạ bệ Hồ Chí Minh để vinh danh “chí sĩ” Ngô Đ́nh Diệm của họ nhân dịp 1/11 th́ hăy kiếm đọc cuốn “Những Bạo Chúa, 100 Tên Chuyên Quyền và Độc Tài Ác Nhất Trong Lịch Sử” (Tyrants, History’s 100 Most Evil Despots and Dictators) của Nigel Cawthorne, Barnes & Noble, NY, 2004,....

<> Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng Sẽ Đến Thăm Giáo Hoàng Bé-Nơ-Đít-To XVI

<> Việt Nam Sẵn Sàng Thả Tức Khắc Việt Gian Phản Loạn DBHB: Lư-Đài-Quân...Qua Mỹ

<> Những Bạo Chúa, 100 Tên Chuyên Quyền Và Độc Tài Ác Nhất Trong Lịch Sử

<> Nhà Nước Cách Mạng Việt Nam Sẽ Lấy Đất Nhiều Nhà Thờ Trả Lại Cho PGVN

<> Phật Giáo Việt Nam Đang Tiến Hành Lấy Lại Đất Những Nhà Thờ Xây Trên Đất Chùa

 

Hoàng Linh Đỗ Mậu

Hoàng Nguyên Nhuận

Trần Chung Ngọc

Giuse Phạm Hữu Tạo

Nguyễn Mạnh Quang

Charlie Nguyễn

Nguyễn Đắc Xuân

Nhân Tử Nguyễn Văn Thọ

Thân Hữu

Báo Trong Nước & Hải Ngoại

 

 

Trang Nối Kết

 

 

Websites trong nước

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Websites hải ngoại

 

 

 

Tin Tức Và Sự kiện Việt Nam - Thế giới

 

* DẸP BẠO LOẠN Ở QUỲNH LƯU  ..ông Phan Quan Đông, người chỉ huy một cơ quan T́nh Báo Tối Mật của Quốc Gia, với những Điệp Vụ  phía Bắc vĩ tuyến 17....một bông Hồng hiếm quư của T́nh Báo miền Nam....Đạo diễn chính vụ nhân dân Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An nổi dậy chống chính quyền Miền Bắc vào năm 1956 là một thí dụ điển h́nh công tác và nhiệm vụ của cơ quan này....( tr 6 –  tr 7 LTBĐMT)

 

* SỰ NGHI NGỜ TẤT YẾU Quyết định gia hạn một năm lệnh trừng phạt chống Cu-ba mà Tổng thống Mỹ Ô-ba-ma kư hôm 14-9-2009 dường như đă làm tiêu tan hy vọng về sự thay đổi trong chính sách đối ngoại của Mỹ nói chung và với Cu-ba nói riêng...

 

 

Các nạn nhân da cam/đi-ô-xin Việt Nam sẽ không chùn bước đ̣i lại công lư cho chính ḿnh. Ảnh: VietNamNet

QUYẾT ĐỊNH ĐỊNH PHI LƯ BẤT CHẤP ĐẠO LƯ Thật trớ trêu, chưa đầy một tuần sau khi Bộ Ngoại giao Mỹ công bố báo cáo t́nh h́nh nhân quyền ở 190 nước năm 2008, phê phán hàng loạt nước, bao gồm cả Việt Nam “vi phạm nhân quyền”, th́ Ṭa án tối cao Mỹ lại ra một quyết định xâm phạm một trong những quyền cơ bản nhất của con người – quyền được công lư bảo vệ....

 

* Tổng Tham Mưu Trưởng Quân Đội Sài G̣n Cao Văn Viên: Lời Thú Nhận Muộn Màng

 

 Cao Văn Viên viết: Xin đừng xem những lời của tôi là lịch sử. Mỗi người giải thích sự thật theo lối riêng… Định kiến làm cho lịch sử sai lệch. Tôi chỉ tâm t́nh với ḷng thành…”. Tuy nhiên, “tâm t́nh với ḷng thành”-những lời tâm sự của viên đại tướng quân đội Sài G̣n từng giữ trọng trách Tổng tham mưu trưởng lâu nhất đă thú nhận quân đội Sài G̣n là quân đội tay sai của Mỹ...đọc tiếp 

 

"BOM ÁP NHIỆT" DƯƠNG NGUYỆT ÁNH  

    Mỹ gọi kháng chiến quân Ả Rập tự chế bom giết quân Mỹ xâm lược là quân khủng bố Nhân loại và dân Ả Rập gọi Dương Nguyệt Ánh, canh cải bom áp nhiệt giết dân Ả Rập là ǵ nhỉ?....

 

* SADDAM HUSSEIN HAY TRỤC MA QUỶ BUSH CON-TONY BLAIR-JOHN HOWARD AI BỊ TREO CỔ?  

 Bush and Blair, cartoon
        Không ǵ kịch tính hơn lúc vị chánh án tuyên án tử h́nh, Saddam tức giận lên án ông này cùng cả ṭa án là tay chân của những kẻ chiếm đóng, kẻ thù của Iraq và Ngài Saddam Uy Dũng hùng hồn bất khuất, hiệu triêu nhân dân và kháng chiến quân Iraq rằng:
 

* “Tôi đă dành cả đời chiến đấu với những kẻ ngoại xâm”

* “ Tôi hủy hoại những kẻ xâm lược và người Ba tư và tôi hủy hoại kẻ thù của Iraq….và tôi  biến Iraq từ   nghèo khó thành giàu có”

* “Đây là kết thúc của tôi…đây là kết thúc của cuộc đời tôi. Nhưng tôi bắt đầu cuộc đời ḿnh như một người chiến đấu và một dân quân chính trị - v́ vậy cái chết không làm tôi sợ” …Click đọc: VĨ NHÂN TỔNG THỐNG SADDAM HUESSEN....LĂNH ĐẠO KHÁNG CHIẾN QUÂN IRAQ 

 

Tony Blair picture 1811810

 

* Những Bạo Chúa, 100 Tên Chuyên Quyền Và Độc Tài Ác Nhất Trong Lịch Sử  Những người muốn hạ bệ Hồ Chí Minh để vinh danh “chí sĩ” Ngô Đ́nh Diệm của họ nhân dịp 1/11 th́ hăy kiếm đọc cuốn “Những Bạo Chúa, 100 Tên Chuyên Quyền và Độc Tài Ác Nhất Trong Lịch Sử” (Tyrants, History’s 100 Most Evil Despots and Dictators) của Nigel Cawthorne, Barnes & Noble, NY, 2004,....

 

* CHÍNH PHỦ MỸ ĐĂ TIẾN HÀNH VỤ TẤN CÔNG 11/9?   

user posted image

    5 năm sau vụ tấn công khủng bố 11/9, nhiều người vẫn nghi ngờ nguyên nhân dẫn tới sụp đổ toà Tháp đôi mà Uỷ ban điều tra 11/9 của Mỹ đưa ra. Họ cho rằng Trung tâm thương mại thế giới đă bị chính chính phủ Mỹ đánh sập bằng bom gài từ bên trong toà nhà....

 

 
user posted image
* Những Lập Luận Trái Chiều Về Vụ 11/9 Ngay sau khi vụ hai toà nhà ở Trung tâm Thương mại thế giới bị phá sập vào ngày11/9/2001, đă có nhiều ư kiến tỏ ra nghi ngờ về sự thật của vụ khủng bố mà chính quyền Mỹ cho là của tổ chức Al-Qaeda chủ mưu. Một vụ khủng bố lớn đă có tác động đến cục diện chính trị của nhiều quốc gia…v́ thế không ít ư kiến cho rằng, đây là “sản phẩm” của CIA, nhằm tạo cớ cho Mỹ tấn công Afghanistan

 

    Những ư kiến “trái chiều” này thực ra chỉ làm phong phú thêm các thông tin về sự kiện đau ḷng xảy ra cách đây 8 năm về trước… 

 

 

 

THƯ MỤC

NHÂN DÂN VIỆT NAM.ORG

 

 

* THƯ MỤC 2009: THÁNG 9 – 8 – 7 – 6

 

 

 

 

 

 

 

       

 

Nguyễn Hùng [Blog BBC] Theo Dơi Tranh Luận Có Thượng Đế Không? từ Tiểu luận “MAN vs GOD”của Amstrong và Dawkins  ...t́m lời đáp:"Sự Tiến Hóa bỏ Chúa (Trời) lại ở đâu?"

 

Chúng tôi giao công tác cho Karen Armstrong và Richard Dawkins để t́m lời đáp một cách độc lập cho câu hỏi "Sự Tiến Hóa bỏ Chúa (Trời) lại ở đâu?" Cả hai không hề biết kẻ kia sẽ nói ra sao. Dưới đây là các kết quả.

Karen Armstrong bảo chúng ta cần Chúa để thấu rơ nỗi thắc mắc về sự tồn tại của chúng ta.

Richard Dawkins đă đúng ngay từ đầu, tất nhiên, ít nhất là trong một khía cạnh quan trọng. Sự Tiến Hóa thực sự đă đánh một đ̣n trí mạng vào ư tưởng về một tạo hóa hiền lành, nói trắng ra là từ cưu mang tưởng tượng. Nó cho chúng ta biết rằng không hề có Sự Thông Minh nào điều khiển vũ trụ, và rằng cuộc sống tự nó là kết quả của một quá tŕnh mù ḷa của chọn lọc tự nhiên, trong đó có vô số loài không thể sống sót. Các mẫu hóa thạch cho thấy một lịch sử tự nhiên của đau khổ, cái chết và tuyệt chủng, do đó, nếu có một kế hoạch thiêng liêng, nó đă phải là thô bạo, hoang đàng một cách tàn nhẫn và lăng phí. Loài người không phải là đỉnh cao của một sáng tạo có mục đích; như mọi thứ khác, họ tiến hóa qua thử nghiệm và sai sót và không có bàn tay trực tiếp của Chúa trong việc tạo ra họ. Không lạ ǵ khi có rất nhiều tín đồ Kitô trung kiên thấy đức tin của họ lung lay tận lơi. 

Nhưng Darwin có thể đă làm cho tôn giáo - và Chúa - một ân huệ bởi bộc lộ một chỗ hỏng trong đức tin của phương Tây hiện đại. Mặc dù nền khoa học và công nghệ của chúng ta sáng chói, sự hiểu biết của chúng ta về Chúa thường kém phát triển đáng kể, thậm chí c̣n thô sơ. Trong quá khứ, nhiều nhà tư tưởng ảnh hưởng nhất Do Thái, Kitô và Hồi giáo, hiểu rằng những ǵ chúng ta gọi là "God - Chúa (Trời) " chỉ là một biểu tượng để chỉ đến một tính siêu việt không thể miêu tả được vượt ngoài chính cái biểu tượng ấy, sự tồn tại của nó không hề được chứng minh, nhưng chỉ bằng trực cảm qua các phương tiện của những thực tập tâm linh và một lối sống nhân từ cho phép chúng ta nuôi dưỡng những năng lực mới của trí và tâm.

Nhưng vào cuối thế kỷ 17, thay v́ thông qua các biểu tượng để t́m kiếm “Chúa ngoài Chúa," (the God beyond God) tín đồ Kitô lại biến nó thành chứng cớ cụ thể. Sir Isaac Newton đă tuyên bố rằng hệ thống vũ trụ của ông cho thấy không c̣n nghi ngờ ǵ nữa sự tồn tại của một tạo hóa thông minh, toàn trí và toàn năng, kẻ rất giỏi về ngành Cơ học (Mechanicks) và H́nh học (Geometry)." Mê hoặc bởi viễn tượng của sự xác quyết được đúc bằng sắt như thế, hàng giáo sĩ đă ra tay phát triển một nền thần học dựa trên khoa học mà cuối cùng dùng nền Cơ Học (Mechanick) của Newton, và sau này, (ư tưởng) Nhà Thiết Kế Thông Minh của William Paley làm cốt yếu cho Kitô giáo phương Tây.

Nhưng nền Đại Cơ Học (Great Mechanick) chỉ là một thần tượng, một loại phóng chiếu của con người mà tốt nhất nền thần học nên tránh. Chúa vốn là cốt yếu đối với vật lư học Newton nhưng không lâu về sau các nhà khoa học khác đă có thể loại bỏ giả thuyết-Chúa và, cuối cùng, Darwin cho thấy rằng đă không hề có bằng chứng nào cho sự tồn tại của Chúa. Điều này đă không thể là một thảm họa nếu tín đồ Kitô không cứ phải lệ thuộc vào nền tôn giáo khoa học của ḿnh mà họ đă mất đi những thói quen cũ của tư tưởng và không c̣n có phương kế xoay sở nào khác.

Học thuyết Biểu tượng là cốt yếu cho tôn giáo tiền hiện đại, bởi chỉ nó mới có thể nói về thực thể tột cùng (ultimate reality) – Chúa, Tao, Brahman hay Nirvana – theo phép tương suy, v́ nó nằm ngoài phạm vi của từ ngữ. Tín đồ Do Thái và Kitô cả hai đă táo bạo phát triển phương pháp đọc Thánh Kinh đầy sáng tạo và bóng bẩy, và mỗi đoạn viết của Kinh Quran được gọi là một ayah ("dụ ngôn"). St Augustine (354-430 TL.), một thẩm quyền lớn của cả người Công giáo và Tin lành, khẳng định rằng nếu một đoạn viết của Thánh Kinh mâu thuẫn với khoa học uy tín, nó phải được giải thích theo phép phúng dụ (allegorically). Điều này vẫn là tiêu chuẩn hành đạo ở phương Tây cho đến thế kỷ 17, khi trong một nỗ lực cạnh tranh với phương pháp khoa học chính xác, các tín đồ Kitô bắt đầu đọc Kinh Thánh y theo nghĩa đen mà không cần so sánh với lịch sử tôn giáo.

Hầu hết các nền văn hóa tin rằng có hai con đường được thừa nhận dẫn đến chân lư. Người Hy Lạp gọi chúng là Thần thoại (mythos) và Lẻ phải (logos) [LND: Logos tiên khởi do Heraclitus (536-475 TTL) nêu ra để chỉ nguồn gốc trật tự của vũ trụ, nhưng dần theo thời gian ư nghĩa ban đầu đă bị biến dạng. Kitô giáo về sau dùng logos để chỉ “Ngôi Lời”, ám chỉ Jesus]. Cả hai đều cốt yếu và không có cái nào hơn cái nào; chúng không mâu thuẫn nhau mà lại bổ sung cho nhau, với mỗi phạm vi năng lực riêng của ḿnh. Lẻ phải - Logos - (hay lư luận – “reason") là phương thức thực dụng của suy nghĩ cho phép chúng ta sinh hoạt hiệu quả trên đời và do đó, để đáp ứng chính xác với thực tế bên ngoài. Nhưng nó không thể làm dịu đi nổi đau khổ của con người hoặc t́m ra ư nghĩa tột cùng trong cuộc đấu tranh của cuộc đời. V́ thế mọi người quay sang thần thoại (mythos), những câu chuyện đă không có kỳ vọng đến độ chính xác lịch sử mà đúng hơn là nên được xem như là một h́nh thức ban đầu của tâm lư; nếu được diễn dịch thành nghi thức hoặc hành động đạo đức, một huyền thoại tốt giúp bạn đối phó với cái chết, phát hiện ra một nguồn nội lực, và chịu đựng đau đớn và phiền muộn với sự thanh thản.

Trong thế giới cổ đại, môn chiêm tinh học không được coi là thực, nhưng chủ yếu là dùng để điều trị; nó đă được phù phép đọc tụng khi người ta cần một sự truyền đạt sức lực huyền bí ấy – một cách nào đó – đă mang một cái ǵ đó ra khỏi cỏi hư vô nguyên sơ: bên một giừơng bệnh, một lễ đăng quang hoặc trong một cuộc khủng hoảng chính trị. Một vài môn chiêm tinh học đă dạy con người làm thế nào để mở được ch́a khóa sáng tạo của riêng ḿnh, những môn khác làm cho họ ư thức được sự chống chỏi cần thiết để duy tŕ trật tự xă hội và chính trị. Bài thánh ca Sáng Thế Kư (Genesis), được viết trong thời kỳ dân Do Thái sống lưu vong tại Babylon vào thế kỷ thứ 6 TTL, là một bài bút chiến (polemic) nhẹ nhàng đối kháng với tôn giáo của Babylon. Tầm nh́n của nó về một vũ trụ trật tự, nơi tất cả mọi thứ đă có chỗ của nó có lẽ đă an ủi cho một dân tộc lưu vong, mặc dù - như chúng ta có thể thấy trong Thánh Kinh - một vài kẻ lưu vong ưa thích một vũ trụ học hung hản hơn.

Nó có thể không dứt khoác là phiên bản của một huyền thoại, bởi v́ nó đề cập đến các khía cạnh của cuộc sống không thể lường được. Để duy tŕ hiệu quả, nó phải đáp ứng với hoàn cảnh đương đại. Trong thế kỷ 16, khi người Do Thái bị trục xuất hết vùng này đến vùng khác ở châu Âu, một Isaac Luria bí ẩn đă xây dựng một huyền thoại sáng tạo hoàn toàn mới không giống với câu chuyện Sáng Thế Kư. Nhưng thay v́ bị nguyền rủa v́ trái với Thánh Kinh, nó lại gợi hứng cho một phong trào quần chúng giữa dân Do Thái, bởi v́ nó là một câu chuyện tả thực về thế giới bấp bênh mà họ đang sống; được hổ trợ với các nghi thức đặc biệt, nó cũng đă giúp họ đối mặt nỗi đau và khám phá ra một nguồn sức mạnh.

Tôn giáo lẻ ra không cung cấp những lời giải thích vốn nằm trong năng lực của lẻ phải, mà giúp chúng ta sống một cách sáng tạo với những hiện thực mà với chúng không có đáp án dễ dàng nào và t́m được một nơi ẩn náu an b́nh bên trong chính ḿnh; tuy nhiên thay v́ thế, ngày nay nhiều người lại chọn một sự xác quyết không chống đở được. Nhưng có thể nào chúng ta đáp ứng lại thuyết tiến hóa bằng tôn giáo? Có thể nào chúng ta cứ sử dụng nó để phục hồi một ư niệm xác thực hơn về Chúa?

Một lần nữa Darwin lại chứng tỏ rằng - như Maimonides, Avicenna, Aquinas và Eckhart đă chỉ ra - chúng ta không thể xem Chúa chỉ đơn giản như là một nhân cách linh thiêng, kẻ đă một tay tạo dựng nên thế giới. Như thế có thể gúp chúng ta không c̣n chú ư đến các thần tượng của sự xác quyết nữa mà trở về với “Chúa ngoài Chúa." Môn thần học tốt nhất là một sự thực tập tâm linh, tương tự như thơ. Tôn giáo không phải là một khoa học chính xác, nhưng là một dạng nghệ thuật, như âm nhạc hay hội họa, giới thiệu chúng ta một cách nhận thức hoàn toàn khác với thuần lư và có thể không dễ dàng diễn đạt bằng lời. Tốt nhất, nó cho chúng ta một thái độ luôn tự vấn, đó là, có lẽ không phải không giống như nổi sững sờ mà ông Dawkins kinh qua - và đă giúp tôi cảm nhận - khi ông trầm ngâm trước các tuyệt tác của sự chọn lọc tự nhiên.

Nhưng Darwin đă khám phá ra cái ǵ của sự đau khổ và lăng phí? Tất cả các (tôn giáo) truyền thống lớn cho rằng kẻ thuần tín nên quán tưởng về nổi khổ ở khắp nơi là một phần của cuộc sống không thể tránh khỏi, bởi v́, nếu chúng ta không thừa nhận điều thực tế khó chịu này, th́ không thể có ḷng nhân từ nằm ở chính giữa đức tin. Cảnh tượng gần như không chịu nổi của vô số các giống loài biến vào lăng quên một cách đau đớn không phải là không giống như một số thiền quán cổ điển của Phật giáo về Nhất Đế của Tứ Diệu Đế (LND: dukkha ariya-sacca), "Sinh Là Khổ" (First Noble Truth - "Existence is suffering"), là điều kiện tiên quyết không thể thiếu cho việc đạt đến giác ngộ mà một số người gọi là Nirvana - và những người khác gọi Chúa.

- Cô Armstrong là tác giả của nhiều cuốn sách về thần học và các vấn đề tôn giáo. Cuốn mới nhất của "Vụ kiện cho Thiên Chúa," sẽ được xuất bản bởi Knopf vào cuối tháng này.

Richard Dawkins lập luận rằng Sự Tiến Hóa cho thấy Chúa chẳng làm gí cả.

Trước năm 1859 th́ ai cũng có vẻ tự nhiên đồng ư với Mục sư William Paley, trong nền "Thần học Tự nhiên", rằng sự sáng tạo ra đời sống là công việc vĩ đại nhất của Chúa. Đặc biệt (ḷng ngạo mạn có thể thêm vào) đời sống của con người. Ngày nay chúng ta nên sửa lại: Sự Tiến Hóa là công việc vĩ đại nhất của vũ trụ. Tiến Hóa là tạo hóa của đời sống, và đời sống không thể chối căi ǵ nữa là sản phẩm đáng ngạc nhiên nhất và ngoạn mục nhất mà những luật vật lư đă từng tạo ra. Sự Tiến Hóa, xin trích ḍng in trên một áo thun (T-shirt) đă được một người chúc lành gửi cho tôi, là một màn biểu diễn vĩ đại nhất (the greatest show) trên trần gian, tṛ chơi duy nhất ở phố.

Thật vậy, sự tiến hóa có lẽ là màn biểu diễn vĩ đại nhất trong toàn vũ trụ. Sự linh cảm của hầu hết các nhà khoa học là có các dạng sống phát triển một cách độc lập, rải rác quanh các ḥn đảo hành tinh trong khắp vũ trụ - lan tỏa mỏng quá đến nổi đáng buồn là khó gặp được nhau. Và nếu có cuộc sống ở nơi khác, nó là một cái ǵ đó mạnh hơn là một linh cảm bảo rằng hóa ra nó vẫn sẽ là đời sống (theo học thuyết) Darwin. Sự tranh căi thiên về đời sống của người hành tinh lạ nếu quả có thật vẫn yếu hơn sự biện luận rằng - nếu quả thực nó tồn tại - nó sẽ là đời sống (theo học thuyết) Darwin. Nhưng cũng có thể là chúng ta thực sự cô đơn trong toàn vũ trụ, trong đó trường hợp Trái Đất, với màn biểu diễn vĩ đại nhất của nó, là hành tinh đáng kể nhất trong vũ trụ.

Có điều ǵ đặc biệt về đời sống vậy? Nó không bao giờ vi phạm những luật vật lư. Không hề (nếu đă có vi phạm th́ các nhà vật lư đă phải lập tŕnh lại những luật mới - nó vẫn thường xảy ra trong lịch sử của khoa học). Nhưng mặc dù đời sống không bao giờ vi phạm những luật vật lư, nó đẩy chúng vào những lộ tŕnh bất ngờ làm trí tưởng tượng choáng váng. Nếu chúng ta không biết ǵ về đời sống chúng ta sẽ không tin rằng nó là điều có thể - ngoại trừ, tất nhiên, rằng không có ai ở xung quanh làm điều hoài nghi!

Những luật vật lư, trước khi Sự tiến hóa Darwin bung ra từ chúng, có thể tạo ra đá và cát, thiên vân và tinh tú, những ṿng xoáy và làn sóng, những thiên hà mang dạng ṿng xoáy và ánh sáng di chuyển theo h́nh sóng lại hành xử như các hạt. Nó là một vũ trụ bí ẩn sâu sắc đầy thú vị, hấp dẫn trên nhiều mặt. Nhưng nay hăy đi vào đời sống. Hăy nh́n, qua đôi mắt của một nhà vật lư, một con kangaroo đang nhảy, một con dơi đang lao ḿnh, một con cá heo đang vọt lên, một cây cổ thụ Coast Redwood đang vươn cao. Không hề có một ḥn đá nhảy như con kangaroo, không hề có một viên sỏi ḅ t́m bạn t́nh như một con bọ cánh cứng, không hề có một hạt cát bơi như một con ruồi nước. Không hề có một sinh vật nào trong đám này đă bất tuân tí nào luật vật lư. Đă không hề vi phạm luật của nhiệt động lực học (the laws of thermodynamics) (như là thường bị cáo buộc vô lối) mà lại c̣n bị cuốn theo bởi chúng.  Đă không hề vi phạm luật của chuyển động, thú vật lại khai thác chúng để có lợi cho ḿnh khi chúng đi, chạy, tránh né, nhảy và bay, chụp mồi hoặc vụt nhảy đến chỗ an toàn.

Đă không hề một lần vi phạm luật vật lư, đời sống rồi cũng khởi sanh vào vùng chưa được thăm ḍ. Và làm thế nào tṛ tinh nghịch được thực hiện? Câu trả lời là một quá tŕnh, dù biến đổi trong chi tiết tuyệt vời của nó, đủ đồng bộ để xứng đáng một tên gọi duy nhất: sự tiến hoá Darwin, sự sống c̣n không ngẫu nhiên của sự biến đổi mă hóa thông tin ngẫu nhiên. Chúng ta biết, chắc chắn như là những ǵ chúng ta biết trong khoa học, rằng đó là quá tŕnh đă tạo ra sự sống trên hành tinh của chúng ta. Và tôi đặt cược, như tôi đă nói, là quá tŕnh này vẫn đang xảy ra bất cứ nơi nào đời sống có thể được t́m thấy trong vũ trụ.

Điều ǵ xảy ra nếu màn biểu diễn vĩ đại nhất trên trái đất lại không phải là màn biểu diễn vĩ đại nhất trong vũ trụ? Điều ǵ xảy ra nếu có các dạng sống trên các hành tinh khác đă tiến hóa vượt xa mức độ của chúng ta về trí thông minh và sáng tạo mà chúng ta nên xem họ như là các Chúa, chúng ta may mắn (hoặc không may) khi gặp họ? Họ có thực sự là thần thánh? Chúng ta có bị cám dỗ mà qú xuống và tôn thờ họ, như một người nông dân thời Trung có thể làm nếu đột nhiên nh́n thấy các phép lạ cỡ như là một chiếc phi cơ Boeing 747, một điện thoại di động hoặc Google Earth? Nhưng, tuy nhiên những kẻ hành tinh lạ có vẻ giống-Chúa, họ vẫn không phải là các Chúa, và chỉ v́ một trong những lư do rất quan trọng. Họ không tạo ra vũ trụ, vũ trụ tạo ra họ, cũng giống như vũ trụ đă tạo ra chúng ta vậy. Tạo ra vũ trụ là điều không sự thông minh, dù siêu nhân, có thể làm được, bởi v́ một sự thông minh vốn phức tạp – theo thống kê th́ xác suất quá nhỏ - và do đó phải nẩy ra, lớn dần, từ những khởi đầu đơn giản: từ một vũ trụ không sức sống – vùng không có phép lạ, đó là vật lư.

Với bà mụ th́ sự nẩy ra như thế là thành quả độc nhất của sự tiến hóa Darwin. Nó khởi đầu với sự đơn giản nguyên thỉ và nuôi dưỡng, qua những mức độ chậm răi và lư giải được, sự nẩy ra của sự phức tạp: sự phức tạp có vẻ vô hạn – tiến chắc đến mức độ phức tạp của con người chúng ta và rất có thể c̣n đi xa hơn nữa. Có thể có các thế giới mà ở đó đời sống siêu nhân phát triển, siêu nhân đến một mức độ mà trí tưởng tượng của chúng ta không thể nắm bắt được. Nhưng siêu nhân không có nghĩa là siêu nhiên. Sự tiến hóa Darwin là một quá tŕnh duy nhất chúng ta biết rằng cuối cùng có khả năng tạo ra bất cứ điều ǵ phức tạp như những trí thông minh sáng tạo. Một khi xong việc, tất nhiên, những trí thông minh có thể tạo ra những thứ phức tạp khác: tác phẩm nghệ thuật và âm nhạc, công nghệ tiên tiến, máy vi tính, Internet và ai biết được việc ǵ trong tương lai? Sự tiến hóa Darwin có thể không phải là quá tŕnh sinh sản duy nhất trong vũ trụ. Có thể có “những cái cần cẩu” (cranes) khác (Từ của Daniel Dennett, dùng để đối lại với “lưỡi móc trên không” (skyhooks) mà chúng ta chưa phát hiện hoặc tưởng tượng ra. Nhưng, tuy những cần cẩu giả định có thể là tuyệt vời và khác với Sự tiến hóa Darwin, chúng vẫn không thể là phép ảo thuật. Chúng sẽ chia sẻ với Sự tiến hóa Darwin tiện ích để nâng cao sự phức tạp, như là một đặc tính nẩy ra, từ sự đơn giản, trong khi đó vẫn không bao giờ vi phạm pháp luật tự nhiên.

Vậy chứ Chúa nằm ở chỗ nào? Điều tử tế nhất đáng nói là nó cho thấy Chúa chẳng có ǵ để làm, và không có những thành tựu ǵ đáng được sự ca tụng của chúng ta, sự thờ phượng của chúng ta hay sự khiếp sợ của chúng ta. Tiến hóa là giấy thông báo sự dư thừa nhân công cho Chúa, là giấy thôi việc của Ông ta. Nhưng chúng ta phải đi xa hơn. Một trí thông minh sáng tạo phức tạp chẳng có việc ǵ để làm vẫn không phải là dư thừa. Một nhà thiết kế thần thánh bị loại bỏ v́ xét rằng ông ta ít nhất phải là phức tạp như các thực thể được ông lăn ra để giải thích. Chúa không chết. Ngay từ đầu Ông chẳng bao giờ sống.

Nay có một tầng lớp nhà thần học tinh vi hiện đại nào đó sẽ nói điều như thế này: "Trời ạ, tất nhiên chúng ta không nên ngây thơ hay đơn giản để quan tâm đến việc Chúa tồn tại. Tồn tại là một mối ám ảnh của thế kỷ 19! Trong một ư thức khoa học, Chúa tồn tại hay không chẳng ăn nhầm ǵ cả. Chuyện đáng nói là liệu ông ta tồn tại cho bạn hay cho tôi. Nếu Chúa là thực cho bạn th́ chẳng ai thèm quan tâm đến việc khoa học làm cho ông ta dư thừa? Đúng là bọn ưu tú kiêu ngạo!”

Vâng, nếu đó là những ǵ làm cho chiếc thuyền nan của bạn nổi, bạn sẽ phải chèo nó ngược một con lạch rất cô đơn. Niềm tin chính thống của các dân tộc trên thế giới là rất rơ ràng. Họ tin vào Chúa, và đó có nghĩa là họ tin rằng ông ta tồn tại trong thực tế khách quan, tựa như sự vững chắc của sự tồn tại của Khối Đá Gibraltar. Nếu những nhà thần học tinh vi hoặc nhà tương-đối-luận hậu hiện đại nghĩ rằng họ đang cứu được Chúa khỏi đống phế liệu dư thừa bằng cách coi nhẹ tầm quan trọng của sự tồn tại, họ nên nghĩ lại. Hăy nói với quần chúng tín đồ của một nhà thờ hoặc thánh thất Hồi giáo rằng sự tồn tại là một thuộc tính bị dán chặt quá khiếm nhă vào Chúa của họ, và họ sẽ gán cho bạn nhăn hiệu: một kẻ vô thần. Họ đúng.

- Ông Dawkins là tác giả của "The Selfish Gene" (Gien Ích Kỷ), “The Ancestor's Tale," (Câu Chuyện Tổ Tông), "The God Delusion." (Ảo Tưởng Về Chúa) Cuốn sách mới nhất của ông, "The Greatest Show on Earth," Màn Biểu Diễn Vĩ Đại Nhất Trên Trần Gian) sẽ được xuất bản bởi Free Press ngày 22 tháng 9.

TTL dịch

(Tháng 9, 2009)

 

Nguyên bản:

Man vs. God

Essays

Life & Style - The Wall Street Journal

Saturday, September 12, 2009

We commissioned Karen Armstrong and Richard Dawkins to respond independently to the question "Where does evolution leave God?" Neither knew what the other would say. Here are the results.

¨ Karen Armstrong says we need God to grasp the wonder of our existence

Richard Dawkins has been right all along, of course—at least in one important respect. Evolution has indeed dealt a blow to the idea of a benign creator, literally conceived. It tells us that there is no Intelligence controlling the cosmos, and that life itself is the result of a blind process of natural selection, in which innumerable species failed to survive. The fossil record reveals a natural history of pain, death and racial extinction, so if there was a divine plan, it was cruel, callously prodigal and wasteful. Human beings were not the pinnacle of a purposeful creation; like everything else, they evolved by trial and error and God had no direct hand in their making. No wonder so many fundamentalist Christians find their faith shaken to the core.

Nippon Television Network

Richard Dawkins argues that evolution leaves God with nothing to do

But Darwin may have done religion—and God—a favor by revealing a flaw in modern Western faith. Despite our scientific and technological brilliance, our understanding of God is often remarkably undeveloped—even primitive. In the past, many of the most influential Jewish, Christian and Muslim thinkers understood that what we call "God" is merely a symbol that points beyond itself to an indescribable transcendence, whose existence cannot be proved but is only intuited by means of spiritual exercises and a compassionate lifestyle that enable us to cultivate new capacities of mind and heart.

But by the end of the 17th century, instead of looking through the symbol to "the God beyond God," Christians were transforming it into hard fact. Sir Isaac Newton had claimed that his cosmic system proved beyond doubt the existence of an intelligent, omniscient and omnipotent creator, who was obviously "very well skilled in Mechanicks and Geometry." Enthralled by the prospect of such cast-iron certainty, churchmen started to develop a scientifically-based theology that eventually made Newton's Mechanick and, later, William Paley's Intelligent Designer essential to Western Christianity.

But the Great Mechanick was little more than an idol, the kind of human projection that theology, at its best, was supposed to avoid. God had been essential to Newtonian physics but it was not long before other scientists were able to dispense with the God-hypothesis and, finally, Darwin showed that there could be no proof for God's existence. This would not have been a disaster had not Christians become so dependent upon their scientific religion that they had lost the older habits of thought and were left without other resource.

WSJ Illustration

Symbolism was essential to premodern religion, because it was only possible to speak about the ultimate reality—God, Tao, Brahman or Nirvana—analogically, since it lay beyond the reach of words. Jews and Christians both developed audaciously innovative and figurative methods of reading the Bible, and every statement of the Quran is called an ayah ("parable"). St Augustine (354-430), a major authority for both Catholics and Protestants, insisted that if a biblical text contradicted reputable science, it must be interpreted allegorically. This remained standard practice in the West until the 17th century, when in an effort to emulate the exact scientific method, Christians began to read scripture with a literalness that is without parallel in religious history.

Most cultures believed that there were two recognized ways of arriving at truth. The Greeks called them mythos and logos. Both were essential and neither was superior to the other; they were not in conflict but complementary, each with its own sphere of competence. Logos ("reason") was the pragmatic mode of thought that enabled us to function effectively in the world and had, therefore, to correspond accurately to external reality. But it could not assuage human grief or find ultimate meaning in life's struggle. For that people turned to mythos, stories that made no pretensions to historical accuracy but should rather be seen as an early form of psychology; if translated into ritual or ethical action, a good myth showed you how to cope with mortality, discover an inner source of strength, and endure pain and sorrow with serenity.

In the ancient world, a cosmology was not regarded as factual but was primarily therapeutic; it was recited when people needed an infusion of that mysterious power that had—somehow—brought something out of primal nothingness: at a sickbed, a coronation or during a political crisis. Some cosmologies taught people how to unlock their own creativity, others made them aware of the struggle required to maintain social and political order. The Genesis creation hymn, written during the Israelites' exile in Babylonia in the 6th century BC, was a gentle polemic against Babylonian religion. Its vision of an ordered universe where everything had its place was probably consoling to a displaced people, though—as we can see in the Bible—some of the exiles preferred a more aggressive cosmology.

There can never be a definitive version of a myth, because it refers to the more imponderable aspects of life. To remain effective, it must respond to contemporary circumstance. In the 16th century, when Jews were being expelled from one region of Europe after another, the mystic Isaac Luria constructed an entirely new creation myth that bore no resemblance to the Genesis story. But instead of being reviled for contradicting the Bible, it inspired a mass-movement among Jews, because it was such a telling description of the arbitrary world they now lived in; backed up with special rituals, it also helped them face up to their pain and discover a source of strength.

Religion was not supposed to provide explanations that lay within the competence of reason but to help us live creatively with realities for which there are no easy solutions and find an interior haven of peace; today, however, many have opted for unsustainable certainty instead. But can we respond religiously to evolutionary theory? Can we use it to recover a more authentic notion of God?

Darwin made it clear once again that—as Maimonides, Avicenna, Aquinas and Eckhart had already pointed out—we cannot regard God simply as a divine personality, who single-handedly created the world. This could direct our attention away from the idols of certainty and back to the "God beyond God." The best theology is a spiritual exercise, akin to poetry. Religion is not an exact science but a kind of art form that, like music or painting, introduces us to a mode of knowledge that is different from the purely rational and which cannot easily be put into words. At its best, it holds us in an attitude of wonder, which is, perhaps, not unlike the awe that Mr. Dawkins experiences—and has helped me to appreciate —when he contemplates the marvels of natural selection.

But what of the pain and waste that Darwin unveiled? All the major traditions insist that the faithful meditate on the ubiquitous suffering that is an inescapable part of life; because, if we do not acknowledge this uncomfortable fact, the compassion that lies at the heart of faith is impossible. The almost unbearable spectacle of the myriad species passing painfully into oblivion is not unlike some classic Buddhist meditations on the First Noble Truth ("Existence is suffering"), the indispensable prerequisite for the transcendent enlightenment that some call Nirvana—and others call God.

—Ms. Armstrong is the author of numerous books on theology and religious affairs. The latest, "The Case for God," will be published by Knopf later this month.

¨ Richard Dawkins argues that evolution leaves God with nothing to do

Before 1859 it would have seemed natural to agree with the Reverend William Paley, in "Natural Theology," that the creation of life was God's greatest work. Especially (vanity might add) human life. Today we'd amend the statement: Evolution is the universe's greatest work. Evolution is the creator of life, and life is arguably the most surprising and most beautiful production that the laws of physics have ever generated. Evolution, to quote a T-shirt sent me by an anonymous well-wisher, is the greatest show on earth, the only game in town.

Indeed, evolution is probably the greatest show in the entire universe. Most scientists' hunch is that there are independently evolved life forms dotted around planetary islands throughout the universe—though sadly too thinly scattered to encounter one another. And if there is life elsewhere, it is something stronger than a hunch to say that it will turn out to be Darwinian life. The argument in favor of alien life's existing at all is weaker than the argument that—if it exists at all—it will be Darwinian life. But it is also possible that we really are alone in the universe, in which case Earth, with its greatest show, is the most remarkable planet in the universe.

Bettmann/CORBIS

Charles Darwin

What is so special about life? It never violates the laws of physics. Nothing does (if anything did, physicists would just have to formulate new laws—it's happened often enough in the history of science). But although life never violates the laws of physics, it pushes them into unexpected avenues that stagger the imagination. If we didn't know about life we wouldn't believe it was possible—except, of course, that there'd then be nobody around to do the disbelieving!

The laws of physics, before Darwinian evolution bursts out from their midst, can make rocks and sand, gas clouds and stars, whirlpools and waves, whirlpool-shaped galaxies and light that travels as waves while behaving like particles. It is an interesting, fascinating and, in many ways, deeply mysterious universe. But now, enter life. Look, through the eyes of a physicist, at a bounding kangaroo, a swooping bat, a leaping dolphin, a soaring Coast Redwood. There never was a rock that bounded like a kangaroo, never a pebble that crawled like a beetle seeking a mate, never a sand grain that swam like a water flea. Not once do any of these creatures disobey one jot or tittle of the laws of physics. Far from violating the laws of thermodynamics (as is often ignorantly alleged) they are relentlessly driven by them. Far from violating the laws of motion, animals exploit them to their advantage as they walk, run, dodge and jink, leap and fly, pounce on prey or spring to safety.

Never once are the laws of physics violated, yet life emerges into uncharted territory. And how is the trick done? The answer is a process that, although variable in its wondrous detail, is sufficiently uniform to deserve one single name: Darwinian evolution, the nonrandom survival of randomly varying coded information. We know, as certainly as we know anything in science, that this is the process that has generated life on our own planet. And my bet, as I said, is that the same process is in operation wherever life may be found, anywhere in the universe.

View Full Image

WSJ Illustration

What if the greatest show on earth is not the greatest show in the universe? What if there are life forms on other planets that have evolved so far beyond our level of intelligence and creativity that we should regard them as gods, were we ever so fortunate (or unfortunate?) as to meet them? Would they indeed be gods? Wouldn't we be tempted to fall on our knees and worship them, as a medieval peasant might if suddenly confronted with such miracles as a Boeing 747, a mobile telephone or Google Earth? But, however god-like the aliens might seem, they would not be gods, and for one very important reason. They did not create the universe; it created them, just as it created us. Making the universe is the one thing no intelligence, however superhuman, could do, because an intelligence is complex—statistically improbable —and therefore had to emerge, by gradual degrees, from simpler beginnings: from a lifeless universe—the miracle-free zone that is physics.

To midwife such emergence is the singular achievement of Darwinian evolution. It starts with primeval simplicity and fosters, by slow, explicable degrees, the emergence of complexity: seemingly limitless complexity—certainly up to our human level of complexity and very probably way beyond. There may be worlds on which superhuman life thrives, superhuman to a level that our imaginations cannot grasp. But superhuman does not mean supernatural. Darwinian evolution is the only process we know that is ultimately capable of generating anything as complicated as creative intelligences. Once it has done so, of course, those intelligences can create other complex things: works of art and music, advanced technology, computers, the Internet and who knows what in the future? Darwinian evolution may not be the only such generative process in the universe. There may be other "cranes" (Daniel Dennett's term, which he opposes to "skyhooks") that we have not yet discovered or imagined. But, however wonderful and however different from Darwinian evolution those putative cranes may be, they cannot be magic. They will share with Darwinian evolution the facility to raise up complexity, as an emergent property, out of simplicity, while never violating natural law.

Where does that leave God? The kindest thing to say is that it leaves him with nothing to do, and no achievements that might attract our praise, our worship or our fear. Evolution is God's redundancy notice, his pink slip. But we have to go further. A complex creative intelligence with nothing to do is not just redundant. A divine designer is all but ruled out by the consideration that he must at least as complex as the entities he was wheeled out to explain. God is not dead. He was never alive in the first place.

Now, there is a certain class of sophisticated modern theologian who will say something like this: "Good heavens, of course we are not so naive or simplistic as to care whether God exists. Existence is such a 19th-century preoccupation! It doesn't matter whether God exists in a scientific sense. What matters is whether he exists for you or for me. If God is real for you, who cares whether science has made him redundant? Such arrogance! Such elitism."

Well, if that's what floats your canoe, you'll be paddling it up a very lonely creek. The mainstream belief of the world's peoples is very clear. They believe in God, and that means they believe he exists in objective reality, just as surely as the Rock of Gibraltar exists. If sophisticated theologians or postmodern relativists think they are rescuing God from the redundancy scrap-heap by downplaying the importance of existence, they should think again. Tell the congregation of a church or mosque that existence is too vulgar an attribute to fasten onto their God, and they will brand you an atheist. They'll be right.

—Mr. Dawkins is the author of "The Selfish Gene," "The Ancestor's Tale," "The God Delusion." His latest book, "The Greatest Show on Earth," will be published by Free Press on Sept. 22.

 

 

Theo Dơi Tranh Luận Có Thượng Đế Không?

 

NGUYỄN HÙNG

 

 

Một lần khi những tranh chấp xung quanh khu đất của Ṭa Khâm sứ cũ c̣n nóng bỏng ở Hà Nội, tôi hỏi một tín đồ Thiên Chúa Giáo trẻ tuổi:  Cứ cho là Chúa tạo ra tất cả mọi thứ, vậy ai tạo ra Chúa.

 

''Chúa là điểm khởi đầu và cũng là điểm kết thúc. Nó như một ṿng tṛn ấy,'' cô gái trả lời.

 

Được đào tạo trong môi trường vô thần, tôi lớn lên với niềm tin vào thuyết tiến hóa lớn hơn vào tôn giáo cho dù có người giải thích Thượng đế là câu trả lời cho câu hỏi Ai tạo ra vạn vậtvà thuyết tiến hóa là sự trả lời cho câu hỏi Vạn vật được tạo ra như thế nào”

 

Khi sang phương Tây, sống trong một xă hội mà tôn giáo có vị trí lớn hơn nhiều trong xă hội, tôi bắt đầu đặt câu hỏi Liệu có Chúa hay không”?

 

Một cô bạn đồng nghiệp ở BBC từ vài năm nay chỉ có những công việc tạm thời vài tháng một nhưng vẫn tin có ngày Chúa sẽ giúp cô.

 

Trưa thứ Ba hàng tuần cô đều tới buổi cầu nguyện của một nhóm những người sùng đạo.

 

Sau khi mời tôi đi mấy lần tôi đều từ chối, cô bảo tôi có muốn cầu ǵ cô sẽ cầu giúp.

 

Tôi cũng có ngỏ ư nhờ cô giúp, nhưng cho tới nay cả cô và tôi đều vẫn đang chờ đợi.

 

Lỗ hổng

 

Rồi tuần này báo Wall Street Journal mời hai cây viết có tiếng bàn về chuyện con người có trên trái đất này do bàn tay của Thượng đế hay nhờ vào sự tiến hóa.

 

Một trong hai người được mời tranh luận, Giáo sư đă có những cuốn sách bán được hàng triệu bản, Richard Dawkins nói sự tiến hóa của loài người và vạn vật trên trái đất là ''Màn diễn ngoạn mục nhất trái đất''.

 

Đây cũng là tựa đề của cuốn sách mới nhất của ông sẽ ra mắt vào ngày 22/9.

 

Trong khi đó khách mời thứ hai của Wall Street Journal là bà Karen Armstrong.

 

Bà nói: “Tôn giáo không phải là khoa học chính xác mà là một loại nghệ thuật, giống như nhạc hay hội họa, giới thiệu với chúng ta một dạng thức kiến thức khác với những điều duy lư và cũng không dễ dàng có thể giải thích bằng lời.”

 

Hai bài viết của bà Armstrong và ông Dawkins đă thu hút được gần 700 b́nh luận, cả ủng hộ và phản đối thuyết tiến hóa và tạo hóa.

 

Xin tạm trích một vài ư kiến:

 

Steven Knudsen viết: ''T́m hiểu khoa học là rất quư giá và tôi biết ơn những người đă cống hiến cuộc sống của họ cho khoa học. Vấn đề nảy sinh khi có người tin rằng nghiên cứu khoa học là cách duy nhất để t́m câu trả lời. Nó giống như thế này: một người đánh mất chía khóa trên phố và quyết định chỉ t́m ch́a khóa ở những nơi có đèn đường v́ dưới ánh sáng anh ta nh́n rơ hơn.''

 

Stephen Beckwith tranh luận: ''Khoa học có nhiều niềm tin và giả định tới mức nó gần tạo ra một tôn giáo của riêng nó.''

 

Patricia Mueller nói: Quư vị nói khoa học có nhiều lỗ hổng trong logic... thế nhưng quư vị lại chẳng cần bằng chứng nào cả để tin vào Chúa?

 

C̣n Richard Yunger viết: Trên thực tế chúng ta phí thời gian và năng lượng thảo luận vấn đề này. Chúng ta không có bằng chứng rằng Chúa tồn tại. Không ai ngày nay có bằng chứng cụ thể nào rằng Jesus Christ do Chính Chúa cử tới.

 

Bảo hiểm

 

Có những người nói họ ngả về khả năng Thượng đế tồn tại và coi đây là bảo hiểm rẻ tiền cho sự cứu rỗi linh hồn v́ nghĩ tới chuyện trở về một con số không tṛn trĩnh đáng sợ quá.

 

Những người không có đức tin khác lại cho rằng nếu họ gặp Thượng đế sau này và giải thích rằng họ đă đi t́m sự thật nhưng không có đủ bằng chứng về chuyện Thượng đế tồn tại họ sẽ được Thượng đế đánh giá cao hơn là những người tin mù quáng.

 

Nhưng Giáo sư Richard Dawkins thậm chí nói rằng tôn giáo là một loại ''virus tâm trí'' trong khi độc giả Wall Street Journal nói niềm tin tôn giáo gây ra nhiều sự giết chóc và tra tấn hơn bất kỳ niềm tin nào khác.

 

Tôi cũng biết một cây bút của Mỹ viết rằng ông không thích tôn giáo* v́ ông muốn đi thẳng tới Chúa chứ không muốn qua môi giới.

 

Rồi có người c̣n nói tôn giáo “là chuyện cổ tích của người lớn và sự tin vào Chúa đ̣i hỏi người ta nhiều hơn việc tin vào Santa Claus.

 

Nói đến Santa Claus, con trai lớn của tôi, năm nay tám tuổi, vẫn tin tṛ chơi Nintendo do Santa Claus chui qua ống khói vào nhà tặng.

 

Ở trường cậu cũng tham gia các buổi cầu nguyện vào những dịp Giáng Sinh hay Phục Sinh.

 

Cũng có lần con trai tôi hỏi: Bố ơi, Sophie bảo những ai tin vào Chúa khi chết đi sẽ lên thiên đường c̣n không tin khi chết sẽ xuống địa ngục. Đúng không bố?”

 

Sophie là bạn gái học cùng lớp.

 

Tôi trả lời tôi không biết nhưng để cho cháu yên tâm tôi bảo tôi tin rằng những người tốt sẽ được lên thiên đường.

 

C̣n con gái tôi có lần nghe nói tới chuyện sẽ có lúc tôi lên thiên đường bỗng bật khóc bảo: Thế lúc đấy con muốn ôm bố làm sao con ôm được.

 

Những lúc như vậy tôi thấy những tranh luận có Chúa hay không bỗng không c̣n nhiều ư nghĩa.

 

Tôi cùng quan điểm với những người nói rằng mỗi ngày trong cuộc sống là quư giá và nếu mọi người đều sống đúng mực, không làm cho những người khác những điều chính ḿnh không muốn, có lẽ cuộc sống sẽ không có nhiều điều phiền toái.

 

NGUYỄN HÙNG, BBC, ngày 18/9/09

NDVN, ngày 22/9/09

 

 

NGHI CHÚ:

 

Vào năm 2000, Đức Đạt Lai Lạt Ma đă phát biểu trên nước Mỹ như sau: “ Chúng ta có thể sống tốt đẹp mà không cần tới Đức tin tôn giáo, Đôi khi tôi nói rằng tôn giáo là cái mà có lẻ không cần tới. Đức tin tôn giáo không phải là điều kiện tiên khởi cho đạo đức hay hạnh phúc của con  người” (We humans can live quite well without recuorse to religious faith. I sometimes say that religious is something we can perhap do without. Religious faith is not pre-condition either of eithecal conduct of happiness).



<Go Back>
Printer Friendly Page Send this Story to a Friend