NHÂN DÂN VIỆT NAM.ORG
TIẾNG NÓI CỦA MỘT SỐ NGƯỜI VIỆT YÊU NƯỚC TRONG NUỚC VÀ HẢI NGOẠI VẬN ĐỘNG TOÀN DÂN QUYẾT TÂM
CÓ NGÀY VUI ĐẠI THẮNG VIỆT NAM III LÀ ĐẬP TAN ÂM MƯU DBHB CỦA ĐẾ QUỐC MỸ, GIẢI TRỪ VÀ GIẢI HOẶC
GIẶC ÁO ĐEN VATICAN – GIẶC ÁO ĐEN BẢN ĐỊA – GIẶC TIN LÀNH

    Giới thiệu một số website:

   * Cong San
   * Nhan Dan
   * Cong An
   * Cong An N.D.
   * Quan Doi N.D
   * Lao Dong
   * Thanh Nien
   * Tuoi Tre
   * Saigon G, P.
   * VNA Net
   * Voice of V.N.
   * www.chuyenluan.com
   * www.duoctue.org
   * www.khuongviet.net
   * www.nguoivietyeunuoc.org
   * www.nguyentua.com
   * www.dongduongthoibao.net
   * www.dongduongthoibao.com
   * home.comcast.net/~charlieng


   

PHIẾM LUẬN VỀ: “Phê B́nh Và Đối Thoại”


 

 

 

QUỐC KỲ VIỆT NAM : Có những người Việt, v́ lư do nào đó, nói đến Quốc Kỳ Việt Nam, cờ đỏ sao vàng gọi là lá cờ máu. Tôi không hiểu họ muốn ǵ? Chắc là qua hận thù bởi thua chạy, mất quyền lợi và nhất là ‘đặc ân’ làm bù nh́n cho Mỹ....click đọc thêm: QUỐC KỲ-QUỐC HIỆU-QUỐC CA và Cờ Đỏ Sao Vàng – Cờ Vàng Ba Que

 

Cờ Tam Vị Nhất Thể

Chúa Cha – Chúa Con – Chúa Thánh Thần

 

BÀN VỀ “CỜ BA QUE” BỊ TREO DƯỚI "ĐÍT" CỜ MỸ Ở IRAQ:Trên mạng www.cva646566.com/IRAQ/index. h́nh cờ vàng ba sọc “cờ ba que” treo dưới “đít” cờ Mỹ. Và đứng phía dưới là Đại Úy Quân Lực Mỹ Michael Đỗ. Một số người thấy h́nh ấy đă hồ hỡi khoe cờ vàng ngăo nghễ tung bay. Có phải như vậy không? Có thật như vậy không?....

Ho Chi Minh

 VÀI NÉT VỀ “CỤ HỒ” Viết về một nhân vật có tầm vóc quốc tế như Hồ Chí Minh có thể nói là không dễ.  Đối với những người thuộc giới Chống Cộng Cực Đoan [CCCĐ] hay Chống Cộng Cho Chúa [CCCC],    viết theo cảm tính thù hận Quốc Gia chống Cộng, hay Công Giáo chống Cộng, trong khi  thực sự không hiểu, không biết ǵ về Hồ Chí Minh th́ rất dễ, v́ muốn viết sao cũng được.  Đưa ra những chi tiết lặt vặt, cộng với xuyên tạc, dựng đứng v..v.. nhằm “ám sát tư cách cá nhân” (character assassination), bằng những từ tục tĩu, hạ cấp v..v.. cho hả ḷng thù hận, th́ có lẽ ai viết cũng được, không cần đến trí tuệ, không cần đến kiến thức, không cần đến tŕnh độ, và không cần đến liêm sỉ...

 

 

Tổng Bí thư Lê Duẩn

Vào Google “LÊ DUẨN” bạn sẽ đọc

mấy trăm bài và h́nh “cha già Lê Duẫn”

 

TUYỂN TẬP CHA GIÀ LÊ DUẨN (KỲ  I) &  (KỲ II) Là đảng viên thuộc lớp đầu của Đảng, đồng chí Lê Duẩn, thường được gọi bằng cái tên Anh Ba, là một trong những học tṛ xuất sắc nhất của Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại, là một nhà lănh đạo lỗi lạc, một nhà chiến lược kiệt xuất, một trí tuệ lớn của cách mạng trong thế kỷ XX....

 

Vào Google “LÊ ĐỨC THỌ” bạn sẽ đọc

mấy trăm bài và h́nh “cha già Lê Đức Thọ”

 

Những Mẩu Chuyện Bên Lề Hội Nghị Paris:  Chưa bao giờ người ta thấy cố vấn Lê Đức Thọ nổi nóng như buổi sáng hôm đó. Ông trút hàng loạt những từ như "lừa dối", "ngu xuẩn", "tráo trở", "lật lọng"… lên đầu ông Kissinger, khiến ông này không nói được ǵ cả. Măi sau ông ta mới nhỏ nhẹ đề nghị cố vấn Lê Đức Thọ hăy nói khe khẽ thôi, không các nhà báo bên ngoài nghe thấy lại đưa tin là ông đă mắng người Mỹ. Nhưng ông Lê Đức Thọ vẫn không buông tha: “Đó là tôi chỉ mới nói một phần, chứ c̣n các nhà báo họ c̣n dùng nhiều từ nặng hơn nữa kia!”.

 

 

VỀ ĐỊNH HƯỚNG XĂ HỘI CHỦ NGHĨA Theo Nguyên Tổng Bí thư Ban Chấp hành T.Ư Đảng Đỗ Mười, ngày nay, có không ít người dao động, phai nhạt lư tưởng cách mạng, với nhiều dạng biểu hiện khác nhau: có người ngượng ngùng khi nói "chủ nghĩa xă hội" hoặc khi nói "định hướng xă hội chủ nghĩa; có người nói một đằng làm một nẻo; thậm chí có người biện hộ, ca ngợi một chiều chủ nghĩa tư bản, trong khi phản bác, bôi nhọ và gieo rắc nghi ngờ về chủ nghĩa xă hội... Nguyên nhân dẫn đến sự dao động này có nhiều và rất phức tạp.....

 

Vơ Văn Kiệt

TẠ TỐN BẠCH MAO THỦ TƯỚNG VƠ VĂN KIỆT …Tôi không ngờ, Ngài Thủ tướng Vơ Văn Kiệt dám làm qua mặt Đảng và nhất là Ngài vi phạm nguyên tắc sơ đẳng hành chánh, mà Ngài đứng đầu ngành Hành Chánh Nhà Nước. Tôi (NQT), chỉ ngờ thôi, có lẻ Ngài đă cấu kết ngoại bang, không thể nào tin được. Vào năm 1993?, sau nhiều lần Ngài công du Âu châu về. Hôm đó bốn anh em chúng tôi trong uỷ ban đặt tên đường thành phố Hồ Chí Minh đang làm việc, th́ có anh Công Văn của Ngài Thủ tướng đưa vào mănh giấy lộn nhỏ, và nói rằng “ Thủ tướng yêu cầu các đồng chí phải đổi tên đường liệt sĩ cách mạng Thái Văn Lung thành đường tên Alexandre De Rhodes (cố đạo gián điệp)  gấp …Chúng tôi hỏi, như thế đồng chí có Văn thư hay Công văn của Thủ tướng không? để chúng tôi dễ dàng hơn…, xin lỗi các đồng chí, không có ạ! chỉ có mănh giấy này thôi, mong các đồng chí thi hành….Chúng tôi  quá ngao ngán “Ông nội chúng tôi có sống lại không dám phản đối Ngài Vơ Văn Kiệt và thi hành”….

 

 

 

 

 

 

 

Tin tức - Tài liệu - Lịch sử

Sự kiện Việt Nam - Thế giới 

 

Tin Thế Giới & Việt Nam

 

Truyền H́nh Online Mười Ngàn Ngày Vietnam War

 

Chương Tŕnh Truyền H́nh Trực Tuyến Việt Nam Trên NHÂN DÂN VIỆT NAM. ORG

 

Cuộc Đời Cách Mạng Tổng Thống Hugo Chavez

 

Cuộc Đời Và Sư Nghiệp Tổng Thống Saddam Hussen

 

 

Hồ Chí Minh & Đảng CSVN

 

 

Tam Đại Việt Gian Ngô Đ́nh Điệm

 

 

Những Tài Liệu Và  Kiện Lịch Sử Cách Mạng Miền Nam 1/11/63

 

 

Những Siêu Điệp Viên LLVT

 

 

Sự Thật GHPGVNTN “Vơ Lan Ái”  Ăn  Phân T́nh Báo Mỹ NED

 

 

Hiễm Họa Giặc Áo Đen La Mă

 

 

Đại Thắng Mùa Xuân 30/4/75

 

 

“Lính Đánh Thuê” QĐVNCH

 

 

Lột Mặt Nạ DBHB Của NED 

 

 

 

 

Lê Hồng Phong

Hoàng Linh Đỗ Mậu

Hoàng Nguyên Nhuận

 

Trần Chung Ngọc  

 

Giuse Phạm Hữu Tạo

  Nguyễn Mạnh Quang

 

Charlie Nguyễn

 

Nguyễn Đắc Xuân

 

Nhân Tử Nguyễn Văn Thọ

 

Thân Hữu  

 

Báo Trong Nước & Hải Ngoại

 

Trang Nối Kết

 

 

 Websites hải ngoại

 

* Cong San

* Nhan Dan

* Cong An N.D.

* Quân Đội Nhân Dân

* Lao Dong

* Thanh Nien

* Tuoi Tre

* Saigon G, P.

* VNA Net

* Voice of V.N.

* Dan Tri.

 

Websites hải ngoại

 

* Chuyen Luan.

* Sach Hiem

* Dong Duong Thoi Bao

* Giao Diem Online

* Charlie Nguyen

 

 

 

 

  Tin Tức Và Sự kiện Việt Nam - Thế giới

 

* DẸP BẠO LOẠN Ở QUỲNH LƯU  ..ông Phan Quan Đông, người chỉ huy một cơ quan T́nh Báo Tối Mật của Quốc Gia, với những Điệp Vụ  phía Bắc vĩ tuyến 17....một bông Hồng hiếm quư của T́nh Báo miền Nam....Đạo diễn chính vụ nhân dân Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An nổi dậy chống chính quyền Miền Bắc vào năm 1956 là một thí dụ điển h́nh công tác và nhiệm vụ của cơ quan này....( tr 6 –  tr 7 LTBĐMT)

 

* SỰ NGHI NGỜ TẤT YẾU Quyết định gia hạn một năm lệnh trừng phạt chống Cu-ba mà Tổng thống Mỹ Ô-ba-ma kư hôm 14-9-2009 dường như đă làm tiêu tan hy vọng về sự thay đổi trong chính sách đối ngoại của Mỹ nói chung và với Cu-ba nói riêng...

 

 

Các nạn nhân da cam/đi-ô-xin Việt Nam sẽ không chùn bước đ̣i lại công lư cho chính ḿnh. Ảnh: VietNamNet

QUYẾT ĐỊNH ĐỊNH PHI LƯ BẤT CHẤP ĐẠO LƯ Thật trớ trêu, chưa đầy một tuần sau khi Bộ Ngoại giao Mỹ công bố báo cáo t́nh h́nh nhân quyền ở 190 nước năm 2008, phê phán hàng loạt nước, bao gồm cả Việt Nam “vi phạm nhân quyền”, th́ Ṭa án tối cao Mỹ lại ra một quyết định xâm phạm một trong những quyền cơ bản nhất của con người – quyền được công lư bảo vệ....

 

* Tổng Tham Mưu Trưởng Quân Đội Sài G̣n Cao Văn Viên: Lời Thú Nhận Muộn Màng

 

 Cao Văn Viên viết: Xin đừng xem những lời của tôi là lịch sử. Mỗi người giải thích sự thật theo lối riêng… Định kiến làm cho lịch sử sai lệch. Tôi chỉ tâm t́nh với ḷng thành…”. Tuy nhiên, “tâm t́nh với ḷng thành”-những lời tâm sự của viên đại tướng quân đội Sài G̣n từng giữ trọng trách Tổng tham mưu trưởng lâu nhất đă thú nhận quân đội Sài G̣n là quân đội tay sai của Mỹ...đọc tiếp 

 

"BOM ÁP NHIỆT" DƯƠNG NGUYỆT ÁNH  

    Mỹ gọi kháng chiến quân Ả Rập tự chế bom giết quân Mỹ xâm lược là quân khủng bố Nhân loại và dân Ả Rập gọi Dương Nguyệt Ánh, canh cải bom áp nhiệt giết dân Ả Rập là ǵ nhỉ?....

 

* SADDAM HUSSEIN HAY TRỤC MA QUỶ BUSH CON-TONY BLAIR-JOHN HOWARD AI BỊ TREO CỔ?  

 Bush and Blair, cartoon
        Không ǵ kịch tính hơn lúc vị chánh án tuyên án tử h́nh, Saddam tức giận lên án ông này cùng cả ṭa án là tay chân của những kẻ chiếm đóng, kẻ thù của Iraq và Ngài Saddam Uy Dũng hùng hồn bất khuất, hiệu triêu nhân dân và kháng chiến quân Iraq rằng:
 

* “Tôi đă dành cả đời chiến đấu với những kẻ ngoại xâm”

* “ Tôi hủy hoại những kẻ xâm lược và người Ba tư và tôi hủy hoại kẻ thù của Iraq….và tôi  biến Iraq từ   nghèo khó thành giàu có”

* “Đây là kết thúc của tôi…đây là kết thúc của cuộc đời tôi. Nhưng tôi bắt đầu cuộc đời ḿnh như một người chiến đấu và một dân quân chính trị - v́ vậy cái chết không làm tôi sợ” …Click đọc: VĨ NHÂN TỔNG THỐNG SADDAM HUESSEN....LĂNH ĐẠO KHÁNG CHIẾN QUÂN IRAQ 

 

Tony Blair picture 1811810

 

* Những Bạo Chúa, 100 Tên Chuyên Quyền Và Độc Tài Ác Nhất Trong Lịch Sử  Những người muốn hạ bệ Hồ Chí Minh để vinh danh “chí sĩ” Ngô Đ́nh Diệm của họ nhân dịp 1/11 th́ hăy kiếm đọc cuốn “Những Bạo Chúa, 100 Tên Chuyên Quyền và Độc Tài Ác Nhất Trong Lịch Sử” (Tyrants, History’s 100 Most Evil Despots and Dictators) của Nigel Cawthorne, Barnes & Noble, NY, 2004,....

 

* CHÍNH PHỦ MỸ ĐĂ TIẾN HÀNH VỤ TẤN CÔNG 11/9?   

user posted image

    5 năm sau vụ tấn công khủng bố 11/9, nhiều người vẫn nghi ngờ nguyên nhân dẫn tới sụp đổ toà Tháp đôi mà Uỷ ban điều tra 11/9 của Mỹ đưa ra. Họ cho rằng Trung tâm thương mại thế giới đă bị chính chính phủ Mỹ đánh sập bằng bom gài từ bên trong toà nhà....

 

 
user posted image
* Những Lập Luận Trái Chiều Về Vụ 11/9 Ngay sau khi vụ hai toà nhà ở Trung tâm Thương mại thế giới bị phá sập vào ngày11/9/2001, đă có nhiều ư kiến tỏ ra nghi ngờ về sự thật của vụ khủng bố mà chính quyền Mỹ cho là của tổ chức Al-Qaeda chủ mưu. Một vụ khủng bố lớn đă có tác động đến cục diện chính trị của nhiều quốc gia…v́ thế không ít ư kiến cho rằng, đây là “sản phẩm” của CIA, nhằm tạo cớ cho Mỹ tấn công Afghanistan

 

    Những ư kiến “trái chiều” này thực ra chỉ làm phong phú thêm các thông tin về sự kiện đau ḷng xảy ra cách đây 8 năm về trước… 

 

 

 

THƯ MỤC

NHÂN DÂN VIỆT NAM.ORG

 

 

* THƯ MỤC 2009: THÁNG 9 – 8 – 7 – 6

 

 

 

 

 

 

 

Phiếm Luận Về

“Phê B́nh Và Đối Thoại”

 

Trần Chung Ngọc

 

 

 

    LTS: Cho đến nay độc giả có lẽ đă quen với những bài đối thoại của GS. Trần Chung Ngọc hay những tác giả được chọn đăng trong sachhiem.net: đối tượng trong bài phê b́nh chỉ là nội dung của bài viết, chứ không phải là cá nhân đối phương. Trong những bài phê b́nh này, bạn đọc không thể nh́n thấy bản thân vật thể hay sinh lư (nghèo giàu, làm công hay quan lớn, mập, ốm, trắng, đen, lập gia đ́nh hay độc thân, già hay trẻ,…) của các tác giả liên hệ. Bài viết sau đây luận về những thái độ của một số tác giả các bài phê b́nh thiếu tiêu chuẩn t́m thấy trong một số các bài viết ở hải ngoại. Những trọng điểm trong bài có thể làm dụng cụ để đối chiếu các bài đối thoại hay phê b́nh trong giới cầm bút. Sachhiem.net xin ghi lại vài câu danh ngôn sau đây để phụ họa cho nội dung bài viết của GS Trần Chung Ngọc:

 

    - Quần chúng nhiều đầu mà không óc (Th. Fuller)

    - Thành kiến là con của ngu dốt (W. Hazlitt)

    - Khi t́nh cảm quá lố th́ lư tính rút lui (Le Bon)

    - Mục đích của tranh luận không phải là chiến thắng, mà là canh tân (Soubert)

 

 

 

    Có thể nói, trong thế giới văn minh tiến bộ ngày nay, điển h́nh là nước Mỹ, “Phê b́nh” là quyền tuyệt đối của người dân. Bởi vậy, chúng ta thấy có những phê b́nh trong mọi lănh vực của xă hội: khoa học, nghệ thuật, phim ảnh, chính trị, bài viết, tác phẩm v…v… Không những thế, những chủ đề như God, Thánh Kinh, và Jesus, đối tượng tín ngưỡng, vấn đề rất nhạy cảm của cả trên tỷ người, cũng không thoát khỏi sự phê b́nh. Phê b́nh thường được mô tả như là lập trường của người phê b́nh bất đồng ư kiến hay chống đối đối với đối tượng phê b́nh, và đây là một quyền tuyệt đối trong “freedom of speech”. Phê b́nh nhiều khi cũng có thể coi như là sự phân tích và bày tỏ ư kiến về một tác phẩm hay chủ đề nào đó của một hay nhiều tác giả. Trong chính trị, phê b́nh hầu như là có nghĩa bất đồng ư kiến. Người phê b́nh thường là người đưa ra sự phán đoán hay phân tích với lư lẽ, diễn giải để nói lên quan điểm của ḿnh. Điều đặc biệt là, trong lănh vực học thuật, người phê b́nh trí thức có phẩm cách không bao giờ dùng những ư nghĩ chủ quan của ḿnh, thường là vô căn cứ, để phê b́nh về đời tư cá nhân của tác giả hoặc những ǵ không liên hệ đến nội dung hay các chủ đề mà ḿnh muốn phê b́nh. Đi ra ngoài những tiêu chuẩn phê b́nh trí thức này th́ không c̣n gọi là phê b́nh nữa mà là đả kích cá nhân.

 

    C̣n theo định nghĩa th́ “Đối Thoại” là sự trao đổi ư kiến giữa hai hay nhiều người về một vấn đề nào đó, thí dụ như về chính trị hay tôn giáo, để đưa đến sự thông cảm nhau trong t́nh thân thiện. Điều kiện để cho một cuộc đối thoại có thể khả thi là phải có sự đồng ư của các phe muốn tham dự. Nếu chỉ là tiếng nói của một phía th́ đó chỉ là “độc thoại”. Do đó tinh thần của đối thoại là: “anh cứ giữ ư kiến của anh, nếu anh cho nó là đúng, và tôi tôn trọng ư kiến đó, nhưng tôi vẫn giữ ư kiến của tôi v́ tôi cho nó là đúng, và anh cũng phải tôn trọng ư kiến của tôi”. Đối thoại là dùng lư luận và hiểu biết để giải quyết các bất đồng. Đối thoại là một vấn đề tế nhị.

 

    Nhiều trở ngại có thể làm cho cuộc đối thoại trở thành vô nghĩa v́ thay v́ đối thoại th́ người ta lại đối đầu. Lư do là con người muốn tỏ ra ḿnh là một “vô thượng thiên tài” trong một lănh vực hay bộ môn nào đó, và dùng nó để át đi tiếng nói của đối phương. Một khi ḿnh chỉ v́ không đồng ư với đối phương mà lại lên tiếng mạt sát cá nhân đối phương, cố t́nh xuyên tạc để hạ thấp cá nhân đối phương, chỉ nói khơi khơi mà không đi vào các luận điểm của đối phương, th́ đó là chuyện của những kẻ không hiểu đối thoại là cái ǵ. Nếu những kẻ này là những người tầm thường thấp kém hay cuồng tín th́ không đáng nói. Nhưng nếu những kẻ này lại thuộc giai tầng trí thức, chỉ v́ họ có bằng cấp nào đó ở ngoài đời, th́ họ có thể liệt vào hàng ngũ những kẻ “vô văn hóa” hay “mọi rợ văn hóa”, v́ không có người trí thức có văn hóa nào lại phải dùng đến những thủ đoạn hạ cấp này.

 

    Cái khổ nhất trong nghiệp viết của tôi là thỉnh thoảng đọc phải văn phong của hạng “côn đồ văn hóa” hay “đao phủ văn chương”, những từ của Giáo sư Nguyễn Mạnh Quang chỉ một hạng người đặc biệt trong xă hội: hạng người cuồng tín, vô văn hóa, nhưng cứ tưởng rằng những lời văn mạ lỵ cá nhân, vu khống vô căn cứ, của ḿnh chính là … văn hóa! Họ nghĩ như vậy là đối thoại, nhưng không có chút nào là tinh thần đối thoại, v́ trong đó không hề có sự phê b́nh phân tích những điểm cần phải thảo luận mà chỉ là muốn hạ thấp đối phương bằng mọi cách, với loại ngôn từ phi trí thức.

 

    Đọc trên các diễn đàn thông tin điện tử ở hải ngoại chúng ta thấy hiện tượng này rất thông thường. Không mấy khi chúng ta thấy người phê b́nh đi vào sự phân tích những luận điểm trong một bài là đúng hay sai, sai ở chỗ nào, mà thường chỉ v́ không đồng ư v́ thiên kiến chính trị hay tôn giáo phe phái của ḿnh nên tận dụng sách lược chụp mũ vô căn cứ, hoặc dùng những danh từ hạ cấp để nhục mạ đối phương.. Họ tưởng là làm như vậy th́ có thể hạ thấp uy tín của đối phương, đồng thời tăng uy tín của họ, nếu có, lên cao. Nhưng họ đă lầm, v́ những hạng người này thực sự không đủ tŕnh độ để hiểu rằng, càng dùng những thủ đoạn trên bao nhiêu th́ lại càng tỏ lộ tŕnh độ giáo dục, hiểu biết và tư cách của ḿnh bấy nhiêu. Tôi liệt những hạng người này vào loại vô văn hóa, bất kể chức vị hay bằng cấp của họ là như thế nào.

 

    V́ vậy, những người trí thức chân chính, có đôi chút liêm sỉ, đều không bao giờ muốn hạ ḿnh đối thoại với hạng người vô văn hóa này.

 

    Có hai hạng người mà chúng ta không bao giờ nên đối thoại.

 

    * Thứ nhất là những người cuồng tín tôn giáo. Nhiều khoa học gia đă nhận định như vậy. V́ đối thoại với những người này là tạo cho họ cơ hội để họ khẳng định sự mê tín và cuồng tín của tôn giáo họ bất kể lư lẽ, cho nên cuộc đối thoại thật là vô ích.

 

    * Thứ hai là những người mượn đối thoại để đả kích cá nhân, để đưa ra những điều về đời tư cá nhân, khuynh hướng chính trị của đối phương v…v.., những điều thường không dính dáng ǵ đến chủ đề của đối thoại.

 

    Cho nên, trước những sự thách thức đ̣i đối thoại với tôi của một số người thuộc hai loại người này, thí dụ như Lê Anh Huy hay Nhữ Văn Úy, tôi hoàn toàn giữ im lặng, không hồi đáp. V́ những người này chưa bao giờ từng biết đến, và nếu có biết đến th́ cũng chưa bao giờ hấp thụ được, câu sau đây của Voltaire:

 

    Tôi không đồng ư với những ǵ anh nói, nhưng tôi sẽ bảo vệ cho đến chết quyền của anh nói như vậy.

    (I do not agree with what you have to say, but I'll defend to the death your right to say it.)

 

    Trong cuốn phim “Inherit The Wind” về vụ án Scopes, bị truy tố v́ tội đă dạy thuyết Tiến Hóa trong trường học, vốn trái với luật cấm của tiểu bang Tennessee. William Jennings Bryan, ba lần ra làm ứng cử viên Tổng Thống nhưng đều thất bại, là công tố viên. Clarence Darrow là luật sư biện hộ cho John Scopes. Cuối cùng, Darrow đă thắng khi đưa ra chính cuốn Thánh Kinh của Ki Tô Giáo để chất vấn Bryan. Có một câu ở đoạn cuối sau vụ án mà Darrow nói với một kư giả thật là đặc biệt. Khi kư giả này phê b́nh là Bryan có những niềm tin của thời Trung Cổ th́ Darrow nói: “Ông ta có quyền sai lầm” [He has the right to be wrong]. Đó là thái độ của những bậc trí thức chân chính, không đồng ư với đối phương nhưng vẫn tôn trọng quyền suy tư của đối phương. Chúng ta có thể tranh luận để làm sáng tỏ một vấn đề, nhưng chúng ta không có quyền tước đi cái quyền suy tư của người khác bằng cách tấn công cá nhân với những thủ đoạn như xuyên tạc, mạ lỵ, hay chụp mũ.

 

    Sau đây tôi sẽ điểm qua vài thủ đoạn độc thoại chính, chứ không phải đối thoại, chúng ta thường thấy trên một số diễn đàn truyền thông hải ngoại.

 

    py Một kiểu phê b́nh điển h́nh, nếu có thể gọi là “phê b́nh”, thường được dùng nhiều nhất để hạ một đối phương của những người thiếu văn hóa, là nhắm vào cá nhân, nghĩa là nhắm vào tác giả bài mà ḿnh muốn phê b́nh chứ không nhắm vào những luận điểm của tác giả đó. Kiểu “phê b́nh” này, tiếng Latin gọi là “Argumentum Ad Hominem”.

 

    Theo định nghĩa th́ Argumentum Ad Hominem [to the man], là kiểu “phê b́nh” [sic] tấn công cá nhân chứ không phải tấn công luận điểm của cá nhân đó. Khi một người không đủ khả năng để bác bỏ lập trường của đối phương hay bảo vệ lập trường của ḿnh với bằng chứng thuyết phục, sự kiện hay lư lẽ, th́ họ thường sử dụng những thủ đoạn sau đây: gán cho đối phương một nhăn hiệu (labeling), dựng lên một người rơm (straw man) nghĩa là chụp mũ vô bằng chứng để rồi tự tay ḿnh quật người rơm đó xuống, chửi rủa (name-calling), đưa ra những danh từ hạ cấp để mạ lỵ đối phương và biểu lộ sự giận dữ của ḿnh [offensive remarks and anger].

 

    py Chuyện mà chúng ta thấy thông thường nhất trong lănh vực “đối thoại” của người Mỹ, Pháp, Úc, …gốc Việt ở hải ngoại là chụp mũ nhau là “tay sai của CS”, “thân CS”, “nâng bi cho CS”, hay nặng hơn nữa là “Việt gian CS” [sic] v..v..., cho rằng cái mũ CS ḿnh chụp lên đầu người khác có giá trị tuyệt luân, và có ảnh hưởng lớn đến khả năng hay uy tín của người ḿnh chụp mũ. Họ không biết rằng cái mũ CS ngày nay thực chất là vô giá trị, chỉ có thể làm cho những người cùng hội cùng thuyền với họ về khuynh hướng chính trị cười hể hả với nhau. Họ không biết rằng, trong vụ sinh viên phản đối cờ đỏ ở Đại học USC ở Nam Cali, trước những lời chụp mũ CS vô căn cứ, một người Mỹ đă viết trên OCRegister.com như sau:

 

    Những người biểu t́nh chống đối có biết rằng trong thế giới ngày nay mà lên án một người nào là cộng sản th́ thật là ngu xuẩn không? Nó đă quá lỗi thời và chứng tỏ rơ ràng là các người thiếu văn hóa [hay thiếu giáo dục].

 

    (Do you protestors realize how ignorant it sounds to utilize and accuse someone of being a communist in today's world? It's outdated and clearly demonstrates your lack of education.)

 

    Tại sao người Mỹ trên lại viết như vậy? V́ thời buổi này không c̣n Cộng sản như trước nữa. Trung Hoa, Nga sô, Việt Nam không c̣n là Cộng sản, mà Cộng sản ngày nay là về chủ thuyết, về lư tưởng, chứ không phải là về hành động như thời Stalin, Lenin, hay Mao Trạch Đông. V́ vậy trên khắp thế giới, nước nào cũng có những tổ chức Cộng sản, kể cả Phong Trào Thần Học Giải Phóng trong Công Giáo mà GH Benedict XVI cho là Cộng sản. Nhưng có vẻ những người này không biết liêm sỉ là ǵ, cho nên muốn chống ai th́ họ chỉ việc chụp lên đầu người đó cái mũ Cộng sản đă quá lỗi thời rồi tự cho ḿnh cái quyền chống Cộng bất cứ ở nơi nào. Trước những hành động có tính cách băng đảng, một số người đă tỏ ra khinh bỉ và né tránh v́ không muốn dây với những hạng người như vậy. Họ sống trên một đất nước tự do nhưng không hiểu tự do là ǵ. Nhân danh chống Cộng, họ tự cho ḿnh cái quyền tự do chống đối gây phiền nhiễu cho bất cứ ai, bất kể đến lư lẽ ǵ dù những hành động của chính họ th́ hoàn toàn phi tự do và phản dân chủ.

 

    Về cá nhân tôi th́, đối với tôi, ai bảo tôi thân Cộng hay làm tay sai cho Cộng v..v… th́ tôi trả lời là “thật vậy sao? có vấn đề ǵ không?” V́ đối với họ có thể có vấn đề, chứ đối với tôi, tôi không thấy có vấn đề, v́ tôi biết rơ là thời buổi này mà người nào c̣n lên án người khác là thân Cộng th́ chỉ tự chứng tỏ ḿnh là người “ngu xuẩn” và “thiếu học vấn” như người Mỹ trên báo Register ở Orange County đă phát biểu.

 

    Tôi có “thân Cộng” hay không, vấn đề không phải ở chỗ này mà là tôi viết đúng hay sai, sai ở chỗ nào, có phải là những điều tôi viết là bịa đặt vô căn cứ hay có cơ sở, có bằng chứng rơ ràng. Đây là những điểm cần phải để ư đến trong một cuộc phê b́nh trí thức. Tôi đă phê b́nh nhiều người qua các bài viết của họ: Nguyễn Anh Tuấn, Nguyễn Văn Trung, Nguyễn Văn Lục, Lữ Giang, Nguyễn Tường Tâm, Nguyễn Học Tập, Đinh Xuân Minh, Trần Trung Đạo v..v…. Trong bài phê b́nh bao giờ tôi cũng nêu lên những điểm trong bài mà tôi muốn phê b́nh rồi phân tích và đưa ra những lư lẽ, thường là dựa vào những tài liệu đă thành văn, để phản bác.. Đă có ai thấy tôi dùng những thủ đoạn như “labeling”, “name-calling”, “straw man” hay “offensive remarks” để tấn công cá nhân một người nào chưa?

 

    Về phương diện lư luận, sống trên đất nước này (Mỹ), tôi có quyền “thân Cộng” không? nếu quả thật c̣n Cộng. Đối với tôi, CS chỉ là cái hồn ma và tôi không có đần độn đến độ đặt cuộc đời của tôi vào một cái hồn ma dù cái hồn ma đó có mang nhăn hiệu thánh [holy] đi chăng nữa. Giả thử tôi “thân Cộng” thật, như mấy người chống Cộng cực đoan hay chống Cộng cho Chúa thường rêu rao, nhưng tôi đă làm ǵ phương hại đến quốc gia mà hiện nay tôi là một công dân? Tuyệt đối không có. Tôi đă dạy khoa học ở Đại Học Wisconsin – Madison trên 20 năm, trong Trung Tâm Nghiên Cứu Chất Liệu (Materials Research Center), chứ không phải là “Giảng nghiệm viên ở pḥng Vật Lư” như có người cố ư ngộ nhận, đóng thuế đầy đủ, trên người chưa từng có một bản án h́nh sự nào, chỉ 1, 2 lần lái xe quá tốc độ bị phạt vài chục đồng. Vậy th́ dù tôi có “thân Cộng” đi chăng nữa, đó cũng là quyền tự do tư tưởng của tôi trên đất nước này, và không ai có quyền lên án hay phê phán cái quyền này của tôi. Họ có hiểu thế nào là một “freethinker” không? Họ có biết là họ đang sống ở đâu không? Bởi vậy, đă có người viết trên Internet: đă hơn 30 năm rồi mà một số người c̣n chưa mở mắt ra.

 

    Họ nói tôi “thân Cộng” mà không đưa bất cứ một bằng chứng cụ thể nào, chẳng qua đó chỉ là bất đồng ư kiến và suy đoán chủ quan trong tâm cảnh thù hận Quốc-Cộng. Có bao giờ họ để tâm suy nghĩ rằng tôi “thân Cộng” để làm ǵ không? Chỉ có 3 lư do: V́ tiền, t́nh, hay chức tước danh vọng, hay v́ một áp lực nào đó sợ người ta phanh phui ra những điều tôi không muốn cho ai biết?

 

    Tiền? Lương hưu trí đại học, cộng với tiền An Sinh Xă Hội (social security), cộng với tiền lấy ra hàng năm từ quỹ tiết kiệm, tuy không nhiều nhưng cũng đủ tiêu và hàng năm có đủ khả năng để làm vài chuyến ngao du sơn thủy thế giới, kể cả Việt Nam.

 

    T́nh? Năm nay tôi đă 80 tuổi rồi, tóc bạc, răng long, chỉ c̣n đầu óc vẫn c̣n minh mẫn, vậy tôi cần thứ t́nh ǵ ngoài t́nh nghĩa vợ chồng và t́nh con cháu xum vầy? Ở tuổi này, chỉ có hai thái độ sống. Một là vui thú điền viên với gia đ́nh, con cháu. Hai là thấy ḿnh c̣n có thể làm việc ǵ giúp ích được cho hậu thế th́ cứ làm, làm mà không truy cầu bất cứ điều ǵ. Que sera..sera !

 

    C̣n danh vọng? Thật là mơ ngủ, tuổi này mà c̣n nghĩ tới danh vọng th́ không điên cũng khùng. Tiểu sử của tôi có trên sachhiem.net: http://sachhiem.net/TCN/Ndir.php , kể ra cũng tạm đủ và không có ǵ đáng phàn nàn và cũng chẳng ham muốn ǵ hơn. Thế mà có kẻ c̣n cho rằng tôi “thân Cộng”, hay hạ cấp hơn nữa là “nâng bi CS” v́ muốn “chút đỉnh chung cuối đời” nhưng thực sự chỉ khoe chữ chứ không hiểu “đỉnh chung” là cái ǵ. “Đỉnh chung”, theo định nghĩa, là “sự phú quư, giàu sang”. Chắc là kẻ này suy bụng ta ra bụng người, thèm khát những thứ ḿnh không có, nên cho rằng ai cũng muốn như vậy. Đời tôi như một tờ giấy trắng, không có t́ vết, không có phạm bất cứ một điều nào khiến cho lương tâm cắn rứt. Vậy th́ tôi phải sợ cái ǵ. Tôi viết đoạn trên về cá nhân tôi, tuyệt đối không phải để cải chính hay biện bạch điều ǵ, tôi không có bổn phận phải làm như vậy đối với bất cứ ai. Đây chỉ là vấn đề lô-gíc trí thức đặt ra để cho mọi người thấy rằng cái mũ CS chẳng có tác dụng ǵ đối với tôi và tôi sẵn sàng đội nó cho ấm đầu ở cái đất mùa Đông rét mướt này.

 

   py Một kiểu phê b́nh cũng rất hay được dùng ở hải ngoại là xuyên tạc, không đếm xỉa ǵ đến bằng chứng, đưa ra một luận điệu để lạc dẫn dư luận. Thí dụ, khi tác giả phê b́nh cung cách chống Cộng của “một số” người Việt ở hải ngoại th́ người phản bác lại xuyên tạc, cho rằng phê b́nh cả cộng đồng người Việt hải ngoại. Kiểu phê b́nh này gọi là half truths (suppressed evidence). Lấy thí dụ, trong bài “Ba Mươi Tháng Tư Và Tôi: Từ Hiểu Biết Đến Lập Trường”, không có bất cứ chỗ nào tôi vơ đũa cả nắm, nói về cộng đồng người Việt Hải Ngoại, mà chỉ có, thí dụ như, “một bậc cha mẹ”, “một số người”, những người trong tập đoàn “duy chống Công thị nghiệp”. Nhưng cũng đă có người đọc bài đó làm sao không biết, cho rằng tôi đă “chửi” cả “cộng đồng người Việt di cư”. Họ nghĩ rằng họ không đồng ư với bài của tôi th́ tất nhiên cả cộng đồng mấy triệu người Việt di cư cũng đều phải không đồng ư như họ. Ở hải ngoại, chúng ta thấy không thiếu ǵ các hội đoàn, tổ chức, đại diện v…v… đều lạm dụng danh từ, nhân danh là cả cộng đồng để phản đối, biểu t́nh chống đối v…v…

 

   py Ngoài ra trong lănh vực phê b́nh, người ta cũng thường hay dùng kiểu lư luận gọi là “red herring” [when the arguer diverts the attention by changing the subject], nghĩa là lái sang vấn đề khác, rất lạc đề, chẳng ăn nhằm ǵ đến chủ đề phê b́nh. Thí dụ, lái một chủ đề nghiên cứu văn hóa sang một chủ đề khác chẳng liên hệ ǵ đến chủ đề trong bài viết mà ḿnh muốn phê b́nh. Một thí dụ khác là có người hỏi một điều ǵ đó trong cuốn Thánh Kinh, người đối thoại không trả lời mà lại lôi cuốn rác của Đặng Văn Nhâm ra để phê b́nh láo lếu Phật Giáo. Hay đang nghiên cứu phê b́nh về Ngô Đ́nh Diệm th́ lại quay sang tố khổ đảng CS.

 

    py Một kiểu lư luận khác là lạc dẫn dư luận dựa trên sự thiếu hiểu biết của quần chúng. Đây là kiểu lư luận “argumentum ad ignorantiam”, viện dẫn sự kiện mà ḿnh là nhân chứng, hay kể một câu chuyện nào đó của chính ḿnh, nhưng không có cách nào quần chúng có thể kiểm chứng, thí dụ như: tôi đă biết trong vụ việc sau đây ở địa phương nào đó …, hoặc “nhiều người đồng ư với tôi rằng…”, hoặc “Chính tôi chứng kiến rằng….” v…v…. Những kiểu lư luận này thường là vô giá trị v́ ai cũng có thể bịa ra bất cứ chuyện nào và nhất là khi chuyện đó lại chẳng liên quan ǵ đến những vấn đề viết trong bài chủ.

 

   py Và c̣n kiểu lư luận được biết là “argumentum ad populum”, nghĩa là lư luận nhắm vào những t́nh cảm phe phái, lập trường chính trị của một số người, thường là cùng phe hoặc có cùng lập trường chính trị với ḿnh chứ không dựa trên sự kiện và lư lẽ. Thí dụ như trong vụ trương cờ vàng ở Sydney nhân ngày Giới trẻ Công Giáo họp hành theo lệnh của Benedict XVI, hè nhau tố khổ HY Phạm Minh Mẫn bất kể đến sự thật mà HY nói lên. Kiểu lư luận này cũng c̣n được gọi là “bandwagon fallacy”, nghĩa là những luận điệu trá ngụy vô căn cứ nhưng có tác dụng làm những người cùng phe ḿnh, đầu óc cũng yếu kém như ḿnh, hả hê. Hiện tượng chụp mũ CS bừa băi cũng nằm trong kiểu lư luận này.

 

    py Cũng c̣n có kiểu lư luận của những người tự cho ḿnh là một “vô thượng thiên tài” trong lănh vực chuyên môn của ḿnh, bất cứ người nào không có bằng cấp về bộ môn của ḿnh đều là đồ bỏ. Đây là lư luận của những người tự cao tự đại trong khi thực chất kiến thức của ḿnh chưa đi đến đâu. Kiểu lư luận này gọi là kiểu “ếch ngồi đáy giếng, coi trời bằng vung”, không biết rằng “thiên ngoại hữu thiên”, “ḿnh giỏi nhưng có người c̣n giỏi hơn”. Đây cũng là lư luận chống đỡ yếu ớt của những người không có khả năng phê b́nh phân tích ư kiến của người khác nên hạ thấp đối phương bằng câu: “ông không có học vị trong bộ môn đó nên những ǵ ông viết đều vô giá trị”. Chúng ta hăy lấy vài thí dụ:

 

    Trong bài phê b́nh nhà văn Chu Tất Tiến trên trang nhà sachhiem.net gần đây, ngày 22 tháng 8, 2009, Giáo sư Nguyễn Mạnh Quang đă đưa ra nhận xét sau đây về một câu của ông Chu Tất Tiến:

 

    “Người có mục đích nghiên cứu tôn giáo phải là nguời nghiên cứu và có học vị về Tôn giáo. Một khi muốn nghiên cứu bất cứ vấn đề ǵ, nhất là vấn đề tôn giáo, nguời nghiên cứu thực sự phải luôn áp dụng nguyên tắc khách quan và trung thực….”

 

    GS Quang Nhận xét: Cứ theo như nội dung câu văn trên đây của ông Chu Tất Tiến, các học giả muốn biên khảo hay nghiên cứu một đề tài nào trong một bộ môn văn học nào th́ phải có học vị (tức là bằng cấp đại học) về bộ môn đó. Đây là lời tuyên bố thật là hàm hồ của một người ít học, và thiển cận. Sự thật không phải như CTT đă nói. Bằng chứng là Việt Nam và các nước khác trên thế giới đă từng có rất nhiều người không có học vị về môn học mà họ khảo cứu, ấy thế mà những công tŕnh nghiên cứu hay chiến công của họ có giá trị rất cao và chính những công tŕnh hay chiến công này đă đưa họ vào vị thế rất cao trọng trong nền văn học của riêng nước họ và cũng là của nhân loại. Xin kể ra đây một số những nhân vật này:

 

    Và Giáo sư Quang đă đưa ra những trường hợp điển h́nh về các học giả Nguyễn Hiến Lê, Phạm Quỳnh, Nghiêm Toản, Nguyễn Duy Cần và Lê Văn Siêu, Nguyễn Đăng Thục, Đào Duy Từ, Jean Jacques Rousseau, Benjamin Franklin, Đức Hưng Đạo Trần Quốc Tuấn, Bắc B́nh Vương Nguyễn Huệ và Đại Tướng Vơ Nguyên Giáp v…v… để chứng minh rằng giá trị một tác phẩm, một bài viết là ở nội dung, tài liệu tham khảo, mức độ chính xác về các chủ đề v…v… chứ không phải là học vị chuyên ngành của tác giả.

 

    Lẽ dĩ nhiên, uy tín và học vị của một tác giả cũng phần nào liên hệ đến nghề nghiệp của tác giả. Thường th́ trong thế giới Tây phương, với các giáo sư đại học hay các học giả đă có danh vị, th́ những tác phẩm của họ đáng tin cậy hơn là những người không ở trong môi trường đại học hay có danh vị ǵ

 

    Một thí dụ khác là Thánh Thomas ở Aquinas, một triết gia và một nhà thần học nổi danh nhất trong Công giáo. Thomas đưa ra 5 luận điểm về sự hiện hữu và bản chất của God [existence and nature of God) làm nền tảng tín ngưỡng của Công giáo trong nhiều thế kỷ. Nhưng ngày nay, 5 luận điểm đó đă bị nhiều học giả không có học vị về thần học, thí dụ như George H. Smith, Charles Dawkins, David Mills và nhiều học giả khác v…v…, chỉ dựa vào lô-gíc và kiến thức thời đại, bác bỏ hoàn toàn. Do đó, cho rằng “chỉ ở trong nghề mới biết nghề” chỉ là lời tuyên bố hàm hồ của người thiển cận, như Giáo sư Nguyễn Mạnh Quang đă nhận xét ở trên.

 

   py Có vẻ như ở hải ngoại, người hành nghề chụp mũ hơi nhiều, chụp đủ thứ mũ, nguyên nhân chỉ v́ ḿnh không đồng ư cho nên đă cưỡng đặt một cái mũ lên đầu người khác, hoặc v́ ḿnh kém hiểu biết, hoặc v́ ḿnh không đủ khả năng để đi vào lănh vực phê b́nh trí thức. Tôi đă phải đối diện với một vài trường hợp đối thoại vô văn hóa như trên. Tôi đă viết và xuất bản ba cuốn sách: Công Giáo Chính Sử”, Đức Tin Công Giáo Chúa Giê-su Là Ai? Giảng Dạy Những Ǵ”, cũng đă viết chung với nhiều tác giả khác trong 17 cuốn sách khác, và viết cả trăm bài viết thuộc các loại đối thoại, tôn giáo, khoa học, thời sự v..v.., những bài này đều có đăng trên giaodiem.com, giaodiemonline.com hoặc sachhiem.net, nhưng tôi chưa thấy một bài phê b́nh trí thức nào theo đúng tinh thần đối thoại về những điều tôi viết: phân tích các luận điểm, phản bác với lư luận, bằng chứng thuyết phục và sự kiện v..v.. Lác đác đây đó có vài bài phê b́nh đầy cảm tính, thuộc loại vô văn hóa v́ không đi vào các chủ đề mà chỉ nhằm vu khống, chụp mũ, bôi nhọ và mạ lị cá nhân.

 

   py Một cái mũ điển h́nh là “chống Công Giáo” hay “chống thiên chúa giáo”, làm như “chống Công giáo” là một tội ác không thể tha thứ. Tôi thật thương hại cho đầu óc của những người phát ra những lời này. Tại sao? Bởi v́ họ không hiểu rằng “Chống Công Giáo” chỉ là một vũ khí để tự vệ khi Công Giáo ở trong thế yếu, không đủ khả năng đối thoại. Họ cũng không hiểu “Chống Công Giáo” nguyên thủy chỉ là lời kết tội, nếu thực sự đó là một tội, của Giáo Hội Công Giáo trong thời Trung Cổ, khi mà Giáo Hội, ở vị thế tuyệt đối làm chủ thế quyền cũng như thần quyền, nắm trong tay quyền sinh quyền sát dân lành, để tra tấn, giết hại những người không hẳn là “chống Công Giáo” mà chỉ là bất đồng ư kiến với Giáo Hội. Nhưng ngày nay, đúng như John E. Remsburg đă viết trong cuốn False Claims, trang 24: Bó củi (để thiêu sống người) và thanh gươm (để giết người) đă bị tước khỏi những bàn tay đẫm máu của Giáo Hội Công Giáo, và ngày nay Giáo hội chỉ c̣n có dùng được hai vũ khí: gây hận thù và vu khống. [The fagot and the sword have been wrested from her (The Roman Catholic Church) bloody hands, and hatred and slander are the only weapons left her now]. Cho nên, cái mũ “chống Công giáo” ngày nay cũng được những người dùng nó đưa ra không ngoài mục đích là “gây hận thù và vu khống”. Những người này không hề biết là trong thế giới Tây phương, cái nôi của Công giáo, đă có bao nhiêu tác phẩm viết về những sự thật của Công giáo mà Công giáo xếp vào loại “chống Công Giáo”. Họ không hề biết là có bao nhiêu đầu sách trong danh sách những cuốn sách mà trước đây Giáo hội Công giáo cấm tín đồ đọc.

 

    Sự thật là, chẳng có ai “chống Công Giáo” cả mà chính Công Giáo đă chống Công Giáo.

 

    Thật vậy, chính cái lịch sử ô nhục, đẫm máu của Giáo hội Công Giáo trong 2000 năm nay mà Giáo Hoàng John Paul II đă phải lên tiếng xưng thú 7 núi tội lỗi của Giáo hội ngày 12.3.2000 tại Vatican; chính những triều đại dâm loạn của một số không ít Giáo hoàng; chính cái định chế độc tài buôn thần bán thánh của Giáo hội; chính cái chính sách liên kết của Giáo hội với các chế độ thực dân để đi truyền đạo ở các nước nghèo yếu; chính sự suy sụp đạo đức của giới chăn chiên, điển h́nh là các vụ đồi bại như Linh mục cưỡng bức t́nh dục một số nữ tu trong 27 quốc gia trên thế giới, rồi cưỡng bức họ đi phá thai, vụ hơn 5000 Linh mục bị truy tố về tội loạn dâm, cưỡng bức t́nh dục trẻ em và nữ tín đồ nổ ra ở Boston năm 2002 v..v.., đă là những thực tế “chống Công Giáo” mạnh mẽ nhất mà người Công Giáo không bao giờ nh́n thấy và chấp nhận v́ đầu óc của họ đă bị điều kiện hóa từ khi c̣n nhỏ, và những kẻ hoạt đầu chính trị dựa hơi Công Giáo cũng không nghĩ đến.

 

    Lên án một tác phẩm, một bài viết, một cuốn phim, một bức tranh là “chống Công Giáo” là một luận điệu rất ấu trĩ trong thời đại này, chỉ có thể kích động được những người có đầu mà không có óc, hoặc những con chiên Công Giáo cuồng tín. Ngày nay, cũng như cái mũ “thân Công” chứng tỏ người chụp mũ thuộc hạng những người “ngu xuẩn, lỗi thời, và thiếu văn hóa (OCRegister.com: ignorant, outdated and lack of education), cái mũ “chống Công giáo” cũng chỉ là những người thuộc hạng trên mang ra dùng mà không chịu suy nghĩ. Ngày nay, không ai c̣n e sợ hay coi cái mũ “chống Công Giáo” hay “thân Cộng” có bất cứ một giá trị hay ảnh hưởng nào, ít ra là trong những nước tiến bộ Âu Mỹ, nơi đây luật pháp nghiêm minh, các quyền căn bản của con người được tôn trọng, và các tín đồ Công Giáo đă tiến bộ, không c̣n cuồng tín u mê như trong thời Trung Cổ.

 

    Theo nhà nữ thần học Rosemary Radford Ruether th́ “chống Công Giáo” phản ánh sự xung đột nội bộ giữa những người tự cho ḿnh là “chính hiệu Công Giáo” với những người Công giáo tiến bộ. Từ “chống Công Giáo” được phe bảo thủ Công Giáo xử dụng với hàm ư là chỉ có họ là Công Giáo chính hiệu (to claim that they and they alone are “authentic” Catholics), và những người Công Giáo có tư tưởng tiến bộ không phải là Công Giáo, thù nghịch với Công Giáo chính hiệu, do đó, là những người “chống Công Giáo(and Catholics that hold progressive views are not Catholics, are hostile to “authentic” Catholicism, and hence are anti-Catholic.). Nói ngắn gọn, lên án “chống Công Giáo” là một chiến thuật đe dọa của những người Công Giáo cực đoan, được sử dụng để đàn áp những quan điểm tiến bộ Công Giáo (“anti-Catholicism” is being used as a scare tactic by the Catholic Right in the service of repression of progressive Catholic views.) Chiến thuật này c̣n áp dụng đối với người ngoại đạo, v́ người ngoại đạo nào mà nghe theo những quan điểm Công Giáo tiến bộ cũng là “chống Công Giáo(non-Catholics who listen to the views of progressive Catholics are therefore also anti-Catholic.) Nhưng ngày nay, thần quyền và thế quyền của Công Giáo đă không c̣n, bó củi và thanh gươm đă bị tước khỏi những bàn tay đẫm máu của Giáo hội, vậy Công Giáo lấy ǵ để mà đàn áp và bịt miệng những tư tưởng tiến bộ trong Công giáo và của những người ngoại đạo? Và người ngoại đạo có lư do ǵ để mà e sợ về những công việc thuần trí thức của ḿnh?

 

    Giao Điểm và Sách Hiếm cùng vài trang nhà khác như Nhân Dân Việt Nam, Đông Dương Thời Báo, đưa lên những tài liệu về nhưng sự thật về giáo hội Công giáo hoàn vũ cũng như giáo hội Công giáo ở Việt Nam với mục đích rơ rệt và công khai là giải hoặc Ki Tô Giáo, hầu như hoàn toàn dựa trên những tác phẩm đă được phổ biến rộng răi trong những xă hội Ki Tô Âu Mỹ của các tác giả trong giới khoa bảng, một số ở ngay trong chính Giáo hội Công Giáo. Vậy, người Việt Nam có quyền biết đến những sự thực này hay không?

 

    Phê b́nh, hay theo nghĩa lỏng lẻo, đối thoại, vừa là một nghệ thuật vừa là một kỹ thuật trong lănh vực học thuật nhằm phân tích, tổng hợp, và lô-gíc để đưa ra quan điểm và/hoặc lập trường của ḿnh. Đi ra ngoài lănh vực này th́ có thể là bất cứ cái ǵ khác, chứ không thể gọi là phê b́nh hay đối thoại. Tôi hi vọng, với sự hiểu biết này, th́ khi đọc một bài, dù mang nhăn hiệu phê b́nh hay đối thoại, chúng ta có thể biết bài đó có thực là phê b́nh hay đối thoại hay không

 

 

TRẦN CHUNG NGỌC, sachhiem, 6/9/09

NDVN, ngày 7/9/09



<Go Back>
Printer Friendly Page Send this Story to a Friend