NHÂN DÂN VIỆT NAM.ORG
TIẾNG NÓI CỦA MỘT SỐ NGƯỜI VIỆT YÊU NƯỚC TRONG NUỚC VÀ HẢI NGOẠI VẬN ĐỘNG TOÀN DÂN QUYẾT TÂM
CÓ NGÀY VUI ĐẠI THẮNG VIỆT NAM III LÀ ĐẬP TAN ÂM MƯU DBHB CỦA ĐẾ QUỐC MỸ, GIẢI TRỪ VÀ GIẢI HOẶC
GIẶC ÁO ĐEN VATICAN – GIẶC ÁO ĐEN BẢN ĐỊA – GIẶC TIN LÀNH

    Giới thiệu một số website:

   * Cong San
   * Nhan Dan
   * Cong An
   * Cong An N.D.
   * Quan Doi N.D
   * Lao Dong
   * Thanh Nien
   * Tuoi Tre
   * Saigon G, P.
   * VNA Net
   * Voice of V.N.
   * www.chuyenluan.com
   * www.duoctue.org
   * www.khuongviet.net
   * www.nguoivietyeunuoc.org
   * www.nguyentua.com
   * www.dongduongthoibao.net
   * www.dongduongthoibao.com
   * home.comcast.net/~charlieng


   

Giê-su “Ba ngôi là một” vừa là CHA-là CON-là CHỒNG 'Thánh Ma' của bà Maria


e

 

 

 

QUỐC KỲ VIỆT NAM : Có những người Việt, v́ lư do nào đó, nói đến Quốc Kỳ Việt Nam, cờ đỏ sao vàng gọi là lá cờ máu. Tôi không hiểu họ muốn ǵ? Chắc là qua hận thù bởi thua chạy, mất quyền lợi và nhất là ‘đặc ân’ làm bù nh́n cho Mỹ....click đọc thêm: QUỐC KỲ-QUỐC HIỆU-QUỐC CA và Cờ Đỏ Sao Vàng – Cờ Vàng Ba Que

 

Cờ Tam Vị Nhất Thể

Chúa Cha – Chúa Con – Chúa Thánh Thần

 

BÀN VỀ “CỜ BA QUE” BỊ TREO DƯỚI "ĐÍT" CỜ MỸ Ở IRAQ:Trên mạng www.cva646566.com/IRAQ/index. h́nh cờ vàng ba sọc “cờ ba que” treo dưới “đít” cờ Mỹ. Và đứng phía dưới là Đại Úy Quân Lực Mỹ Michael Đỗ. Một số người thấy h́nh ấy đă hồ hỡi khoe cờ vàng ngăo nghễ tung bay. Có phải như vậy không? Có thật như vậy không?....

Ho Chi Minh

 VÀI NÉT VỀ “CỤ HỒ” Viết về một nhân vật có tầm vóc quốc tế như Hồ Chí Minh có thể nói là không dễ.  Đối với những người thuộc giới Chống Cộng Cực Đoan [CCCĐ] hay Chống Cộng Cho Chúa [CCCC],    viết theo cảm tính thù hận Quốc Gia chống Cộng, hay Công Giáo chống Cộng, trong khi  thực sự không hiểu, không biết ǵ về Hồ Chí Minh th́ rất dễ, v́ muốn viết sao cũng được.  Đưa ra những chi tiết lặt vặt, cộng với xuyên tạc, dựng đứng v..v.. nhằm “ám sát tư cách cá nhân” (character assassination), bằng những từ tục tĩu, hạ cấp v..v.. cho hả ḷng thù hận, th́ có lẽ ai viết cũng được, không cần đến trí tuệ, không cần đến kiến thức, không cần đến tŕnh độ, và không cần đến liêm sỉ...

 

 

Tổng Bí thư Lê Duẩn

Vào Google “LÊ DUẨN” bạn sẽ đọc

mấy trăm bài và h́nh “cha già Lê Duẫn”

 

TUYỂN TẬP CHA GIÀ LÊ DUẨN (KỲ  I) &  (KỲ II) Là đảng viên thuộc lớp đầu của Đảng, đồng chí Lê Duẩn, thường được gọi bằng cái tên Anh Ba, là một trong những học tṛ xuất sắc nhất của Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại, là một nhà lănh đạo lỗi lạc, một nhà chiến lược kiệt xuất, một trí tuệ lớn của cách mạng trong thế kỷ XX....

 

Vào Google “LÊ ĐỨC THỌ” bạn sẽ đọc

mấy trăm bài và h́nh “cha già Lê Đức Thọ”

 

Những Mẩu Chuyện Bên Lề Hội Nghị Paris:  Chưa bao giờ người ta thấy cố vấn Lê Đức Thọ nổi nóng như buổi sáng hôm đó. Ông trút hàng loạt những từ như "lừa dối", "ngu xuẩn", "tráo trở", "lật lọng"… lên đầu ông Kissinger, khiến ông này không nói được ǵ cả. Măi sau ông ta mới nhỏ nhẹ đề nghị cố vấn Lê Đức Thọ hăy nói khe khẽ thôi, không các nhà báo bên ngoài nghe thấy lại đưa tin là ông đă mắng người Mỹ. Nhưng ông Lê Đức Thọ vẫn không buông tha: “Đó là tôi chỉ mới nói một phần, chứ c̣n các nhà báo họ c̣n dùng nhiều từ nặng hơn nữa kia!”.

 

 

VỀ ĐỊNH HƯỚNG XĂ HỘI CHỦ NGHĨA Theo Nguyên Tổng Bí thư Ban Chấp hành T.Ư Đảng Đỗ Mười, ngày nay, có không ít người dao động, phai nhạt lư tưởng cách mạng, với nhiều dạng biểu hiện khác nhau: có người ngượng ngùng khi nói "chủ nghĩa xă hội" hoặc khi nói "định hướng xă hội chủ nghĩa; có người nói một đằng làm một nẻo; thậm chí có người biện hộ, ca ngợi một chiều chủ nghĩa tư bản, trong khi phản bác, bôi nhọ và gieo rắc nghi ngờ về chủ nghĩa xă hội... Nguyên nhân dẫn đến sự dao động này có nhiều và rất phức tạp.....

 

Vơ Văn Kiệt

TẠ TỐN BẠCH MAO THỦ TƯỚNG VƠ VĂN KIỆT …Tôi không ngờ, Ngài Thủ tướng Vơ Văn Kiệt dám làm qua mặt Đảng và nhất là Ngài vi phạm nguyên tắc sơ đẳng hành chánh, mà Ngài đứng đầu ngành Hành Chánh Nhà Nước. Tôi (NQT), chỉ ngờ thôi, có lẻ Ngài đă cấu kết ngoại bang, không thể nào tin được. Vào năm 1993?, sau nhiều lần Ngài công du Âu châu về. Hôm đó bốn anh em chúng tôi trong uỷ ban đặt tên đường thành phố Hồ Chí Minh đang làm việc, th́ có anh Công Văn của Ngài Thủ tướng đưa vào mănh giấy lộn nhỏ, và nói rằng “ Thủ tướng yêu cầu các đồng chí phải đổi tên đường liệt sĩ cách mạng Thái Văn Lung thành đường tên Alexandre De Rhodes (cố đạo gián điệp)  gấp …Chúng tôi hỏi, như thế đồng chí có Văn thư hay Công văn của Thủ tướng không? để chúng tôi dễ dàng hơn…, xin lỗi các đồng chí, không có ạ! chỉ có mănh giấy này thôi, mong các đồng chí thi hành….Chúng tôi  quá ngao ngán “Ông nội chúng tôi có sống lại không dám phản đối Ngài Vơ Văn Kiệt và thi hành”….

 

 

 

 

 

 

 

Tin tức - Tài liệu - Lịch sử

Sự kiện Việt Nam - Thế giới 

 

Tin Thế Giới & Việt Nam

 

Truyền H́nh Online Mười Ngàn Ngày Vietnam War

 

Chương Tŕnh Truyền H́nh Trực Tuyến Việt Nam Trên NHÂN DÂN VIỆT NAM. ORG

 

Cuộc Đời Cách Mạng Tổng Thống Hugo Chavez

 

Cuộc Đời Và Sư Nghiệp Tổng Thống Saddam Hussen

 

 

Hồ Chí Minh & Đảng CSVN

 

 

Tam Đại Việt Gian Ngô Đ́nh Điệm

 

 

Những Tài Liệu Và  Kiện Lịch Sử Cách Mạng Miền Nam 1/11/63

 

 

Những Siêu Điệp Viên LLVT

 

 

Sự Thật GHPGVNTN “Vơ Lan Ái”  Ăn  Phân T́nh Báo Mỹ NED

 

 

Hiễm Họa Giặc Áo Đen La Mă

 

 

Đại Thắng Mùa Xuân 30/4/75

 

 

“Lính Đánh Thuê” QĐVNCH

 

 

Lột Mặt Nạ DBHB Của NED 

 

 

 

 

Lê Hồng Phong

Hoàng Linh Đỗ Mậu

Hoàng Nguyên Nhuận

 

Trần Chung Ngọc  

 

Giuse Phạm Hữu Tạo

  Nguyễn Mạnh Quang

 

Charlie Nguyễn

 

Nguyễn Đắc Xuân

 

Nhân Tử Nguyễn Văn Thọ

 

Thân Hữu  

 

Báo Trong Nước & Hải Ngoại

 

Trang Nối Kết

 

 

 Websites hải ngoại

 

* Cong San

* Nhan Dan

* Cong An N.D.

* Quân Đội Nhân Dân

* Lao Dong

* Thanh Nien

* Tuoi Tre

* Saigon G, P.

* VNA Net

* Voice of V.N.

* Dan Tri.

 

Websites hải ngoại

 

* Chuyen Luan.

* Sach Hiem

* Dong Duong Thoi Bao

* Giao Diem Online

* Charlie Nguyen

 

 

 

 

Thị trường chứng khoán lại sụt giảm trước viễn cảnh u ám của kinh tế Hoa Kỳ

 

 

 

Hai ngày sau cuộc họp thượng đỉnh G20 ở Washington, các thị trường chứng khoán thế giới lại sụt giảm, nhất là sau khi ngân hàng Mỹ Citigroup loan báo sẽ cắt giảm 50 ngàn việc làm trong những tháng tới

 

    Thông tin này đă khiến thị trường Wall Street hôm qua sụt mất 2,63% điểm. Tại châu Âu, các thị trường tiếp tục xu hướng sụt giảm . Tính đến trưa hôm nay, Paris bị mất 1,57% điểm, Luân Đôn 1,50% và Francfort 1,39%.

 

    Tại châu Á, sau khi Nhật Bản hôm qua xác nhận là kinh tế đă đi vào suy thoái, thị trường Tokyo hôm nay sụt 2,28% vào giờ đóng cửa. Hồng Kông cũng bị mắt 4,54% điểm.

 

    Theo một nhà phân tích tài chính ở Nhật Bản, mối lo ngại suy thoái kinh tế toàn cầu đang đè nặng lên các thị trường. Trong cuộc họp thượng đỉnh tại Washington vừa qua, các nước công nghiệp phát triển và các nước đang trổi dậy đă cam kết sẽ phối hợp các chính sách chấn hưng kinh tế và giám sát tốt hơn nền tài chính toàn cầu. Nhưng cuộc họp thượng đỉnh này lại không đề ra những kế hoạch cụ thể nào, cũng như không lập ra một cơ chế để kiểm soát hoạt động của các thị trường

 

Thanh Phương, RFI, ngày 18/11/08

 

 

  

Kinh tế của Nhật Bản và Hàn Quốc càng thêm u ám

 

T́nh h́nh kinh tế ngày càng trở nên tồi tệ tại châu Á. Thị trường chứng khoán Tokyo lại tụt giảm. Hai lĩnh vực ngân hàng và xe hơi của Nhật Bản gặp nhiều khó khăn. C̣n tại Hàn Quốc, chưa bao giờ số doanh nghiệp bị phá sản lại đạt mức cao như vậy từ 3 năm qua

 

Hôm nay thị trường chứng khoán Tokyo đă đóng cửa với chỉ số Nikkei bị mất đi gần 60 điểm, nghĩa là tụt giảm 0,66%. Các nhà đầu tư tỏ ra dè dặt trước những khó khăn tiếp tục đè nặng lên nền kinh tế thế giới, đặc biệt là trong các lĩnh vực ngân hàng và công nghiệp xe hơi.

 

Như vậy là ngân hàng số một của Nhật Bản, Mitsubishi UFJ Financial Group, đă công bố những kết quả trong sáu tháng đầu năm nay c̣n tệ hại hơn là dự trù, mặc dù ngân hàng này đă quyết định tăng số vốn là 990 tỷ yen (tức 8 tỷ eurô). C̣n tập đoàn tài chính số 3 của Nhật, Sumitomo Mitsui financial Group, th́ tụt giảm gần 8% cho dù tập đoàn này cũng có ư định tăng nguồn vốn. Do vậy mà các nhà đầu tư càng tỏ ra bi quan cho cả lĩnh vực ngân hàng.

 

Về phần công nghiệp xe hơi, Toyota, tập đoàn xe hơi số một tại Nhật Bản, thông báo hôm nay là tất cả các nhà máy đặt tại Hoa Kỳ sẽ ngưng sản xuất xe hơi trong hai ngày 22 và 23 tháng 12. Lư do là v́ mức cầu đă sụt giảm trên thị trường Hoa Kỳ. Đầu tháng này Toyota đă cho biết là tính đến tháng mười số xe bán ra tại Mỹ đă giảm đi gần 26% trong một năm.

 

C̣n mức lời của công ty Nissan sẽ là con số không trong quư hai của năm nay v́ mức cầu giảm và v́ đồng yen c̣n quá mạnh. Ông Carlos Ghosn, chủ tịch tổng giám đốc tập đoàn Renault và Nissan, đă tuyên bố với nhật báo Mỹ Wall Street Journal rằng năm 2009 sẽ là một trong những năm khó khăn nhất của tập đoàn này.

 

Trong lúc đó, tại Hàn Quốc, có 321 doanh nghiệp bị phá sản trong tháng mười, con số cao nhất từ tháng ba năm 2005. Trong tháng trước đă có 203 công ty bị phá sản tại Hàn Quốc.

 

Thanh Thủy, RFI, 19/11/08

 

 

 

 

 

 

JESUS Ba Ngôi Chí Thánh: Chúa Cha - Chúa Con - Chúa Thánh Ma

 

Lời Nói Đầu:

 

    Một anh bạn gọi giây nói cho tôi hỏi: “Trong ba ngôi thiên chúa th́ anh đă viết về hai, Chúa Cha và Chúa Con. Lâu rồi sao không thấy anh viết tiếp về “ngôi ba thiên chúa” cho đủ bộ?” Tôi trả lời: “Tôi thực sự không có mấy hứng thú viết về ma quỉ”. Anh bạn nói: “Anh hăy cố gắng viết một bài về ngôi ba thiên chúa đi, có ba mà chỉ viết về hai th́ tôi e rằng độc giả thấy thiếu thế nào ư”. Tôi cười và hỏi: “Anh thấy thiếu hay là độc giả thấy thiếu?” Anh ta trả lời: “Đó là tôi nghĩ như vậy chứ không phải tôi nói thay cho độc giả”. Sau khi suy nghĩ một chút, tôi hứa với anh ta là nếu có th́ giờ tôi sẽ cố gắng viết về ngôi ba thiên chúa, v́ tôi đang bận viết bài về ngày Ba Mươi Tháng Tư. Nay nhớ lại lời hứa nên tôi cũng miễn cưỡng viết một bài về vai tṛ Thánh Ma trong Công Giáo. Và chúng ta hăy bắt đầu.

 

    Trong Ki Tô Giáo có thuyết thần học mà một số học giả cho là thuộc loại điên rồ toán học (mathematical insanity): “Ba Ngôi Thiên Chúa” [Xin đọc: http://en.wikipedia. org/wiki/Trinity] gồm có Chúa Cha, Chúa Con, và Chúa Thánh Ma (Holy Ghost) với câu Thần Chú: Úm Ba La, Ba Ta Là Một, hay là muốn biết Chúa nào là Chúa nào th́ “Oẳn Tù T́ [One, Two, Three], Ra Cái Ǵ, Ra Cái này”. Sách Giáo Lư Công Giáo (Katholischer Katechismus) do Hoài Chiên và Nguyễn Khắc Xuyên dịch sang tiếng Việt giảng, trang 102: “Nhưng ba ngôi chỉ là một Chúa…Chúa duy nhất mà có ba ngôi như vậy, ta gọi là Ba Ngôi chí thánh… Chân lư về một Chúa mà có Ba Ngôi là mầu nhiệm cao cả nhất của Đức Tin ta..” Cái gọi là mầu nhiệm cao cả nhất của đức tin Công giáo là một lư luận điên rồ toán học, mầu nhiệm của những đoán ṃ như chúng ta có thể thấy rơ như sau..

 

    Theo sách National Catholic Almanac, 1968, trang 360, của Công Giáo, chúng ta có một ông Chúa Cha (God) với 23 thuộc tính (23 attributes):

 

    “Phép tắc vô cùng, vĩnh hằng, thánh thiện, bất diệt, bao la mênh mông, không bao giờ thay đổi, không thể hiểu được, không thể mô tả được, vô tận, vô h́nh, công chính, thương yêu, nhân từ, cao nhất, khôn ngoan nhất, toàn năng, toàn trí, có mặt khắp nơi, nhẫn nại, toàn hảo, cung cấp tinh thần và vật chất cho con người, tối cao, chân thật”

 

    (almighty, eternal, holy, immortal, immense, immutable, incomprehensible, ineffable, infinite, invisible, just, loving, merciful, most high, most wise, omnipotent, omniscient, omnipresent, patient, perfect, provident, supreme, true.)

 

    Trong 23 thuộc tính trên có ba thuộc tính rất đặc biệt: vô h́nh (invisible), không thể mô tả được (ineffable), nghĩa là không ai biết là như thế nào, và không thể hiểu được (incomprehensible). Ba thuộc tính này chứng tỏ 20 thuộc tính c̣n lại mà Giáo hội đưa ra thuộc loại đoán ṃ. Bởi vậy, Ngô Triệu Lịch đă đưa ra một nhận định rất chính xác: nền thần học Ki Tô Giáo là nền thần học đoán ṃ. Giáo hội Công giáo cũng c̣n nhấn mạnh là cả 3 ngôi Thiên Chúa đều không thể hiểu được: “Chúa Cha không thể hiểu được, Chúa Con không thể hiểu được, Chúa Thánh Ma không thể hiểu được” (The Father incomprehensible, the Son incomprehensible, the Holy Ghost incomprehensible). Đó là tất cả những ǵ chúng ta cần hiểu về “Ba Ngôi Thiên Chúa”.

 

    Vậy th́ khi chúng ta nghe người ta, bất kể là ai, dù là Giáo hoàng hay các Giám mục, Linh mục, nói về một cái ǵ không ai thấy, không ai biết để mà mô tả, và không ai hiểu được, th́ chúng ta phải hiểu đó chỉ là những lời đoán ṃ mà thôi? Và từ những lời đoán ṃ đó mà chúng ta tin vào một cái ǵ đó vô h́nh (invisible), không thể mô tả được (ineffable), và không ai hiểu được (incomprehensible) th́ phải chăng đó là mù ḷa tin bướng tin càn? Ai không đồng ư xin mời lên tiếng.

 

    Nhưng thật ra, trong lănh vực học thuật, chúng ta vẫn có thể “biết” về Chúa Cha và Chúa Con qua những ǵ viết trong cuốn Thánh Kinh của Ki Tô Giáo gồm Cựu Ước và Tân Ước, nghĩa là Thánh Kinh viết những ǵ về tính nết của Chúa Cha và Chúa Con. Do đó, muốn biết về Chúa Cha và Chúa Con chúng ta chỉ cần đọc Cựu Ước và Tân Ước chứ đừng nghe những lời đoán ṃ về Chúa Cha và Chúa Con của bất cứ ai. Từ những điều viết trong cuốn Thánh Kinh, tôi đă viết về Chúa Cha và Chúa Con trước đây, và bài viết này là về Chúa Thánh Ma để cho đủ “Bộ ba Thiên Chúa”. Trước khi viết về Chúa Thánh Ma, tôi tưởng chúng ta cũng nên ôn lại một chút trong bài cũ, đối với những người chưa biết, về Chúa Cha và Chúa Con:

 

    Trong bài trước: “Đây! Thiên Chúa Của Những Người Theo Đạo Thiên Chúa”, http://www.sachhiem.net/TCNtg/TCN64_Cha.php tôi đă đưa ra h́nh ảnh thực sự của Chúa Cha (God) như được viết trong Cựu Ước, thuần túy từ trong Cựu Ước.. H́nh ảnh này, đúng như Richard Dawkins đă nhận định trong cuốn “The God Delusion”, trang 51, và chúng ta nên nhớ rằng, một thuộc tính của Thiên Chúa là “không bao giờ thay đổi” (immutable). Những đặc tính “không bao giờ thay đổi” của Thiên Chúa là như sau:

 

    Thiên Chúa trong Cựu Ước là nhân vật xấu xa đáng ghét nhất trong mọi chuyện giả tưởng: ghen tuông đố kỵ và hănh diện v́ thế; một kẻ nhỏ nhen lặt vặt, bất công, có tính đồng bóng tự cho là có quyền năng và bất khoan dung; một kẻ hay trả thù; một kẻ khát máu diệt dân tộc khác; một kẻ ghét phái nữ, sợ đồng giống luyến ái, kỳ thị chủng tộc, giết hại trẻ con, chủ trương diệt chủng, dạy cha mẹ giết con cái, độc hại như bệnh dịch, có bệnh tâm thần hoang tưởng về quyền lực, của cải, và toàn năng [megalomaniacal], thích thú trong sự đau đớn và những tṛ tàn ác, bạo dâm [sadomasochistic], là kẻ hiếp đáp ác ôn thất thường.

 

    [The God of the Old Testament is arguably the most unpleasant character in all fiction: jealous and proud of it; a petty, unjust, unforgiving control-freak; a vindictive, bloodthirsty ethnic cleanser; a misogynistic, homophobic, racist, infanticidal, genocidal, filicidal, pestilential, megalomaniacal, sadomasochistic, capriciously malevolent bully.]

 

    Về Chúa Con, tôi cũng đă viết trên http://giaodiemonline.com/2009/03/god.htm bài “Đây!! Chúa Giê-su Của Những Người Theo Đạo Giê-su” và đưa ra những nhận định về Giê-su của một số học giả ờ trong cũng như ở ngoài Ki Tô Giáo, dựa trên những ǵ viết về Giê-su trong Tân Ước như sau:

Giám Mục John Shelby Spong: "Có nhiều bằng chứng trong Thánh Kinh chứng tỏ Giê-su ở Nazareth là con người thiển cận, đầy thù hận, và ngay cả đạo đức giả"

 

    Jim Walker : Có nhiều đoạn trong các Phúc Âm trong Tân Ước, Giê-su được mô tả như là một con người đầy hận thù, xấu xa, bất khoan dung, và đạo đức giả.

 

    Học Giả Ki-Tô Russell Shorto: Các học giả đă biết rơ sự thật từ nhiều thập niên nay – rằng Giê-su chẳng ǵ khác hơn là một người thường sống với một ảo tưởng – họ đă dạy điều này cho nhiều thế hệ các linh mục và mục sư. Nhưng những vị này vẫn giữ kín không cho đám con chiên biết v́ sợ gây ra những phản ứng xúc động dữ dội trong đám tín đồ. Do đó, những người c̣n sống trong bóng tối là những tín đồ Ki Tô b́nh thường.

 

    Linh Mục James Kavanaugh: Huyền thoại “cứu rỗi” thuộc thời sơ khai miêu tả một người cha lấy cái chết của chính con ḿnh để bớt đi cơn giận dữ. Đó là một chuyện ác độc không thể tưởng tượng được…

 

    Từ những kết quả nghiên cứu về Chúa Cha và Chúa Con như trên, thuần túy dựa trên những ǵ viết trong cuốn Thánh Kinh mà người Ki Tô Giáo tin rằng đó là những lời mạc khải không thể sai lầm của Thiên Chúa, một vấn đề cần được đặt ra: những người truyền giáo Công Giáo cũng như Tin Lành ở Việt Nam sẽ giảng về Thiên Chúa của Ki Tô Giáo và Chúa Giê-su của họ như thế nào? Bất kể là họ giảng láo về Thiên Chúa như thế nào, thí dụ như toàn năng hay toàn trí, hay nhất mực nhân từ, thương yêu thế gian, mà thực chất chỉ là những lời đoán ṃ, có lư do ǵ để người Việt Nam tin và tôn thờ những Thiên Chúa mà Thánh Kinh đă viết rơ là có những đặc tính kém cỏi và độc hại như trên, nhất là, đó chỉ là những Thiên chúa của người Do Thái, và trong Tân ước chính Giê-su đă khẳng định là sinh ra chỉ để cứu người Do Thái mà thôi?

 

    Thật vậy, Matthew 15: 24: Giê-su nói: “ta được phái xuống đây chỉ để cứu những đàn chiên lạc của Do Thái mà thôi” (I was not sent except to the lost sheep of the house of Israel); Matthew 1: 21: “Giê-Su sẽ chỉ cứu dân Do Thái ra khỏi tội lỗi” (For He will save His people from their sins); và Luke 1: 33: “Và Giê-su sẽ ngự trị trên dân Do Thái đời đời” (And He will reign over the house of Jacob for ever). Ngoài ra đọc Tân Ước chúng ta c̣n thấy là Giê-su rất ghét những người không phải là Do Thái và c̣n gọi họ là chó. Và Thánh Paul khẳng định, theo lời mạc khải của Thiên Chúa: Hebrew 13: 8: “Giê-su Ki Tô luôn luôn như vậy, ngày hôm qua, ngày hôm nay và cho tới măi măi.” (Jesus Christ is the same yesterday, today, and forever). Vậy th́ người Việt Nam có bao nhiêu hi vọng sẽ được Giê-su cứu rỗi? Tôi chỉ đặt câu hỏi, xin để cho các tín đồ Ki Tô Giáo trả lời.

 

 

 

 

 

ĐÂY !! THÁNH MA [Holy Ghost]

Ngôi Ba Trong “Bộ Ba Thiên Chúa”

 

Trần Chung Ngọc

 

 

THÁNH MA [Holy Ghost]

 

Trở lại ngôi ba Thiên Chúa alias “Thánh Ma”.. Trước hết chúng ta cũng nên t́m hiểu chút ít về quan niệm “thánh” trong Công giáo. Trong Công Giáo Rô-ma, người ta đă lạm dụng danh từ “thánh” tối đa, sử dụng một cách quá ư bừa băi, bất cứ cái ǵ cũng có thể mang thuộc tính thánh. Một Giáo hội Công giáo chứa 7 núi tội ác đối với nhân loại trong suốt 2000 lịch sử cũng tự nhận là “hội thánh” và các tín đồ ngu ngơ cũng cứ thường xuyên nhắm mắt ca tụng và lấy làm vinh hạnh ở trong một “hội thánh” như vậy; các giáo hoàng sát nhân, trụy lạc, ăn cướp, loạn luân v..v.. cũng được gọi là “đức thánh cha”; một cái hồn ma không ai biết, không ai nh́n thấy v..v.. cũng được mang cái tên “chúa thánh thần” hay “thánh linh”; cây thập giá dùng để xử tử h́nh các phạm nhân một cách man rợ nhất trong thời bán khai của lịch sử loài người cũng được gọi là cây “thánh giá”; một số Việt Gian “cơng rắn cắn gà nhà” cũng được phong làm “thánh” Công Giáo; nước thường, dầu olive hay dầu thơm, bánh làm bằng bột, rượu, sau khi được ông giám mục hay linh mục hoa tay làm phép, lẩm bẩm vài câu bằng tiếng La-Tinh cũng hóa thành “nước thánh, dầu thánh, bánh thánh, rượu thánh” (trong cuộc chiến Việt Nam vừa qua, các ông tuyên uư Ki-Tô người Mỹ mang nước thánh này đi rảy trên các cỗ xe tăng và các khẩu đại bác của Hoa-Kỳ trong nhiệm vụ cao cả giết càng nhiều người Việt càng tốt để vinh danh Chúa, bảo vệ nền văn-minh Ki-Tô). Riêng về các “thánh” trong Công giáo, trong đó không thiếu ǵ những kẻ vô đạo đức, trí tuệ kém cỏi. Sự lạm phát “thánh” trong giáo hội Công giáo lên đến độ Hồng Y Silvio Oddi đă phải lên tiếng b́nh phẩm rằng Vatican đă trở nên một cái xưởng sản xuất thánh (A saint factory).

Ở trên chúng ta đă biết thực chất của Chúa Cha và Chúa Con là như thế nào, vậy th́ Chúa Thánh Ma có ǵ khá hơn không? Ta không có mấy hi vọng v́ “Ba ngôi chỉ là một Chúa “. Thú thực cùng độc giả là, viết về người như Chúa Cha và Chúa Con th́ tương đối dễ, v́ có rất nhiều thông tin trong cuốn Thánh Kinh. Nhưng viết về Ma th́ hơi khó nếu không muốn nói là đối với một số người, nói đến Ma đôi khi cũng thấy rờn rợn. Nhưng tôi là người cứng bóng vía nên chẳng hề sợ Ma dù là một con Ma Thánh, cho nên sau đây th́ tôi xin cố gắng viết về Thánh Ma của Ki Tô Giáo, một cái ǵ đó thuộc thế giới ma quỉ chứ không thuộc thế giới loài người. Nên biết rằng, cho tới thế kỷ 20, “Thánh Ma” (Holy Ghost) vẫn là từ thông dụng trong Ki Tô Giáo. [Holy Ghost was the common name for the Holy Spirit prior to the 20th century]. Và cho đến ngày nay chúng ta vẫn thấy Ki Tô Giáo dùng từ này ở trên Internet, từ này cũng rất thông dụng trong Anh giáo (Anglican) ở bên Anh, một giáo hội Công giáo ly khai với giáo hội Công giáo La mă, không chấp nhận những lời tự phong và quyền uy của giáo hoàng. Trong những thập niên gần đây, để giảm bớt tính chất ma quỉ của một cái hồn ma (ghost), một số kinh sách Ki Tô Giáo đă viết lại, đổi Holy Ghost thành Holy Spirit, tuy rằng nghĩa của Ghost hoàn toàn khác với Spirit.. Người Việt Nam gọi con Ma Thánh này là Chúa Thánh Thần hay Thánh Linh. Sau đây chúng ta hăy t́m hiểu thực chất của Thánh Ma là như thế nào.

Trong Tân Ước, Giê-su dọa: phỉ báng Thánh Ma (blasphemy of the Holy Ghost) là một tội trọng, không thể tha thứ trong đời này cũng như đời sau. Nhưng phỉ báng là ǵ? Phỉ báng có nghĩa là nói sai sự thật, xuyên tạc v..v…, làm tổn thương đến danh tiếng (to injure the reputation) của một nhân vật nào đó. Trong lănh vực học thuật, đưa ra những sự thật về một nhân vật nào đó, bất kể nhân vật đó là ai, th́ không thể gọi là phỉ báng. Bài viết sau đây có mục đích tŕnh bày sự thật về Thánh Ma, chỉ là sự thật, không ǵ ngoài sự thật.

Sự thật đầu tiên và đặc biệt nhất về ngôi ba Thiên Chúa: Thánh Ma, mà chúng ta đọc trong Tân Ước là cái hồn ma này đă xâm phạm tiết hạnh của một người con gái tên là Mary, đă có chồng là Joseph nhưng hai người chưa kịp làm t́nh (make love), một nghĩa vụ không có không được giữa vợ chồng với nhau, và làm cho Mary mang thai, rồi đẻ ra Giê-su. Như vậy, Thánh Ma vừa là cha, vừa là chồng, và vừa là con của Mary. Đây là mầu nhiệm cao cả nhất của “đức tin Công giáo”. Mầu nhiệm cao cả này là chuyện viết trong Tân Ước, phối hợp với thuyết “Ba Ngôi Chỉ Là Một Chúa” trong sách “Giáo Lư Công Giáo” của Hoài Chiên và Nguyễn Khắc Xuyên.

Chuyện về con Ma Thánh trong Công giáo nó dài dài như chuyện nhân dân tự vệ. Công giáo Mít viết khá nhiều về con Ma Thánh này mà họ gọi là Thánh Linh hay Chúa Thánh Thần. Nhưng càng đọc chúng ta càng thấy những chuyện thuộc về Thánh Linh thuộc loại những chuyện ma quỷ nhảm nhí, trong đó Thánh Linh chẳng phải là Thánh Linh mà chỉ là tay sai của các bậc chăn chiên, bị họ sai tới đâu là phải tới đó. Tôi không có nói bậy, nếu chúng ta đọc kỹ những ǵ người Công Giáo Việt Nam viết về con Ma Thánh của họ với một đầu óc không cần thông minh cho lắm, chỉ cần chút ít “common sense” là đủ. Chứng minh?

Trước hết là về cái mà Công giáo gọi là bí tích “rửa tội”. Chúng ta biết rằng mọi người Công giáo, hầu hết là từ khi chưa biết ǵ ngoài việc bú, ị, tè và khóc, đă được bố mẹ vác đến nhà thờ để cho ông linh mục rửa cái “tội tổ tông” không hề có của nó, v́ “tội tổ tông” chỉ là một huyền thoại của người Do Thái trong thời bán khai mà ngày nay từ giáo hoàng trở xuống, chẳng c̣n ai tin nữa, trừ đám giáo dân bị nhốt trong một ngục tù tâm linh của giáo hội... Giáo hoàng John Paul II đă công nhận trước thế giới là con người có thể không phải là do Thiên Chúa sáng tạo ra tức thời mà h́nh thành do sự tiến hóa lâu dài của các sinh thể ban khai. Vậy c̣n đâu là Adam và Eve với tội tổ tông. Nhưng chúng ta hăy đọc vài điều trong nghi thức rửa tội để thấy chúng thuộc loại mê tín và hoang đường như thế nào.

Sách Giáo Lư Công Giáo (Katholischer Katechismus), bản dịch của Hoài Chiên và Nguyễn Khắc Xuyên, nhà in Zieleks, Texas, xuất bản năm 1991, viết:

Từ khi có tội tổ tông th́ quỷ Sa tăng, có quyền khuấy khuất nhân loại. Bởi vậy, linh mục thổi ba lần trên mặt đứa nhỏ và truyền cho Sa Tăng phải rút lui, nhường chỗ cho Chúa Thánh Thần.

Chúng ta thấy đây đúng là một tṛ ma thuật của giáo hội bày đặt ra, dựa trên một điều mê tín về “tội tổ tông” thuộc thời bán khai của Do Thái mà trước những bằng chứng hiển nhiên của khoa học về vũ trụ và nhân sinh, Giáo hoàng John Paul II, khi công nhận thuyết Tiến Hóa đă công khai loại bỏ thuyết về “tội tổ tông” trước thế giới, một thú nhận bất đắc dĩ chậm chạp v́ các nhà thần học Ki Tô Giáo đă không tin vào thuyết này từ nhiều thập niên qua rồi. Tại sao ông linh mục lại phải thổi ba lần trên mặt đứa nhỏ, hay là lần đầu tiên thổi Chúa Cha, lần thứ hai thổi Chúa Con, và lần thứ ba thổi Chúa Thánh Thần?? Nhưng “Ba ngôi chỉ là một Chúa” th́ thổi một lần cũng đủ, đâu cần đến ba? Nhỡ ông linh mục có bệnh “thối mồm” th́ sao, có phải là làm tội cho đứa nhỏ không?

Nhưng vấn đề là, ở trên thế giới này, hiển nhiên là có nhiều đứa con nít được mang đến nhà thờ để rửa tội trong cùng một lúc và ở các địa phương khác nhau trong một quốc gia, và có thể ở các quốc gia khác nhau trên thế giới. Vậy cùng một lúc, nhiều ông linh mục hay giám mục ở các nơi khác nhau, gọi Chúa Thánh Thần phải đến th́ Chúa Thánh Thần chọn nơi nào để mà ngự vào người đứa con nít. “L’embarras du choix” có phải không?

Nhưng cái tṛ bịp bợm ở đây là các ông Linh mục có quyền sai Chúa Thánh Thần tới đâu th́ Chúa Thánh Thần phải tới đó trong khi các ông vẫn tự nhận là “tôi tớ hầu việc Chúa”. Tôi tớ của Chúa mà sai được Chúa th́ Chúa có c̣n là Chúa hay không? Vậy thực chất Thánh Linh chỉ là tôi tớ của các ông linh mục.

Không những thế, v́ tự nhận láo lếu là những “Chúa thứ hai” (Alter Christus) nên các linh mục cũng bắt chước Chúa thứ nhất, đuổi quỷ ra khỏi thân thể con nít, nếu trong người chúng thực sự có quỷ. Khi xưa, để tôn vinh Giê-su, những người viết Tân ước quảng cáo phép lạ đuổi quỷ của Chúa ra khỏi người bị bệnh động kinh (epilepsy) nhưng không ngờ làm ḷi cái dốt của Chúa. V́ bệnh động kinh là do cơ thể con người thiếu chất “glutamic acid” chứ chẳng phải là v́ quỷ ám nên làm phép đuổi quỷ.

py Chúng ta hăy bỏ qua sự kiện là trong nghi thức rửa tội, đứa con nít chưa biết ǵ, có khi ị, tè, hay khóc ngay trong lúc rửa tội, được cha mẹ hay người đỡ đầu thay thế trả lời những câu hỏi của ông linh mục, thí dụ như: Con tên ǵ?, Con xin ǵ cùng giáo hội Chúa?, Con có bỏ Sa tăng không? Có bỏ mọi việc dối trá nó làm không?. Lúc đó rất có thể đứa bé chỉ biết khóc, khóc để phản kháng v́ cha mẹ nó cưỡng bách nó phải xin “đức tin”, điều mà nó cần để sống trong xă hội sau này khi lớn lên là lư trí và óc phán đoán. Do đó, bí tích rửa tội thực là vô giá trị đối với đứa bé v́ đứa bé không hề biết đến và không có khả năng phản kháng những câu trả lời của bố mẹ nó trước những câu hỏi của ông linh mục.

Cũng v́ vậy mà ngày nay, hàng trăm ngàn tín đồ Ki Tô Giáo ở Anh đă mở chiến dịch “vô hiệu hóa bí tích rửa tội” [Xin đọc: http://www.sachhiem.net/TCNts/TCNts039.php ], chiến dịch này cùng chiến dịch dán những tấm bích chương “No God” trên các xe “bus” công cộng đang lan ra khắp Âu Châu, và trong tương lai, xa hay gần chưa biết, rất có thể cũng lan về Việt Nam v́ không lẽ người Ki Tô Giáo Việt Nam cứ ở măi trong t́nh trạng u mê, mê tín đă lỗi thời hay sao?

Thật vậy, bí tích “rửa tội” là điều mê tín nhất trong những điều mê tín: thứ nhất, tội ở đâu mà rửa; thứ nh́, tin rằng Sa Tăng, cũng là một tạo vật của Chúa Cha, có thật và là nguồn gốc của những sự xấu ác, có quyền khuấy khuất nhân loại, và có sẵn trong mọi người từ khi sơ sinh. Đây cũng là tín điều man rợ nhất và xúc phạm nhất đối với những người không theo đạo Công giáo. Tín điều này, chỉ có thể có trong đầu óc của những tín đồ Công giáo, cho rằng: bất cứ đứa trẻ nào sinh ra cũng đều bị Sa Tăng ngự trị trong người, nếu không đuổi Satan ra khỏi thân thể đứa bé bằng những nghi thức "rửa tội" hoang đường, phản khoa học, phi lư trí, đầy tính ma thuật bịp bợm th́ Satan sẽ c̣n ở lại với đứa trẻ suốt đời.

Lịch sử đă chứng minh rằng, không thiếu ǵ người Công giáo, những người đă chịu lễ rửa tội, từ Giáo hoàng trở xuống cho tới các linh mục, giáo dân, tệ hại, phi luân, vô đạo đức và ác độc hơn những người ngoại đạo. Lịch sử Giáo hội Công giáo cùng những phanh phui gần đây về các sự phá sản tâm linh và đạo đức của giới chăn chiên, kể cả các nữ tu, đă chúng tỏ như vậy.

Điều cực kỳ mê tín hoang đường là, theo lệnh của ông linh mục, khi rửa tội th́ Sa Tăng phải rút lui, nhường chỗ cho Chúa Thánh Thần. Cũng theo lệnh của ông linh mục, bất kể đang ở đâu, Bến Hải hay Cà Mâu, Chúa Thánh Thần của ông ta cũng phải tới để vào ngự trong người đứa nhỏ.. Vậy mà người ta vẫn có thể tin được th́ phải hiểu đầu óc của các bậc cha mẹ mang con đi rửa tội thuộc loại nào. Nhưng đây chỉ là tṛ bịp của ông Linh mục đối với những tín đồ mà đầu óc đă bị điều kiện hóa trong cái ngục tù tâm linh, tin tất cả những ǵ giáo hội dạy mà không tự ḿnh đọc Thánh Kinh.

Thánh Kinh đă viết rơ là Chúa Giê-su đă chiến thắng Satan, vậy Satan c̣n ở đâu nữa mà đuổi. Thật vậy, Colossians 2: 15: Thượng đế đă tước hết uy quyền thống trị của Satan, công khai phô bày cho mọi người biết Chúa Cứu Thế đă chiến thắng nó tại cây thập tự;John 12: 31: Đă đến lúc thế gian bị xét xử, và Satan, kẻ thống trị thế gian bị trục xuất. Vậy, Chúa đă chiến thắng Satan từ 2000 năm trước rồi. Nó chỉ có ở trong người thánh Phê-rô (Peter) như Giê-su đă gọi đích danh Phê-rô như sau: Matthew 16: 23: “Chúa quay lại và nói với Phê-rô: “Hăy đi ra đàng sau ta, Satan, ngươi là một sự xúc phạm đối với ta” (But he turned and said to Peter, “Get behind me, Satan! You are an offence to Me..”) chứ không thể ở trong những đứa bé sơ sinh.

Để tự tạo quyền lực đuổi ma đuổi quỷ cho giới chăn chiên, giáo hội lại cho Satan “phục sinh” giống Chúa Giê-su, cho nó cái quyền khuấy khuất thiên hạ, nhét nó vào trong những đứa trẻ chưa biết ǵ, và dạy rằng linh mục có khả năng đuổi Satan ra khỏi đứa bé trong cái bí tích gọi là rửa tội. Thật là một sự lừa bịp trắng trợn đối với giới hiểu biết, nhưng lại rất hữu hiệu đối với những người không có đầu óc suy nghĩ, không đọc Thánh Kinh, và không hề thấy sự mâu thuẫn trong những lời giải thích quanh quẩn của giáo hội về vai tṛ của Satan.

py Sách Giáo Lư Công Giáo lại viết, sau khi ông linh mục làm vài tṛ quỷ thuật vớ vẩn, thí dụ như sờ vào đầu đứa nhỏ, để đầu nó mở ra đón nhận Chúa Giê-su từ tay ông linh mục nhét vào:

Linh mục lại truyền cho Satăng lần nữa, phải ra khỏi đứa nhỏ. Ngài vẽ dấu thánh giá trên trán, bởi v́ dấu đó là ấn tích của Chúa Ki Tô, đoạn truyền cho Satăng không bao giờ được làm mất dấu ấn tích đó.

Trong nghi thức trừ quỷ lần đầu, Linh mục đă ra lệnh cho Sa Tăng phải rút lui nhường chỗ cho Chúa Thánh Thần. Một là Sa Tăng coi thường lệnh của Linh mục chẳng có uy lực ǵ, hai là Chúa Thánh Thần đă biến thành Sa Tăng trong thân thể đứa trẻ nên Linh mục lại phải đuổi Sa Tăng ra khỏi đứa trẻ lần nữa.

 

Điều thứ hai này có thể đúng hơn v́ khi lớn lên, đứa trẻ vẫn có thể làm ác, dù rằng mọi hành động, suy nghĩ của đứa trẻ sau này đều được Chúa Thánh Thần chỉ đạo. Khó mà có thể đổ tội cho Sa Tăng được nữa. Mặt khác, đứa trẻ chưa biết nghe. Linh mục nói ǵ nó có hiểu ǵ đâu, nhiều khi đang nói th́ nó ị đùn, tè dầm, hay khóc oe oe. Mà thật ra th́ làm ǵ có Satan trong người đứa bé?

Thật tội nghiệp cho một đứa bé ngây thơ trong trắng, hồn nhiên, vô tội, bị cái niềm tin quái gở làm ô nhiễm nó ngay từ lúc sơ sinh. Nếu có Satan th́ Satan cũng không ở trong đứa bé. Theo một nghĩa nào đó, chính Satan nằm trong linh mục, người đă đầu độc đám tín đồ thấp kém bằng những điều hoang đường của thời bán khai, cưỡng nhét Satan vào đứa bé để có cớ mà đuổi Satan ra, một quyền lực giả dối tự tạo để ngự trị trên đầu óc của đám tín đồ. Mặt khác, Giê-su bị đóng đinh trên giá gỗ h́nh chữ thập cùng với hai tên ăn trộm ở hai bên. Vậy khi ông linh mục vẽ h́nh chữ thập trên trán đứa nhỏ th́ có ǵ bảo đảm là h́nh chữ thập đó đúng như là h́nh cái giá gỗ mà Giê-su bị đóng đinh trên đó, hay lại là h́nh cái giá gỗ mà hai tên ăn trộm cùng hàng ngàn người trước đó đă bị đóng đinh trên đó. Cái mà người Công giáo gọi là thánh giá chẳng qua chỉ là biểu tượng của một h́nh phạt tra tấn dă man nhất trong kim cổ chứ chẳng phải là tượng trưng cho sự cứu rỗi.

Một học giả nghiên cứu cổ sử Do Thái đă viết “Cây thập ác là biểu tượng của một cách hành h́nh man rợ, không phải là biểu tượng của cứu rỗi” [The cross is a symbol of barbarous torture, not salvation], và không phải Giê-su là người duy nhất bị đóng đinh trên cây thập giá, mà trước và sau Giê-su cũng có cả ngàn người bị hành quyết cùng một cách dă man như vậy theo luật của La Mă trong thời bán khai..

py Sách Giáo Lư Công Giáo lại viết tiếp:

LM lại c̣n truyền cho quỷ lần nữa phải dứt bỏ đứa nhỏ; để tâm hồn em bé trở nên Đền thờ Chúa hằng sống ngự.

Thế này là thế nào? Quỷ vẫn c̣n ở trong đứa nhỏ? Nhưng đă hai lần Linh Mục truyền nó phải rút lui nhường chỗ cho Chúa Thánh Thần rồi cơ mà. Hai lần trước thất bại, có ǵ bảo đảm là lần này ông thành công? Hay là v́ có “ba ngôi thiên chúa” nên ông linh mục mỗi lần đă gọi một thiên chúa chỉ có trong chính cái đầu mà không có óc của ông để đuổi một con quỷ mà ông đă nhét vào đứa bé ngây thơ chưa biết ǵ, không có sức phản kháng, để ông tự tung tự tác muốn làm ǵ th́ làm, trước sự ngu ngơ của bậc cha mẹ. Nhưng hai lần đầu ông thất bại nên lần thứ ba ông không sai Chúa Thánh Thần nữa mà sai chính Chúa hằng sống, alias Giê-su, vào ngự trong tâm hồn của đứa trẻ.

Chẳng trách khi lớn lên nhiều đứa rất ngu, cứ cắm đầu mù ḷa tin bướng tin càn, làm con chiên ngu dại cho những kẻ buôn thần bán thánh dẫn dắt. Nhưng điều lạ là cả hai dịch giả, Hoài Chiên và Tiến sĩ Thần học Nguyễn Khắc Xuyên, đều không thấy những sự mâu thuẫn rất phi lư trong nghi thức rửa tội này. Có vẻ như tín đồ Công giáo Việt Nam, bất cứ ở tŕnh độ nào, đầu óc cũng bị điều kiện hóa để cứ nhắm mắt lập lại những ǵ được dạy mà không bao giờ nhận ra những điều phi lư có tính cách bịp bợm trong nghi thức thực hành các bí tích.

pySách Giáo Lư Công Giáo c̣n khẳng định, trang 153:

"Khi chịu phép rửa tội rồi, ta được Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần tới ngự trong tâm hồn. Người giáo hữu trở nên đền thờ Chúa ngự."

Vậy là bây giờ trong người đứa bé có cả ba ngôi Thiên Chúa trường kỳ nằm vùng trong nó cho đến khi nó lớn khôn. Nhưng như vậy th́ ai chịu trách nhiệm về những hành động xấu xa, ác độc, vô luân v..v.. của một số giáo hoàng, giám mục, linh mục và vô số con chiên sau khi tất cả những người này đă rửa tội và được Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần ngự trong tâm hồn? Đổ tội cho Sa Tăng chăng? Nhưng như vậy th́ rơ ràng là cả ba Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần họp lại cũng không chống nổi Sa Tăng, vậy bày đặt ra chuyện "toàn năng" với "cứu rỗi", với "ban cho đời sống đời đời" v...v... làm ǵ? Có phải chỉ là để lừa dối những kẻ nhẹ dạ, cả tin, không có đầu óc suy luận hay không?

Để hiểu rơ hơn thực chất hoang đường của cái gọi là “bí tích rửa tội” , chúng ta hăy đọc vài nhận định của một số học giả thuộc giới chăn chiên trong Công giáo. Linh Mục Joseph McCabe đă làm lễ rửa tội cho tín đồ trong 25 năm. Sau đó ông đă viết sách tŕnh bày những điều ông nhận xét về Sự Thực Về Giáo Hội Công giáo Rô-Ma [The Truth About The Roman Catholic Church]. Ông viết rất nhiều, về đủ mọi khía cạnh của Công Giáo. Ngoài ra, ông c̣n viết một bộ Sử Thế Giới, bộ Sử này đă được nhiều đại học Mỹ dùng làm sách giáo khoa trong nhiều năm. Đoạn sau đây là trích từ cuốn Sự Thực Về Giáo Hội Công giáo Rô-ma, Linh mục viết về lễ rửa tội:

"Bí tích rửa tội là để cho các trẻ sơ sinh...v́ một lư do rất nghiêm trọng. Mọi hậu duệ của Adam đều mang cái tội của Adam và phải chịu trừng phạt. Mới đầu người ta tin tưởng rằng, đàn ông, đàn bà, trẻ con nào không được nước rửa tội rửa sạch cái tội tổ tông đó đi th́ sẽ bị đầy đọa trong hỏa ngục vĩnh viễn. Niềm tin này thật là quá đáng, ngay cả đối với con người trong thời Trung Cổ, và các nhà Thần học bèn sửa đổi... Ai không rửa tội th́ không được lên Thiên đường, Giáo hội bám chặt vào điều này. Nhưng những đứa trẻ ngây thơ vô tội không phải xuống hỏa ngục. Chúng bị đầy vào một nơi u ám, cánh tay hiện đại nối dài của hỏa ngục, và có thể sung sướng ở đây, nhưng chúng không bao giờ được thấy "nhan thánh Chúa" hoặc gặp lại cha mẹ chúng.

Do đó, đứa trẻ được mang vội tới nhà thờ chiều ngày Chủ Nhật ngay sau khi sanh. Nếu nó bị cảm lạnh và chết th́ cha mẹ không được than khóc. Nó đă đi thẳng lên thiên đường, nơi tuyệt đối không có t́ vết nào...Tuy nhiên, ngày nay nước rửa tội đă được làm ấm, và rồi cái lễ kỳ quặc đó bắt đầu..." [Linh mục McCabe tả nghi thức rửa tội như sau, sau vài câu đối thoại khôi hài với người đỡ đầu đứa trẻ]:

"Ông (linh mục) nhổ vào đầu ngón tay rồi bôi vội lên miệng và mắt đứa bé và nói "Ephetha" (bằng tiếng Do Thái). Ông ta cho ít muối vào miệng đứa bé; đương nhiên nó vùng vẫy chống lại và khóc lên. Ông ta nghiêm trọng ra lệnh cho bất cứ những con quỷ nào trong nó ra khỏi nó và đi đến - bọn Tin Lành hay bất cứ đâu. Rồi ông đổ ít nước, đă được trừ quỷ và ban phép lành rất kỹ, lên đầu đứa bé (phải hết sức cẩn thận đổ nước lên da đầu chứ không chỉ trên tóc, nếu không đứa bé sẽ không bao giờ được lên thiên đường); và rồi cái án phạt khủng khiếp treo trên đầu nó, v́ một nhân vật hoang đường tên là Adam ăn một trái táo hoang đường trong một cái vườn hoang đường dưới triều Vua Khammurabi ở Babylon, đă được ân huệ (của Chúa) hủy bỏ."

Thật khó mà có thể thảo luận bí tích số 1 này một cách nghiêm túc. Nhổ nước bọt và quỷ, dầu thánh và nước thánh, đèn cầy thắp sáng và hộp thu tiền, đă đủ hoang đường rồi, nhưng cái nguyên lư chủ yếu của lễ rửa tội này thật là không thể chịu được. Ngay cả ư tưởng đọa đầy tương đối nhẹ những đứa trẻ không rửa tội (vào một nơi u ám, cánh tay nối dài của hỏa ngục [ḷ luyện ngục] như đă viết ở đoạn trên. TCN), với tất cả sự thích hợp với thời đại mới, cũng quá ngu xuẩn để có thể viết lên thành lời. Ngày nay có những học giả Công giáo coi chuyện Adam và vườn Eden như là "một huyền thoại thích thú." Tuy vậy, bí tích này vẫn là giáo điều xác định rơ ràng và bắt buộc của giáo hội, rằng đứa trẻ nào sinh ra đời, (trừ Mary - đây chính là nghĩa thực của "thụ thai vô nhiễm") đều phải mang "cái tội của Adam", và phải trải qua những nghi thức kỳ lạ tôi đă mô tả."

[Joseph McCabe, The Truth About The Catholic Church, pp. 64-65: The sacrament of baptism is for infants... For a very serious reason. Every child of Adam has incurred the sin of Adam, and must pay the penalty. At first it was drastically held that every man, woman, or child who had not this stain "washed away" in the waters of baptism would burn in hell for ever. That was too much even for medieval human nature, and the theologians made a compromise...The unbaptized cannot enter heaven. The Church sticks to that. But the innocent babes do not go to hell. They go into a sort of dim modern extension of the underworld, and may even be happy there; but they will never "see God", or see their parents again.

So the babe is rushed to the church on the first Sunday afternoon after its birth. If it caches a fatal cold, the parent must not grieve. It has gone straight to heaven, absolutely spotless. The church, and often the water, are, however, now warmed, and the weird ceremony proceeds...

You spit on your finger, and daub the babe's mouth and eyes, and say to it "Ephetha". You put some salt into its mouth; which it generally resents in the usual manner and tone. You talk very severely, in bad Latin, to whatever devils there may be in the pink morsel, and bid them to go - to Protestants or anywhere. Then you pour a shell of water, very highly exorcized and blessed, over its head (taking extreme care that it touches the skin, not merely the hair, or the babe will never go to heaven); and the dreadful sentence which overhung it, because a legendary being named Adam ate a legendary apple in a legendary garden in the reign of King Khammurabi of Babylon, is mercifully cancelled.

It is difficult to discuss sacrament No. 1 seriouly. Spittle and devils, holy oils and holy water, lighted candles and collecting boxes, are bad enough, but the essential principle of the thing is intolerable. Even the comparative damnation of the unbaptized, with "every modern convenience", is too stupid for words. There are Catholic scholars now who regard Adam and Eden as "a beautiful legend"...Yet it is still the emphatic and obligatory teaching of the Church that every child born (except Mary - that is the real meaning of the "Immaculate Conception") shares "the sin of Adam". and must be put through the extraordinary performance I have described.]

Linh mục McCabe viết những điều trên năm 1942. Ngày nay, có thể một số chi tiết trong những nghi thức rửa tội đă thay đổi, như được viết trong cuốn Giáo Lư Công Giáo. Nhưng tính chất mê tín, hoang đường và phi lư trong những nghi thức rửa tội mà giáo hội vẫn c̣n duy tŕ và bắt buộc tín đồ phải tin th́ vẫn c̣n nguyên. Đây chính là điều đáng nói.

Ngoài ra, học giả Công giáo Henri Guillemin, trong cuốn Cái Giáo Hội Khốn Nạn cũng nhận xét về bí tích rửa tội trong Công giáo như sau:

"Ngày nay, người nào nói đến "Rô-Ma" là nói đến Vatican, đến Ṭa Thánh, đến Giáo hội Công giáo trong trung tâm quyền lực của họ... Đối với những nhà tiên tri, Rô-Ma chính là biểu tượng của các thói xấu và những sự ô nhục, và Sách Khải Huyền trong Thánh Kinh đă biến thành phố của các vua La mă khi xưa thành con "quái vật có 7 đầu và 10 sừng", "con điếm nổi danh", "mẹ đẻ của những sự đồi bại "...

.. Cái giáo hội mà ngày nay đang suy sụp , bị ngự trị bởi một giáo hoàng thuộc thời Trung Cổ, [John Paul II] và theo ư tôi, dù ông ta có thay đổi kỹ thuật (để lừa dối tín đồ) đi chăng nữa, cũng không thể làm ǵ được để ngăn chặn sự tàn lụi một cách dứt khoát và mau chóng trong thiên niên kỷ thứ ba, ít ra là dưới cái dạng thái Rô-Ma của nó, một giáo hội phải dùng đến ma thuật để thực hiện hai "bí tích chính" của ḿnh. Mới đầu, với một chút nước và vài câu đối thoại khôi hài, Giáo hội giật đứa trẻ sơ sinh ra khỏi móng vuốt của con quỷ giam cầm đứa trẻ trong cái "tội tổ tông" (tác giả muốn nói đến bí tích "rửa tội". TCN), rồi, bằng vài lời lẩm bẩm, giáo hội gài vào trong một mẩu bánh thân thể, thân thể thực sự bằng xương bắng thịt của Giê-su Ki Tô để cho tín đồ dùng qua đường ăn uống (tác giả muốn nói đến bí tích "ban thánh thể". TCN). [Lời tiên đoán của Henri Guillemin đă phần nào thể hiện: Giáo hội Công giáo đang suy thoái trầm trọng khắp nơi trên thế giới, nhất là ở Âu Châu, cái nôi của Công giáo trước đây. Ngày nay, giáo hội chỉ c̣n hi vọng ở đám tín đồ ở Phi Châu, ở thế giới thứ ba, và ở vài ốc đảo ở Á Châu, số 70% này trên tổng số tín đồ trên thế giớ vẫn c̣n niềm tin của thời Trung Cổ]

[Henri Guillemin, Malheureuse Église: Qui dit "Rome" aujourd'hui désigne le Vatican, le Saint-Siège, l'Église catholique dans son centre et son gouvernement... Rome, pour les prophètes, c'est le symbole même des vices et des infamies, et l'Apocalypse fait de la ville des Césars la "Bête" immonde, "aux sept têtes et dix cornes", la "prostituée fameuse", "la mère des abominations".

Cette Église, qui aujourd'hui s'effondre, est régie par un pontife de type médiéval qui, même s'il amendait sa technique, ne peut plus rien, à mon sens, pour empêcher de disparaitre, pratiquement et assez vite, au cours du troisième millénaire, du moins sous sa forme "romaine", une Église qui, pour ses deux "grands sacrements", recourt à la magie. Elle arrache d'abord, avec un peu d'eau et la comédie d'un dialogue, le nouveau-né aux griffes du Démon refermées sur lui par le "péché originel", puis, au moyen de quelques syllabes, elle insère, dans un fragment de pain, le corps, le corps physique de Jésus-Christ voué à une consommation buccale et stomacale...]

Cũng v́ nhận rơ được tính chất hoang đường và lỗi thời của "bí tích rửa tội", của vai tṛ "chuộc tội" và "cứu rỗi" của Giê-su, mà trong cuốn Tại Sao Ki Tô Giáo Phải Thay Đổi Không Th́ Chết, Giám mục John Shelby Spong đă dành riêng chương 6 để viết về đề tài Giê-su Như Là Đấng Cứu Thế: Một H́nh Ảnh Cần Phải Dẹp Bỏ (Jesus as Rescuer: An Image That Has To Go). Trong chương này, Giám Mục Spong viết như sau:

"Nhân loại chúng ta không sống trong tội lỗi. Chúng ta không sinh ra trong tội lỗi. Chúng ta không cần phải rửa sạch cái t́ vết tội tổ tông trong lễ rửa tội. Chúng ta không phải là những tạo vật sa ngă, mất đi sự cứu rỗi nếu chúng ta không rửa tội. Do đó, một đấng cứu thế có nhiệm vụ khôi phục t́nh trạng tiền sa ngă của chúng ta chỉ là một sự mê tín trước thời -Darwin và một sự vô nghĩa sau thời -Darwin."

[John Shelby Spong, Why Christianity Must Change or Die, pp. 98-99: We human beings do not live in sin. We are not born in sin. We do not need to have the stain of our original sin washed away in baptism. We are not fallen creatures who will lose salvation if we are not baptized... A savior who restores us to our prefallen status is therefore pre-Darwinian superstition and post-Darwinian nonsense.]

Trước những tài liệu nêu trên của linh mục McCabe, của học giả Công giáo Guillemin, và của Giám Mục John Shelby Spong, các tín đồ Công giáo Việt Nam cảm thấy thế nào mà vẫn tiếp tục mang con của ḿnh đi rửa cái “tội tổ tông” mà nó không hề có. Tại sao các ông linh mục vẫn tiếp tục lừa dối tín đồ, duy tŕ những điều mê tín đă không c̣n chỗ đứng trong thế giới văn minh hiện đại. Có phải là các tín đồ Công giáo Việt Nam thật là đáng tội nghiệp không? Biết bao giờ, phải, biết bao giờ họ mới có thể nhận ra được rằng ḿnh đă bị lùa vào trong một cơ chế chỉ có tác dụng làm tê liệt đầu óc con người, biến con người thành những con chiên, để cho những kẻ chăn chiên vô đạo đức dẫn giắt vào sự tăm tối của thời bán khai trong “đức vâng lời”.

Thật vậy, điều rơ ràng là các giáo dân không biết rằng ḿnh đă bị các ông linh mục hay giám mục bịp, cho nên đă mang con đi rửa tội. V́ dù đă ba lần ông linh mục đuổi quỷ ở trong người đứa bé để nhường chỗ cho Chúa Thánh Thần, và dù sách Giáo Lư Công Giáo cũng khẳng định là: "Khi chịu phép rửa tội rồi, ta được Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần tới ngự trong tâm hồn. Người giáo hữu trở nên đền thờ Chúa ngự." nhưng cũng chẳng làm ǵ có Chúa Thánh Thần hay bất cứ Chúa nào ngự trong người đứa bé. Tại sao? V́ chính sách Giáo Lư Công Giáo đă chứng minh cho chúng ta biết là giáo hội đă dẫn tín đồ từ màn bịp này sang màn bịp khác.

Đúng vậy, màn bịp tiếp theo màn bịp “rửa tội” là màn bịp “thêm sức” (confirmation). Tại sao lại phải thêm sức? Linh mục Joseph McCabe, người đă hành nghề linh mục trong 25 năm, giảng trong cuốn Sự Thực Về Giáo Hội Công giáo [The Truth About The Catholic Church] như sau:

Bí tích “Thêm Sức” tiến hành theo cái lư thuyết đáng kính phục là khi đứa trẻ đến, hoặc gần đến, tuổi dậy th́ nó cần phải được thêm sức. Có vẻ như là chúng ta kêu ca một cách khiếm nhă, nhưng chúng ta thật lấy làm ngạc nhiên tại sao đấng Toàn Năng lại chỉ ban cái sức này qua trung gian của một ông Giám Mục, và như là một phần của một lễ tiết rất cổ lỗ và hoàn toàn không thể hiểu được - đối với đứa trẻ?.. Lẽ dĩ nhiên, “bí tích” chỉ là một phần của hệ thống nhằm nâng cao giới linh mục, tạo cho họ những sự lợi ích to lớn trên đám tín đồ thông thường.

[Joseph McCabe, The Truth About The Catholic Church, pp. 69-70: The sacrament of “confirmation” proceeds on the admirable theory that when young folk attain, or approach, the age of puberty they need “confirming” - that is to say, strengthening. It may seem ungracious to cavil, but one wonders why the Almighty grants this stregth only through a bishop, and as part of a very antique and - to the young folk - totally unintelligible ritual. The “sacrament” is, of course, merely a part of the system which raises a priestly caste, to their great advantage, above the common crowd.]

Sách Giáo Lư Công Giáo mô tả nghi thức làm phép thêm sức như sau:

Lúc bắt đầu cử hành nghi thức, Đức Giám Mục bưóc lên bàn thờ, đoạn quay mặt ra phía các kẻ chịu phép đang quỳ trước bàn thờ. Ngài giơ hai tay trên đầu họ để cầu xin Chúa Thánh Thần ngự xuống tâm hồn họ. Đoạn Đức Giám Mục đặt tay phải lên đầu mỗi người, và lấy dầu thánh vẽ h́nh thánh giá trên trán mỗi người mà đọc rằng: “Cha vẽ dấu thánh giá trên trán và xức dầu thánh cứu độ cho con, nhân danh cha và con và thánh thần.”..

Khi chịu phép thêm sức, Chúa Kitô ban Chúa Thánh Thần xuống tràn đầy trong tâm hồn ta.

Quư độc giả có nhận ra điều ǵ lạ trong nghi thức “thêm sức” như được mô tả như trên không? Tôi chắc không mấy người nhận ra, nhiều lắm là chỉ cho những hành động của ông Giám mục như trên thuộc loại mê tín hoang đường. Nhưng điểm quan trọng mà chúng ta cần ghi nhận ở đây là: “Trong lễ rửa tội, ông linh mục đă 3 lần đuổi quỷ trong người đứa bé để nhường chỗ cho Chúa Thánh Thần vào ngự trong người nó. Nay trong lễ “thêm sức”, ông Giám mục lại phải giơ hai tay lên đầu những nạn nhân để cầu xin Chúa Thánh Thần ngự xuống tâm hồn họ.”

Điều này nói lên cái ǵ? Nói lên sự kiện là lễ “rửa tội” là một chuyện bịp, v́ sau khi rửa tội chẳng làm ǵ có Chúa Thánh Thần ngự trong người đứa nhỏ, cho nên trong lễ “thêm sức” ông Giám mục lại phải gọi Chúa Thánh Thần về ngự trong tâm hồn đứa trẻ đến tuổi dậy th́. Hiển nhiên là từ khi rửa tội đến khi thêm sức, không làm ǵ có Chúa Thánh Thần ngự trong người đứa trẻ. Sách Giáo Lư Công Giáo, viết bởi những kẻ không có một chút lô-gíc nào trong đầu nên giảng tại sao tín đồ phải thêm sức, trang 180-183, viện dẫn một đoạn trong Thánh Kinh:

Khi hay tin dân xứ Samari đă đón nhận lời Chúa, th́ các tông đồ ở Gia Liêm liền phái Phê-rô và Gioan tới. Các vị này liền xuống xứ Samari và cầu xin cho họ được đón nhận Chúa Thánh Thần. Bởi v́ Chúa Thánh Thần chưa ngự xuống trong ḷng một người nào cả; họ chỉ mới chịu phép rửa tội nhân danh Chúa Giêsu mà thôi. Khi ấy Phêrô và Gioan đặt tay lên đầu họ, th́ họ liền được đón nhận Chúa Thánh Thần (Tông đồ Công vụ 8, 14-17)

Nhưng đoạn mà sách Giáo Lư Công Giáo trích dẫn từ Thánh Kinh ở trên lại cho chúng ta biết v́ lư do nào mà tín đồ phải chịu làm lễ Thêm Sức: Bởi v́ Chúa Thánh Thần chưa ngự xuống trong ḷng một người nào cả; họ chỉ mới chịu phép rửa tội nhân danh Chúa Giêsu mà thôi.”

Điều này chứng tỏ là trong lễ rửa tội, Chúa Thánh Thần chưa tới ngự trong tín đồ. Kết luận? Những chuyện làm phép của giới linh mục trong lễ rửa tội là do giáo hội bày đặt ra để lừa dối đám tín đồ với mục đích chính là tạo những quyền lực thần thánh giả tưởng cho giới chăn chiên. C̣n nữa, đoạn mô tả nghi thức làm lễ Thêm Sức viết: Ngài (đức Giám Mục) giơ hai tay trên đầu họ để cầu xin Chúa Thánh Thần ngự xuống tâm hồn họ. Như vậy là trong tâm hồn của đứa trẻ đă rửa tội không hề có Chúa Thánh Thần nên đến khi mười ba, mười bốn tuổi, lúc làm lễ Thêm Sức, nó mới được đức Giám Mục cầu xin (nghĩa là sai khiến) đức Chúa Thánh Thần xuống ngự trong tâm hồn nó. Vậy, lễ Rửa Tội hoàn toàn vô ích, và những điều giáo hội dạy về lễ rửa tội là dối trá, không thực.

Nếu lễ Rửa Tội đă là vô ích, th́ có ǵ bảo đảm là lễ Thêm Sức có ích, và có ǵ bảo đảm là Chúa Thánh Thần chịu nghe theo lời sai khiến của ông giám mục xuống ngự trong tâm hồn đứa trẻ? Không có ǵ bảo đảm cả, trái lại, đó cũng chỉ là một lễ tiết huyễn hoặc, mà Giáo hội bày đặt ra để lừa dối, bịp bợm những đầu óc thấp kém. Chứng minh?

Chúng ta đă biết là sau khi rửa tội, không làm ǵ có Chúa Thánh Thần vào ngự trong người đứa nhỏ. Đến tuổi dậy th́, đứa trẻ lại được ông linh mục sai Chúa Thánh Thần tới thêm sức cho đứa nhỏ. Và chắc các tín đồ đều tin rằng trong người nay đă có Chúa Thánh Thần vào ngự.

Có thật như vậy không? Không phải đâu là không phải đâu. V́ khi lớn lên, nếu đứa nhỏ thấy khả năng ḿnh chỉ có thể vào nghề linh mục th́ mới sống được trên đám tín đồ ngu ngơ thấp kém ở dưới, nên đi vào trường Ḍng học làm nghề linh mục, một nghề sống trên sự dối trá. Và chúng ta hăy đọc nghi thức phong chức linh mục của Công Giáo.

Sách Giáo Lư Công Giáo (Katholischer Katechismus) viết về nghi thức Truyền Chức Linh Mục như sau, trang 231:

“Khi phong chức linh mục, đức giám mục im lặng đặt tay trên đầu mỗi vị phụ tế và cầu xin Chúa Thánh Thần ngự xuống trên họ. Các vị linh mục dự lễ cùng đặt tay trên đầu họ như vậy. Bấy giờ đức giám mục mới hát kinh tiền tụng để phong chức linh mục. Giám mục lại cho các vị đeo khăn vai quàng qua ngực và mặc áo lễ để chỉ dấu hiệu linh mục. Đoạn xức dầu thánh vào hai bàn tay và trao chén thánh đựng rượu nước, như dấu chỉ từ nay các vị có thể dâng thánh lễ. Đoạn giám mục cử hành thánh lễ cùng với các vị tân linh mục. Sau cùng, giám mục c̣n đặt tay lần nữa trên đầu các vị tân linh mục mà đọc rằng: “Hăy nhận lấy Chúa Thánh Thần, chúng con tha tội cho ai th́ họ được tha, cầm giữ ai th́ họ bị cầm giữ”.

Điều này chứng tỏ một cách rơ ràng là trong lễ rửa tội và lễ thêm sức, Chúa Thánh Thần không hề nghe lời sai khiến của ông Giám mục xuống ngự trong những đứa con nít và những đứa trẻ đến tuổi dậy th́. Giả thử chúng ta tin vào cái chuyện hoang đường là có Chúa Thánh Thần thật và Người xuống ngự trong những tín đồ thật, thi hành lệnh “cầu xin” của các ông giám mục hay linh mục, trong những lễ tiết như rửa tội, thêm sức, và truyền chức linh mục, th́ những điều tôi vừa phân tích ở trên đă chứng tỏ rằng sau mỗi lễ tiết, Chúa Thánh Thần lại bỏ các tín đồ đi chơi chỗ khác, thăm người t́nh cũ là Mary chẳng hạn, và dù bất cứ ở đâu cũng phải túc trực 24/24 để bất cứ giờ nào, ở đâu, mỗi khi được mấy ông giám mục, linh mục, bất cứ ở đâu, giờ nào, gọi th́ cũng phải tới ngay. Tới vài phút rồi lại bỏ về với bà vợ 7 con c̣n nguyên trinh của ḿnh. Cuối cùng, trong người tín đồ cũng chẳng bao giờ có Chúa Thánh Thần ngự cả. Đây là điều hiển nhiên nhất. Ai không đồng ư xin mời lên tiếng chứng minh rằng trong người các giáo hoàng ác ôn, linh mục loạn dâm, đích thực là có Chúa Thánh Thần.

Qua những điều tôi vừa phân tích ở trên, chúng ta thấy mục đích chính của việc bày đặt ra các “bí tích” hay “nhiệm tích” chẳng qua chỉ để đưa giới chăn chiên lên một địa vị tự phong, thay thánh, thay thần, thay Chúa, rồi dựa vào đó để mà thống trị đám tín đồ thông thường, dùng Chúa, dùng thánh, dùng thần làm cái bung xung để bất cứ trong trường hợp nào cũng có thể đưa Chúa ra làm cái b́nh phong chống đỡ cho những hành động phi thánh, phi thần, rất thế tục, đượm nhiều màu sắc mê tín của những người có nhiệm vụ “chăn dắt” con chiên. Chỉ tội cho đám con chiên ở dưới, bị lùa vào trong ṿng mê tín hoang đường nhưng không đủ đầu óc để nhận ra ḿnh bị bịp.

Những chuyện “phù phép” để sai khiến Chúa Thánh Thần dưới mỹ từ “cầu xin” có khác ǵ những chuyện phù thủy làm không? Ấy thế mà trong lịch sử giáo hội Công Giáo, giáo hội đă săn lùng, bắt bớ, tra tấn và thiêu sống hàng trăm ngàn người mà giáo hội gọi là phù thủy, những người bị vu cho là làm những phép lạ không thuộc loại phép lạ của giáo hội. Nhưng mà tại sao các tín đồ có thể tin được những chuyện phi lư huyền hoặc như là “làm phép” trong Công Giáo?

Thật ra, chẳng có ǵ là khó hiểu. Nghệ thuật lừa dối của giáo hội rất tinh vi. Mới đầu, từ khi mới sinh ra đời, tín đồ đă được các ông linh mục, với sự phụ giúp của các bậc cha mẹ kém hiểu biết, nhồi vào đầu óc cái mặc cảm tội lỗi trong cái huyền thoại về “tội tổ tông”, rồi hứa hẹn một sự cứu rỗi của Chúa Ki-Tô. Bản chất của sự cứu rỗi này chỉ là một cái “bánh vẽ trên trời”, theo như nhận định của mục sư Ernie Bringas, nhưng lại rất hấp dẫn đối với những người đầu óc yếu kém, cần đến một cặp nạng để giúp cho ḿnh lê lết trên cuộc đời.

 Một khi ăn phải cái bả “cứu rỗi” rồi th́ tín đồ không c̣n có thể suy nghĩ ǵ khác, tất cả đều phải nghe theo mọi giải thích của giáo hội, bất kể những giải thích này phi lư đến đâu, nếu muốn được lên thiên đường cùng Chúa. Cho nên, khi “giáo hội dạy rằng”, Chúa hoặc “đức thánh cha” đă ban cái quyền “làm phép” cho các giám mục, linh mục trong mọi nghi thức thực hành các nhiệm tích, th́ tín đồ chỉ có việc nghe theo và bắt buộc phải tin, không cần phải để ư đến những sự phi lư, mâu thuẫn cùng cực trong các bí tích. Không tin th́ bị giáo hội khai trừ ra ngoài “hội thánh”, nghĩa là giáo hội cấm Chúa, không cho phép Chúa được cứu rỗi những người này.

Những điều phi lư có tính cách mê tín, trịch thượng, cướp quyền Chúa này vẫn c̣n nhiều triệu người trên thế giới tin. Tuy nhiên cũng đă có cả triệu người gồm đủ các giới trong Công Giáo Rô-Ma, từ hồng y trở xuống, không c̣n tin nữa, và họ đă hoặc bỏ đạo, hoặc viết sách vạch trần những sự lừa dối trong nền thần học Ki Tô Giáo. Tuyệt đại đa số những cuốn sách thuộc loại này là do những tác giả và giới lănh đạo trong Ki-Tô giáo viết chứ không phải do những người “ngoại đạo” hay người Cộng sản Việt Nam viết.

Qua sự phân tích những bí tích rửa tội, thêm sức và truyền chức linh mục ở trên, chúng ta đă thấy tất cả những sự lừa dối của giáo hội trong sách lược ngu dân, mê hoặc tín đồ bằng những điều hoang đường, phi lư, phi lô-gic, phản khoa học, mâu thuẫn v..v.. mà con người trong đời sống hiện đại, với những kiến thức của nhân loại ngày nay, không thể nào chấp nhận được.

Tất cả các bí tích của Công Giáo đều có mặt Thánh Linh hay Chúa Thánh Thần trong đó. Chúa Thánh Thần đă biến thành công cụ của các giám mục, linh mục v..v.., v́ các ông này muốn sai Chúa Thánh Thần đi đâu là Chúa Thánh Thần phải đi đó. Trong lễ rửa tội, linh mục sai Chúa Thánh Thần xuống ngự trong đứa bé c̣n đang khóc oe oe, nhưng rồi Chúa Thánh Thần lại bỏ đứa bé đi đâu mất cho đến khi 13, 14 tuổi, Chúa Thánh Thần lại được các ông linh mục gọi về để thêm sức cho nó, rồi khi nó lớn lên, nếu muốn làm linh mục, th́ trong lễ truyền chức linh mục, giám mục lại phải sai Chúa Thánh Thần xuống ngự lại trong người nó. Họ nói là cầu xin, nhưng cầu xin cái ǵ được cái nấy, nghĩa là đấng mà họ cầu xin bắt buộc phải chấp thuận và thi hành lời cầu xin th́ đó chẳng qua chỉ là một một h́nh thức sai khiến. Đặc biệt hơn nữa, giáo hội tuyên bố rằng, trong ngày hạ trần hay hiện xuống, nghĩa là 50 ngày sau ngày Chủ Nhật mà Giê-su sống lại, Chúa Thánh Thần đă hiện xuống ngự và ở lỳ trong giáo hội cho tới ngày nay. Chẳng vậy mà sách Giáo Lư Công Giáo viết, trang 95:

Đức Chúa Thánh Thần hằng ở cùng Giáo hội và hoạt động trong đó. Người (Chúa Thánh Thần là Người?) soi sáng cho Giáo hội khỏi xa chân lư. Người thánh hóa Giáo hội bằng đổ ơn xuống tràn đầy.

Vậy các “tiến sĩ Thần học” trong giáo hội giải thích làm sao về cái lịch sử chứa 7 núi tội ác của giáo hội mà giáo hoàng cùng “ṭa thánh” đă phải xưng thú cùng thế giới, trong đó có các tội ác của tập thể Công giáo, của nhiều cá nhân giáo hoàng, hồng y, tổng giám mục, giám mục, linh mục, cho tới con chiên? Giải thích làm sao về hàng ngàn “Chúa thứ hai” (Linh mục) can tội loạn dâm và một số đang ngồi tù? Có cách nào giải thích ngoài điều chấp nhận những tội ác này là do chính hoạt động của Chúa Thánh Thần đổ ơn xuống tràn đầy để tục hóa giáo hội? Nếu không chấp nhận điều này th́ phải chấp nhận là chẳng làm ǵ có Chúa Thánh Thần “hằng ở cùng giáo hội”“soi sáng cho giáo hội” hay “thánh hóa giáo hội”. Tất cả những luận điệu thần học mà giáo hội đưa ra chỉ là sản phẩm của một số người rất thế tục với mưu đồ thống trị đầu óc con người đằng sau cái chiêu bài thần thánh, khai thác sự yếu kém tâm linh của quần chúng thông thường.

Cũng v́ vậy mà Nữ Giáo sư Thần Học Công giáo Uta Ranke-Heinemann đă nhận ra những điều hoang đường về vai tṛ của Chúa Thánh Thần ngự trong giáo hội cùng hiện diện trong các “bí tích” và viết:

Nhưng Chúa Thánh Thần này không phải là cái Tâm Linh để ngự trong giáo hội hay cá nhân, v́ nó muốn lưu chuyển tới đâu th́ tới, chứ không phải là tới chỗ mà giáo hội hay bất cứ cá nhân nào muốn nó phải tới. Do đó, chúng ta có thể cho rằng, giáo hội chỉ là một sản phẩm của cái tâm linh của chính ḿnh.

[Uta Ranke-Heineman, Putting Away Childish Things, p. 212: But this Spirit is no Spirit to be possessed, because it blows where it wills and not where the Church or anyone else wants it to. We can assume, therefore, that the Church is merely a product of its own spirit.]

Tại sao chuyện Chúa Thánh Thần ngự xuống nơi linh mục theo lệnh truyền của giám mục, và nơi con nít, theo lệnh truyền của linh mục, lại là những chuyện hoang đường? Bởi v́ thực tế cho thấy những chuyện này không đúng như chuyện hoang đường về Thánh Linh giáng lâm trong Thánh Kinh. Sách Giáo Lư Công Giáo trích dẫn đoạn sau đây trong Thánh Kinh, Công Vụ Các Sứ Đồ 2: 1-4:

Đến ngày lễ ngũ tuần, các môn đệ Chúa đều họp mặt đông đủ. Th́nh ĺnh có tiếng động từ trời như luồng gió mạnh thổi vào đầy nhà. Các môn đệ thấy những chiếc lưỡi bằng lửa xuất hiện, đậu trên đầu mỗi người. Tất cả đều đầy dẫy Thánh Linh, mỗi người bắt đầu nói một ngoại ngữ do Thánh Linh chỉ bảo.

Thời buổi này, có ai c̣n có thể tin được chuyện quái gở như vậy không. Thứ nhất, tiếng động từ trời th́ chỉ có thể vang tới chứ không thể thổi tới. Vang tới to hay nhỏ là tùy theo cường độ của tiếng động chứ không phải là như luồng gió mạnh thổi vào. Không có gió th́ tiếng động vẫn vang tới như thường. Luke (tác giả của sách Công Vụ Các Sứ Đồ) không hiểu ǵ về khoa học nên mới viết như trên. Thứ nh́, Thánh Kinh, những lời mạc khải không thể sai lầm của Chúa, Chúa Cha hay Chúa Con hay Chúa Thánh Thần cũng vậy v́ ba chỉ là một, cho rằng trái đất phẳng dẹt như cái đĩa, không biết đến cả một nửa địa cầu, vậy Chúa Thánh Thần làm sao biết được tiếng nói của các sắc dân ở phía bên kia địa cầu mà chỉ bảo tiếng nói của họ. Thứ ba, trong ngày lễ ngũ tuần, nghĩa là 50 ngày sau khi Giê-su sống lại, th́ có bao nhiêu môn đồ họp hành.

Tất cả những người nghiên cứu Thánh Kinh ngày nay đều đồng thuận là Giê-su không có quá 12 môn đồ. Vậy trên thế giới có bao nhiêu thứ tiếng khác nhau và 12 môn đồ trên, mỗi người phải nói bao nhiêu thứ ngoại ngữ, trong đó có những ngoại ngữ mà chính Thánh Linh cũng không biết đến sự hiện hữu của những ngoại ngữ này. Thật là chuyện hoang đường quá sức tưởng tượng, thế mà vẫn có người tin và cho vào sách Giáo Lư Công Giáo. Nhưng điều đáng nói là dấu hiệu khi Chúa Thánh Thần ngự xuống là dưới dạng các lưỡi lửa trên đầu mỗi người, nếu chúng ta có thể tin được cái chuyện có tính cách mạ lỵ đầu óc con người này. Vậy có ai thấy những lưỡi lửa này hiện trên đầu của những người được tấn phong linh mục trong lễ truyền chức linh mục, hay trên đầu những đứa con nít trong lễ rửa tội chưa? Kết luận? Tất cả chỉ là tṛ lừa dối của giới chăn chiên ru ngủ những đầu óc không có khả năng suy luận. Tin cũng được, nhưng tới một mức độ nào thôi chứ, cứ tin bướng tin càn bất kể là điều ḿnh tin nó hoang đường, phi lư tới đâu th́ thật quả là đáng tội nghiệp.

Chúng ta hăy đọc Linh mục James Kavanaugh viết về Ngôi Ba Thiên Chúa trong Chương 5 về “Huyền Thoại Cứu Rỗi” (The Salvation Myth) trong cuốn Sự Sinh Ra Của Thiên Chúa (The Birth of God) [Xin đọc: http://www.sachhiem.net/TCNtg/TCN36.php ]

 

Vai tṛ thứ ba trong thuyết Chúa Ba Ngôi (Trinity), Thánh Linh, cũng nhập cuộc. Hắn ta có hai mặt nhiệm vụ (twofold mission). Một mặt là ngự trị trong tâm hồn của người đă được “cứu” và mặt kia là chỉ đạo công cuộc “cứu rỗi” trong giáo hội. Bằng cái chết của Giê-su, Thánh Linh được thả lỏng (unleashed) trong thế giới để vào ngự trị trong linh hồn của những người đă được “rửa tội” trong máu của Giê-su. [Nhưng, như chúng ta đă biết, đây chỉ là mánh mưu lừa bịp của giáo hội chứ Thánh Ma không hề vào ngự trị trong linh hồn của bất cứ ai sau lễ “rửa tội”. TCN] Hắn là Thần khí nối Chúa Cha với Chúa Con, và sự hiện diện của hắn trong linh hồn con người là để kết hợp con người với Ba Ngôi huyền nhiệm. Hắn ta là “linh khí của sự thành thật và chân lư”, ban cho con người sự khôn ngoan và hướng dẫn giáo hoàng và các giám mục trong nhiệm vụ chỉ đạo giáo hội." [Giáo hội giải thích cho tín đồ như vậy nhưng điều khó hiểu là Công Giáo lại là tôn giáo gây nhiều tác hại nhất cho nhân loại, và trong các chức sắc trong giáo hội, từ giáo hoàng trở xuống tới các hồng y, tổng giám mục, giám mục, linh mục v..v.., một số không nhỏ đă có những hành động phi luân, giết người độc ác, gian dối, loạn dâm v..v.. kéo dài cho tới ngày nay. Vậy bản chất của Thánh Linh là ǵ? TCN]

Nhưng bất kể là những huyền thoại đó trở thành phức tạp như thế nào, bất kể là những lư thuyết thần học thâm thúy được thêm vào đó bởi những bộ óc vĩ đại của giáo hội, như Augustine và Thomas Aquinas, là như thế nào, con người vẫn là những nạn nhân không có khả năng tự lực, không thể được “cứu” nếu không có máu của Giê-su. Hắn luôn luôn phải được tiếp thêm cho đầy người cái Thánh Linh đó, chỉ có cái Thánh Linh đó con người mới có thể có t́nh thương. Khi chịu lễ rửa tội, Thánh Linh đă đến với con người với tràn trề quà cáp. Khi chịu lễ thêm sức, Thánh Linh lại mang lại thêm nghị lực. Khi xưng tội, Thánh Linh lại trở lại ngự trị trong tâm hồn đă được thanh tẩy bởi máu của Giê-su. Hắn ta lại nhận được Thánh Linh khi được linh mục làm lễ hôn phối, khi được phong chức linh mục, và khi được xức dầu lúc sắp chết.

Nhưng cái Thánh Linh này rất khó tính và thất thường. Hắn ta không tới khi những lời lẽ trong lễ rửa tội đọc không đúng, nếu một cuộc hôn phối không được giáo hội chấp thuận, nếu dầu xức không được bôi lên da. Hắn không tới nếu ông linh mục không đọc đúng những lời tha tội, hoặc nếu ông giám mục không đọc đúng những lời trong lễ phong chức linh mục.

Nhưng tôi th́ tôi không tin vào cái “linh khí hoạt đầu” (chameleon spirit) này. Hắn ta là một phần của huyền thoại “cứu rỗi”, một huyền thoại đă làm cho con người trở thành một nạn nhân bất lực trong một huyền thoại mà nội dung thuộc thời bán khai. Tôi tin rằng hắn ta là một tṛ tiểu xảo lịch sử có mục đích ép buộc con người bám víu vào cái giáo phái riêng biệt của ḿnh, và làm cho con người công chính trở thành con người sợ hăi. Hắn là cách để con người tự trách về những sai lầm của ḿnh về cái ǵ đó ở ngoài con người, là công cụ để giáo hội ép buộc con người vào niềm tin “cứu rỗi nằm trong bàn tay của giáo hội.” Tôi không tin là hắn ta đă hướng dẫn giáo hoàng và các giám mục trong những quyết định của họ, hay là hắn mang lại sự “cứu rỗi” cho con người. Chính là tâm linh của con người đă mang lại sự “cứu rỗi” cho chính họ. Cũng vậy, tôi không tin vào thuộc tính thần linh của Giê-su. Con người đă biến Giê-su thành Chúa Con chỉ với mục đích làm như là huyền thoại “cứu rỗi” là có thật.

Chúng ta đă biết, theo giáo lư Công giáo th́ Chúa Cha là một đấng vô h́nh (invisible), không thể mô tả được (ineffable), và không thể hiểu được (incomprehensible). Ngoài ra, Giáo hội Công giáo cũng c̣n nhấn mạnh là cả 3 ngôi Thiên Chúa đều không thể hiểu được: “Chúa Cha không thể hiểu được, Chúa Con không thể hiểu được, Chúa Thánh Ma không thể hiểu được” (The Father incomprehensible, the Son incomprehensible, the Holy Ghost incomprehensible). Cho nên sau đây chúng ta hăy đọc những lời đoán ṃ của Giáo hội về Thánh Ma, nói về 7 thứ quà tặng Thánh Ma mang đến cho con chiên mỗi khi được ông linh mục hay giám mục sai đến trong những cái gọi là “bí tích” hay “nhiệm tích” rửa tội, thêm sức v..v… 7 món quà đó là ǵ?

  • Sự khôn ngoan để tách chúng ta ra khỏi thế giới, làm cho chúng ta chỉ thích thú và yêu thích những thứ trên Thiên đường [The gift of wisdom, by detaching us from the world, makes us relish and love only the things of heaven.]
  • Sự hiểu biết để giúp chúng ta nắm được những chân lư của tôn giáo đến mức độ cần thiết [The gift of understanding helps us to grasp the truths of religion as far as is necessary.]
  • Lời chỉ bảo bắt nguồn từ sự khôn ngoan siêu nhiên, và khiến cho chúng ta có thể thấy và chọn lựa đúng những ǵ có thể giúp chúng ta nhiều nhất để quang vinh Thiên Chúa và cho sự giải thoát của chính chúng ta. [The gift of counsel springs from supernatural prudence, and enables us to see and choose correctly what will help most to the glory of God and our own salvation.]
  • Từ quà về chịu đựng mà chúng ta nhận được sự can đảm để vượt qua những chướng ngại và khó khăn mà chúng ta gặp phải trong khi thực hành những nhiệm vụ tôn giáo [By the gift of fortitude we receive courage to overcome the obstacles and difficulties that arise in the practice of our religious duties.]
  • Kiến thức chỉ cho chúng ta con đường phải theo và những nguy hiểm phải tránh để lên Thiên đường [The gift of knowledge points out to us the path to follow and the dangers to avoid in order to reach heaven.]
  • Ḷng sùng tín, linh cảm cho chúng ta với một ḷng thận trọng cung kính và tin cậy nơi Thiên Chúa, làm cho chúng ta hoan hỉ tuân hành tất cả những ǵ liên quan đến việc hầu hạ Chúa. [The gift of piety, by inspiring us with a tender and filial confidence in God, makes us joyfully embrace all that pertains to His service.]
  • Sau cùng là món quà sợ hăi tràn đầy trong người chúng ta để chúng ta kính trọng quyền uy của Thiên Chúa, và trên hết, khiến chúng ta phải khiếp sợ không được làm phật ư Người [Lastly, the gift of fear fills us with a sovereign respect for God, and makes us dread, above all things, to offend Him.]

Món quà thứ nhất mà Thánh Ma ban cho giáo dân Việt Nam được thể hiện trong một câu trong Kinh Nhựt Khóa của Công Giáo mà giáo dân hàng ngày cầu nguyện, “cầu ngày không đủ, tranh thủ cầu đêm, cầu thêm ngày chủ nhật” : "Xin Chúa làm cho tôi khinh dễ sự đời là chốn muông chim cầm thú, xin làm cho tôi đặng về quê thật hiệp làm một cùng vua David." (Charlie Nguyễn, Công Giáo Trên Bờ Vực Thẳm Trích dẫn từ Kinh Nhựt Khóa của Công Giáo). [Vua David nguyên là một tướng cướp, sau lên làm vua th́ hoang dâm vô độ, mưu đồ giết một tướng dưới quyền, Uriah, để cướp vợ của hắn: Bathsheba]

Món quà thứ hai giáo dân không ai dùng, v́ chẳng có ai chịu đọc Thánh Kinh để mà nắm được những chân lư trong Thánh Kinh, khoan kể là trong Thánh Kinh không làm ǵ có chân lư mà chỉ toàn là điều mê tín hoang đường ác độc. Giáo hội cũng không có chân lư v́ chỉ là đạo bịp như Charlie Nguyễn đă khẳng định.

Món quà thứ ba là để giáo dân quang vinh một Thiên Chúa và kiếm sự giải thoát từ một Thiên Chúa mà Thánh Kinh đă viết rơ là có 16 đặc tính ác ôn (Chúa Cha), hoặc chỉ là một người thường sống với một ảo tưởng (Giê-su), hoặc chỉ là một hồn ma vật vờ chưa siêu thoát (Thánh Ma)

Món quà thứ tư là khuyến khích giáo đồ “tử v́ đạo” nếu bị bạo hành v́ tội không tuân hành luật lệ quốc gia, làm tay sai cho giặc ngoại xâm, phản bội dân tộc, bán nước.

Món quà thứ năm là một cái bánh vẽ trên trời, v́ Giáo hoàng John Paul II đă khẳng định không làm ǵ có Thiên đường trên các tầng mây.

Món quà thứ sáu là tín đồ phải hầu việc một Thiên Chúa vô h́nh, không thể mô tả được, không thể hiểu được.

Và món quà thứ bảy là phải sợ hăi Thiên Chúa, không được làm ǵ phật ư Chúa, nếu không sẽ bị đày xuống 8 tầng địa ngục vĩnh viễn. Ki Tô Giáo đích thực là một tôn giáo xây dựng trên sự sợ hăi của những đầu óc yếu kém, hoặc trên sự sợ hăi đă được cấy vào đầu óc tín đồ từ khi c̣n nhỏ. Trong Tân Ước, chính Giê-su cũng đă nhiều lần dọa dẫm những người không tin ông ta là họ sẽ bị đầy xuống hỏa ngục để cho ngọn lửa vĩnh hằng thiêu đốt, và Giáo hội Công giáo đă khai thác triệt để điểm này, bày vẽ ra những cảnh hỏa ngục khủng khiếp, dạy trong giáo lư, bài giảng, để điều kiện hóa đầu óc tín đồ phải tin vào Chúa và không được làm phật ư Chúa, thật ra chỉ là ư của Giáo hội bịa ra rồi bảo đó là ư Chúa chứ thực ra có ai biết ư Chúa là như thế nào. Nhưng ngày nay, các tín đồ không cần phải sợ một Thiên Chúa tào lao nữa, cứ thoải mái làm phật ư Thiên Chúa như hàng triệu tín đồ Công giáo trên thế giới đă từng làm, kể cả các vị chăn chiên, từ giáo hoàng trở xuống, v́ một lẽ rất giản dị là không c̣n mấy người có đầu óc c̣n tin vào một Thiên Chúa vô h́nh, không ai mô tả được, và không ai hiểu được. Và nhất là, Giáo hoàng John Paul II cũng đă phủ nhận sự hiện hữu của một hỏa ngục, cây gậy của Giáo hội Công giáo, cũng như thiên đường, củ cà rốt của Giáo hội..

Đó là đại khái những ǵ chúng ta cần biết về Ngôi Ba Thiên Chúa. C̣n nhiều nữa nhưng những chuyện thuộc loại ma quỷ hoang đường th́ tôi cho rằng biết như vậy cũng tạm đủ, biết thêm nữa cũng chẳng có ích lợi ǵ. Đến đây xin chấm dứt phần nghiên cứu về “Ngôi Ba Thiên Chúa” trong thuyết điên rồ toán học “Ba Ngôi Thiên Chúa”

 

Trần Chung Ngọc, sachiem.net, ngày 25/5/09

NDVN, ngày 31/5/09



<Go Back>
Printer Friendly Page Send this Story to a Friend