NHÂN DÂN VIỆT NAM.ORG
TIẾNG NÓI CỦA MỘT SỐ NGƯỜI VIỆT YÊU NƯỚC TRONG NUỚC VÀ HẢI NGOẠI VẬN ĐỘNG TOÀN DÂN QUYẾT TÂM
CÓ NGÀY VUI ĐẠI THẮNG VIỆT NAM III LÀ ĐẬP TAN ÂM MƯU DBHB CỦA ĐẾ QUỐC MỸ, GIẢI TRỪ VÀ GIẢI HOẶC
GIẶC ÁO ĐEN VATICAN – GIẶC ÁO ĐEN BẢN ĐỊA – GIẶC TIN LÀNH

    Giới thiệu một số website:

   * Cong San
   * Nhan Dan
   * Cong An
   * Cong An N.D.
   * Quan Doi N.D
   * Lao Dong
   * Thanh Nien
   * Tuoi Tre
   * Saigon G, P.
   * VNA Net
   * Voice of V.N.
   * www.chuyenluan.com
   * www.duoctue.org
   * www.khuongviet.net
   * www.nguoivietyeunuoc.org
   * www.nguyentua.com
   * www.dongduongthoibao.net
   * www.dongduongthoibao.com
   * home.comcast.net/~charlieng


   

SUY NGHỈ CUỐI ĐỜI


 

  

 

 

QUỐC KỲ VIỆT NAM : Có những người Việt, v́ lư do nào đó, nói đến Quốc Kỳ Việt Nam, cờ đỏ sao vàng gọi là lá cờ máu. Tôi không hiểu họ muốn ǵ? Chắc là qua hận thù bởi thua chạy, mất quyền lợi và nhất là ‘đặc ân’ làm bù nh́n cho Mỹ....click đọc thêm: QUỐC KỲ-QUỐC HIỆU-QUỐC CA và Cờ Đỏ Sao Vàng – Cờ Vàng Ba Que

 

Cờ Tam Vị Nhất Thể

Chúa Cha – Chúa Con – Chúa Thánh Thần

 

BÀN VỀ “CỜ BA QUE” BỊ TREO DƯỚI "ĐÍT" CỜ MỸ Ở IRAQ:Trên mạng www.cva646566.com/IRAQ/index. h́nh cờ vàng ba sọc “cờ ba que” treo dưới “đít” cờ Mỹ. Và đứng phía dưới là Đại Úy Quân Lực Mỹ Michael Đỗ. Một số người thấy h́nh ấy đă hồ hỡi khoe cờ vàng ngăo nghễ tung bay. Có phải như vậy không? Có thật như vậy không?....

Ho Chi Minh

 VÀI NÉT VỀ “CỤ HỒ” Viết về một nhân vật có tầm vóc quốc tế như Hồ Chí Minh có thể nói là không dễ.  Đối với những người thuộc giới Chống Cộng Cực Đoan [CCCĐ] hay Chống Cộng Cho Chúa [CCCC],    viết theo cảm tính thù hận Quốc Gia chống Cộng, hay Công Giáo chống Cộng, trong khi  thực sự không hiểu, không biết ǵ về Hồ Chí Minh th́ rất dễ, v́ muốn viết sao cũng được.  Đưa ra những chi tiết lặt vặt, cộng với xuyên tạc, dựng đứng v..v.. nhằm “ám sát tư cách cá nhân” (character assassination), bằng những từ tục tĩu, hạ cấp v..v.. cho hả ḷng thù hận, th́ có lẽ ai viết cũng được, không cần đến trí tuệ, không cần đến kiến thức, không cần đến tŕnh độ, và không cần đến liêm sỉ...

 

 

Tổng Bí thư Lê Duẩn

Vào Google “LÊ DUẨN” bạn sẽ đọc

mấy trăm bài và h́nh “cha già Lê Duẫn”

 

TUYỂN TẬP CHA GIÀ LÊ DUẨN (KỲ  I) &  (KỲ II) Là đảng viên thuộc lớp đầu của Đảng, đồng chí Lê Duẩn, thường được gọi bằng cái tên Anh Ba, là một trong những học tṛ xuất sắc nhất của Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại, là một nhà lănh đạo lỗi lạc, một nhà chiến lược kiệt xuất, một trí tuệ lớn của cách mạng trong thế kỷ XX....

 

Vào Google “LÊ ĐỨC THỌ” bạn sẽ đọc

mấy trăm bài và h́nh “cha già Lê Đức Thọ”

 

Những Mẩu Chuyện Bên Lề Hội Nghị Paris:  Chưa bao giờ người ta thấy cố vấn Lê Đức Thọ nổi nóng như buổi sáng hôm đó. Ông trút hàng loạt những từ như "lừa dối", "ngu xuẩn", "tráo trở", "lật lọng"… lên đầu ông Kissinger, khiến ông này không nói được ǵ cả. Măi sau ông ta mới nhỏ nhẹ đề nghị cố vấn Lê Đức Thọ hăy nói khe khẽ thôi, không các nhà báo bên ngoài nghe thấy lại đưa tin là ông đă mắng người Mỹ. Nhưng ông Lê Đức Thọ vẫn không buông tha: “Đó là tôi chỉ mới nói một phần, chứ c̣n các nhà báo họ c̣n dùng nhiều từ nặng hơn nữa kia!”.

 

 

VỀ ĐỊNH HƯỚNG XĂ HỘI CHỦ NGHĨA Theo Nguyên Tổng Bí thư Ban Chấp hành T.Ư Đảng Đỗ Mười, ngày nay, có không ít người dao động, phai nhạt lư tưởng cách mạng, với nhiều dạng biểu hiện khác nhau: có người ngượng ngùng khi nói "chủ nghĩa xă hội" hoặc khi nói "định hướng xă hội chủ nghĩa; có người nói một đằng làm một nẻo; thậm chí có người biện hộ, ca ngợi một chiều chủ nghĩa tư bản, trong khi phản bác, bôi nhọ và gieo rắc nghi ngờ về chủ nghĩa xă hội... Nguyên nhân dẫn đến sự dao động này có nhiều và rất phức tạp.....

 

Vơ Văn Kiệt

TẠ TỐN BẠCH MAO THỦ TƯỚNG VƠ VĂN KIỆT …Tôi không ngờ, Ngài Thủ tướng Vơ Văn Kiệt dám làm qua mặt Đảng và nhất là Ngài vi phạm nguyên tắc sơ đẳng hành chánh, mà Ngài đứng đầu ngành Hành Chánh Nhà Nước. Tôi (NQT), chỉ ngờ thôi, có lẻ Ngài đă cấu kết ngoại bang, không thể nào tin được...   

 

 

Tin tức - Tài liệu - Lịch sử

Sự kiện Việt Nam - Thế giới 

 

Tin Thế Giới & Việt Nam

 

Truyền H́nh Online Mười Ngàn Ngày Vietnam War

 

Chương Tŕnh Truyền H́nh Trực Tuyến Việt Nam Trên NHÂN DÂN VIỆT NAM. ORG

 

Cuộc Đời Cách Mạng Tổng Thống Hugo Chavez

 

Cuộc Đời Và Sư Nghiệp Tổng Thống Saddam Hussen

 

 

Hồ Chí Minh & Đảng CSVN

 

 

Tam Đại Việt Gian Ngô Đ́nh Điệm

 

 

Những Tài Liệu Và  Kiện Lịch Sử Cách Mạng Miền Nam 1/11/63

 

 

Những Siêu Điệp Viên LLVT

 

 

Sự Thật GHPGVNTN “Vơ Lan Ái”  Ăn  Phân T́nh Báo Mỹ NED

 

 

Hiễm Họa Giặc Áo Đen La Mă

 

 

Đại Thắng Mùa Xuân 30/4/75

 

 

“Lính Đánh Thuê” QĐVNCH

 

 

Lột Mặt Nạ DBHB Của NED 

 

 

 

 

Lê Hồng Phong

Hoàng Linh Đỗ Mậu

Hoàng Nguyên Nhuận

 

Trần Chung Ngọc  

 

Giuse Phạm Hữu Tạo

  Nguyễn Mạnh Quang

 

Charlie Nguyễn

 

Nguyễn Đắc Xuân

 

Nhân Tử Nguyễn Văn Thọ

 

Thân Hữu  

 

Báo Trong Nước & Hải Ngoại

 

Trang Nối Kết

 

Websites trong nước

 

 

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Websites hải ngoại

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Thị trường chứng khoán lại sụt giảm trước viễn cảnh u ám của kinh tế Hoa Kỳ

 

 

 

Hai ngày sau cuộc họp thượng đỉnh G20 ở Washington, các thị trường chứng khoán thế giới lại sụt giảm, nhất là sau khi ngân hàng Mỹ Citigroup loan báo sẽ cắt giảm 50 ngàn việc làm trong những tháng tới

 

    Thông tin này đă khiến thị trường Wall Street hôm qua sụt mất 2,63% điểm. Tại châu Âu, các thị trường tiếp tục xu hướng sụt giảm . Tính đến trưa hôm nay, Paris bị mất 1,57% điểm, Luân Đôn 1,50% và Francfort 1,39%.

 

    Tại châu Á, sau khi Nhật Bản hôm qua xác nhận là kinh tế đă đi vào suy thoái, thị trường Tokyo hôm nay sụt 2,28% vào giờ đóng cửa. Hồng Kông cũng bị mắt 4,54% điểm.

 

    Theo một nhà phân tích tài chính ở Nhật Bản, mối lo ngại suy thoái kinh tế toàn cầu đang đè nặng lên các thị trường. Trong cuộc họp thượng đỉnh tại Washington vừa qua, các nước công nghiệp phát triển và các nước đang trổi dậy đă cam kết sẽ phối hợp các chính sách chấn hưng kinh tế và giám sát tốt hơn nền tài chính toàn cầu. Nhưng cuộc họp thượng đỉnh này lại không đề ra những kế hoạch cụ thể nào, cũng như không lập ra một cơ chế để kiểm soát hoạt động của các thị trường

 

Thanh Phương, RFI, ngày 18/11/08

 

 

  

Kinh tế của Nhật Bản và Hàn Quốc càng thêm u ám

 

T́nh h́nh kinh tế ngày càng trở nên tồi tệ tại châu Á. Thị trường chứng khoán Tokyo lại tụt giảm. Hai lĩnh vực ngân hàng và xe hơi của Nhật Bản gặp nhiều khó khăn. C̣n tại Hàn Quốc, chưa bao giờ số doanh nghiệp bị phá sản lại đạt mức cao như vậy từ 3 năm qua

 

Hôm nay thị trường chứng khoán Tokyo đă đóng cửa với chỉ số Nikkei bị mất đi gần 60 điểm, nghĩa là tụt giảm 0,66%. Các nhà đầu tư tỏ ra dè dặt trước những khó khăn tiếp tục đè nặng lên nền kinh tế thế giới, đặc biệt là trong các lĩnh vực ngân hàng và công nghiệp xe hơi.

 

Như vậy là ngân hàng số một của Nhật Bản, Mitsubishi UFJ Financial Group, đă công bố những kết quả trong sáu tháng đầu năm nay c̣n tệ hại hơn là dự trù, mặc dù ngân hàng này đă quyết định tăng số vốn là 990 tỷ yen (tức 8 tỷ eurô). C̣n tập đoàn tài chính số 3 của Nhật, Sumitomo Mitsui financial Group, th́ tụt giảm gần 8% cho dù tập đoàn này cũng có ư định tăng nguồn vốn. Do vậy mà các nhà đầu tư càng tỏ ra bi quan cho cả lĩnh vực ngân hàng.

 

Về phần công nghiệp xe hơi, Toyota, tập đoàn xe hơi số một tại Nhật Bản, thông báo hôm nay là tất cả các nhà máy đặt tại Hoa Kỳ sẽ ngưng sản xuất xe hơi trong hai ngày 22 và 23 tháng 12. Lư do là v́ mức cầu đă sụt giảm trên thị trường Hoa Kỳ. Đầu tháng này Toyota đă cho biết là tính đến tháng mười số xe bán ra tại Mỹ đă giảm đi gần 26% trong một năm.

 

C̣n mức lời của công ty Nissan sẽ là con số không trong quư hai của năm nay v́ mức cầu giảm và v́ đồng yen c̣n quá mạnh. Ông Carlos Ghosn, chủ tịch tổng giám đốc tập đoàn Renault và Nissan, đă tuyên bố với nhật báo Mỹ Wall Street Journal rằng năm 2009 sẽ là một trong những năm khó khăn nhất của tập đoàn này.

 

Trong lúc đó, tại Hàn Quốc, có 321 doanh nghiệp bị phá sản trong tháng mười, con số cao nhất từ tháng ba năm 2005. Trong tháng trước đă có 203 công ty bị phá sản tại Hàn Quốc.

 

Thanh Thủy, RFI, 19/11/08

 

 

 

  

 

Suy Nghĩ Cuối Đời

 

Muốn giết một người lính Bắc Việt, Hoa Kỳ phải tốn 400,000 Đô la và số bom dội xuống miền Bắc trong bốn năm, nếu chia đều cho mỗi đầu người từ Bắc chí Nam, là 500 cân cho mỗi người tính theo dân số Việt Nam cả hai miền năm 1975 là 40 triệu. Đó là chưa kể chất hoá học dùng để phá hoại mùa màng, để khai quang con đường ṃn Hồ Chí Minh và núi rừng trung trung điệp điệp, dọc biên giới Cao Miên, khắp xứ Lào và khắp miền Nam Việt Nam. Quả thật, chiến tranh Việt Nam là cuộc chiến tốn kém nhất trong lịch sử nước Mỹ như chính những nhà viết sử Mỹ đă ghi nhận. Đó là chỉ mới nói đến chết chóc, tốn kém trong giai đoạn Hoa Kỳ tham chiếu từ 1964 tới 1973, chưa kể chết chóc tốn kém của Pháp trong 9 năm đầu cuộc chiến Đông Dương từ 1945 đến 1954. Nói thế để thấy rằng từ ngày lập quốc đến nay Việt Nam chưa có một cuộc chiến nào phá hoại, huỷ diệt, tàn sát, khốc liệt đến thế. Cụm từ núi xương, sông máu” mà ta thường đọc được trong câu thơ, trong sách sử khi nói về các cuộc can qua binh lửa quả thật rất hợp với trận chiến tranh xẩy ra trên đất nước quê (tr.21) quê hương ta suốt 30 năm trời ḍng dă. Đàn ông, con trai chết đă nhiều, c̣n biết bao ông già bà lăo, biết bao mẹ goá con côi, biết bao kẻ tật nguyền tàn phế kéo dài cuộc sống khốn cùng, tuyệt vọng không có ngày mai.

Tại sao dân tộc Việt Nam ta bất hạnh đến thế? Tại sao đồng bào ta vốn cùng một mẹ Âu Cơ lại cốt nhục tương tàn, lại sát hại nhau như loài dă thú? Sách sử đă nói quá nhiều: Tại v́ trận chiến tranh đó là trận chiến tranh ư thức hệ giữa vô thần và hữu thần, giữa vô sản và tư bản, hậu quả của 400 năm ngọn gió ác từ Tây phương thổi đến và do trăm năm đô hộ Pháp. V́ chiến tranh ư thức hệ nên miền Bắc tiến đánh miền Nam để phục vụ cho chủ nghĩa Đệ tam Quốc tế với quan thầy là Cộng Sản Nga-Hoa, miền Nam chống cự miền Bắc là để phục vụ cho quyền lời của Giáo hội La Mă và Văn minh Thiên chúa giáo Hoa Kỳ. Ai muốn căi lại th́ xin hỏi tại sao năm 1945 thực dân Pháp đưa một linh mục, Đô đốc Georges Thierryd’Argenlieu, sang Đông Dương làm Cao uỷ đầu tiên, tại sao Hồng Y Francis Spellman hai lần đến Việt Nam kêu gọi lính Mỹ hy sinh chiến đấu!

Ngày 30/4/1975, xe tăng Bắc Việt tràn vào dinh Độc Lập giữa thủ đô Sài G̣n. Cộng Sản đă chiến thắng Quốc gia, tiến chiếm toàn bộ miền Nam. Sau gần 100 năm Pháp thuộc, ba kỳ chia sẽ, từ đấy giang sơn thu về một mối chạy dài từ Ải Nam Quan đến mũi Cà Mau, dưới quyền cai trị của đảng Cộng Sản Việt Nam do ông Hồ Chí Minh thành lập 45 năm về trước, năm mà lănh tụ Việt Nam Quốc Dân Đảng, anh hùng Nguyễn Thái Học và 12 đồng chí lên đoạn đầu đài vào thời kỳ đại thịnh của nền đô hộ Pháp. (tr.22)

Là người từng mang thành tích chống Cộng Sản từ thuở c̣n thanh niên, tôi phải bỏ nước ra đi...để t́m tự do, để kiếm sống và để khỏi bị trả thù. Đó là tâm trạng chung của những người Việt từng phục vụ ít hay nhiều cho các chính quyền chống Cộng, hay tâm trạng của những người đă ở trong các đảng phái quốc gia. C̣n đại đa số đồng bào, kể cả các nhà tu hành các tôn giáo, bỏ nước ra đi kẻ th́ v́ lư do kinh tế, kẻ th́ nghĩ rằng Việt Nam dưới chế độ Cộng Sản, tôn giáo không c̣n đất đứng nữa. Ông Nguyễn Văn Chức, cựu luật sư, cựu nghị sĩ, một tín đồ Thiên chúa giáo thuần thành, ngày 29/4/1975, khi cả gia đ́nh được Quân Cảnh Hải Quân bến Bạch Đằng cho lên tàu để ra đi, mùng hú vía vội phân trần với những người đồng cảnh ngộ: “Định mệnh đă đưa tôi vào đất hứa” (Hồi kư: Mây Tần, 13 năm trước). Ông chỉ tiếc “không mang đi được bộ đồ Tây mới may” (theo thư của một vị kỹ sư Công chánh đứng gần ông chức lúc đó, gởi cho tôi sau khi đọc cuốn Việt Nam Chính Sử của ông Chức. Thư này tôi c̣n giữ). Đó là minh chứng hùng hồn nói lên tâm trạng chung của những người v́ sợ Cọng Sản mà ra đi. C̣n chuyện tiếp tục chống Cộng, chuyện phục quốc là chuyện xa vời, là ảo tưởng mấy ai nghĩ đến. Mấy triệu quân với biết bao khí giới tối tân, với sự yểm trợ tối đa của Đệ nhất đại cường Hoa Kỳ mà không thắng nổi Cộng Sản phải cuốn cờ bó giáp chạy dài - Tổng Thống, Thủ Tướng, Tướng lănh chạy trước dân, trước lính th́ c̣n đánh Cộng nỗi ǵ? Trốn được Cộng Sản ra nước ngoài là may mắn lắm rồi, nào có phải ra đi như cha ông xưa kia: Phan Bội Châu, Cường Để, Nguyễn Hải Thần...xuất dương mang theo chí lớn phục quốc đâu mà nói chuyện chống Cộng, chuyện Kháng Chiến (tr.23)

Nhưng tại nước ngoài, tại những quốc gia giàu có, khi gia đ́nh được an toàn, khi cuộc sống vật chất đầy đủ, th́ tiếng loa chống Cộng, tiếng kèn phục quốc đó đây lại vang dội lên ỉnh ỏi bất kỳ nơi nào có người Việt định cư sinh sống. Rồi dần dần người ta khám phá ra rằng chống Cộng ở hải ngoại chỉ là thứ chống Cộng bằng mồm, chống Cộng để lấy tiếng, chống Cộng để khỏi bị gán cho là thân Cộng, là nằm vùngm hay chống Cộng v́ hận thù Cộng Sản đă đày đoạ cá nhân ḿmh.

Xin hăy khoan gán cho tôi là xuyên tạc, là chủ bại, là thân Cộng v́ chứng cớ thật rơ ràng không ai chối căi được. Những cuộc biểu t́nh chống Cộng, mấy năm đầu khí thế c̣n có vẻ hung hăng, có nơi năm sáu ngàn người tham dự nhưng dần dà như quả bong bóng xẹp dần, hô hào, kêu gọi lắm cũng chỉ độ vài ba trăm, c̣n thường th́ độ 5, 7 chục người, hăn hữu lắm có khi cũng được 5,7 trăm người nếu biểu t́nh vào ngày thứ Bảy và Chủ nhật. Chứng cớ khác nữa là số người về Việt Nam để thăm bà con, thăm quê hương, để du hư, để lập cơ sở thương măi, kỹ nghệ mỗi ngày một nhiều, hàng năm đem lợi cho chế độ Xă hội Chủ nghĩa 5,700 triẹu Đô la ngoại tệ. Dịp Giáng Sinh  và Tết dương lịch 1995 này cả 100,000 Việt kiều về nước... “Ăn Tết”. Chứng cớ là nhiều tờ báo vừa viết bài đả kích mạnh mẽ những người về Việt Nam vừa cạnh tranh với những tờ báo khác về quảng cáo những hăng máy bay du lịch Việt Nam.

Những người đầu tiên tại Hoa Kỳ về Việt Nam là những người thuộc tôn giáo tự xưng là tôn giáo chống Cộng (xem “Đạo chống cộng và đạo không chống Cộng”, Tranh Đấu, Trần Văieät nam Kha, Văn Nghệ xuất bản, 1987) (tr.24)

Tôi c̣n nhớ, báo Ngày Nay của ông Nguyễn Ngọc Linh tố cáo người đầu tiên ở Houston về Việt Nam là một giáo dân tại biểu bang Texas. Tôi c̣n nhớ, rất nhiều tờ báo vùng Nam California tố cáo người Việt đầu tiên về Việt Nam là vị ở trong Cộng đồng Thiên Chúa giáo ở San Diego. Tờ báo đầu tiên vùng California có luận điệu thân Cộng hô hào người về thăm Việt Nam là tờ báo Việt Press của ông Nguyễn Tú A, một tín đồ Thiên Chúa giáo. Nhân vật nổi tiếng đầu tiên ca ngợi chế độ đương quyền Việt Nam bằng bức thư “Chúc mừng Xuân Mậu Th́n, 1988”, lại là một tu sĩ Thiên Chúa giáo: Linh mục Vũ Đ́nh Trác, tác giải cuốn sách nổi tiếng chống Cộng Rồng Xanh Ngục Đỏ hô hào “Ngày về đă rất gần” là Linh mục Việt châu chủ tịch Cộng đồng Công Giáo Việt Nam Hải ngoại tại Hoa Kỳ, sau khi ông đi Vatican yết kiến Giáo Hoàng, và Hồng Y Trịnh Văn Căn, Tổng Giám mục Nguyễn Văn B́nh cùng Giám mục Nguyễn Văn Thuận vào trung tuần tháng Tư năm 1989.

Kinh nghiệm 30 năm chống Cộng trong nước bằng cả quân sự, cả chính trị, cả cán bộ trong một đoàn thể cách mạng cho tôi biết tương đối khá rơ cung cách và tác phong của người quốc gia chống Cộng. Ra Hải ngoại, tôi lại thấy người chống Cộng vẫn theo kiểu Việt Nam Cộng Hoà, kiểu Sài G̣n năm xưa. Nhiều khi cũng cùng chống Cộng mà trở thành kẻ tử thù chống nhau mà trường hợp điển h́nh là Phạm Văn Liễu với Hoàng Cơ Minh, là Tướng Nguyễn Văn Chức với ông Cao Thế Dung v.v...Hay chống Cộng đầu voi đuôi chuột như trường hợp ông Vơ Đại Tôn, ông Nhị Lang v.v...(tr.25)

V́ thế, mười mấy năm qua tại Hoa Kỳ tôi không liên kết với ai, không đứng chung với ai, không tham gia một tôt chức nào, một đoàn thể chống Cộng nào. Nhiều chánh khách, lănh tụ đảng phái hay tướng lănh như các ông Nguyễn Khánh, Nguyễn Chánh Thi, Vĩnh Lộc, Tôn Thất Đính, Nguyễn Cao Kỳ, Trần Văn Nhựt, Chung Tấn Cang đến nhà thăm tôi bàn chuyện chống Cộng hay không chống Cộng, bàn chuyện hội họp này nọ, tôi đều từ chối hết, xin được...kính nhi viễn chi. Có ông như Tướng Vĩnh Lộc, v́ quá thân t́nh tôi nói thẳng: “Thưa Trung tướng, người Việt hải ngoại chẳng làm nên tṛ trống ǵ đâu”.

Buồn cười thay những ông Tướng nổi tiếng chống Cộng đă một thời “hét ra lửa mửa ra khói” như Nguyễn Cao Kỳ, Trần Văn Đôn, Nguyễn khánh, Nguyễn Văn Thiệu lại là những người chuyển hướng đầu tiên.

Khi “Mặt Trận Kháng chíên Hoàng Cơ Minh” lên đến đỉnh cao của hào quang và tên tuổi, tôi nghĩ thầm mà thương hại cho những đoàn viên tích cực hoạt động, những mạnh thường quân hăng hái đóng góp bạc tiền v́ nghĩ rằng họ đang bị lừa hay đang tự lừa v́ thiếu ư thức chính trị. Cho nên, khi các ông Hoàng Cơ Định, Hoàng Cơ Trường rồi ông kỹ sư trẻ tuổi Lê Trung định đến mời tôi tham gia Mặt Trận, chẳng nhnữg tôi từ chối mà c̣n nói rơ thái độ của ḿnh là không muốn làm một thứ dă tràng xe cát biển đông. Lê Trung Định có vẻ bực tức tôi lắm, bèn hỏi: “Thế Bác không chống Cộng nữa hay sao?” Tôi trả lời: “Tôi chống Cộng từ khi anh chưa ra đời kia mà”. Theo lời đồn, khi việc đến tai Phạm Văn Liễu, vị chức sắc thứ hai của Phong trào mà cũng là một bạn thân của tôi, Liễu giận lắm (tr.26) nhắn nhe sẽ ra lịnh lấy đầu tôi, gán cho tôi là phản động dám chống đối Phục quốc kháng chiến!

Nhưng đầu tôi chưa rụng mà Phạm Văn Liễu đă bị những đồng chí kháng chiến trong Mặt Trận đánh phá làm cho ông ta phải bỏ “Kháng chiến” rút lui về vườn, “gậm một mối căm hờn trong cũi sắt” suốt tám năm trời mới xuất đầu lộ diện. Không để cho bạn ḿnh buồn, tôi điện thoại hỏi thăm, hai bên thường liên lạc với nhau, biết Liễu đêm đêm thường ra bờ hồ ngồi câu cá một ḿnh, tôi đoán Liễu đang mang tâm sự và chí hướng của Lă Vọng buổi chưa đắc thời hay ngồi câu trên bờ Sông Vị.

Thế rồi, đầu tháng 9 năm 1994 vừa qua, từ nơi xa xăm Phạm Văn Liễu cùng ba người bạn nữa đến Fresno thăm tôi. Đầu bạc trắng, thân h́nh tráng kiện, khí sắc hào hùng, phong độ vẫn là phong độ lănh tụ, Liễu ôm lấy tôi gh́ chặt vào ḷng, tặng tôi mấy cái hôn rồi nói: “Tôi thương nhớ Thiếu tướng lắm”. Tôi nhắm lại chuyện đàn em Liễu tung tin Liễu đ̣i chặt đầu tôi cho ba người đi theo Liễu nghe, Liễu cười khà khà v́ chẳng thèm bận tâm đến những loại tin đồn mang giá trị cỡ “Mặt Trận có 10,000 quân kháng chiến trong nước,” hay Chủ tịch William Nakamura/ Hoàng Cơ Minh đang cầm quân phá cầu, đào đường, đắp mô trên Quốc lộ số 5 và số 1 ở trong nước. rồi đem chuyện tướng số và ư nghĩa chữ nhân” ra đàm đạo với tôi như một món quà tạ ḷng người bạn già tri kỷ.

Liễu đọc một đoạn phỏng vấn của tờ Thế Giới Ngày Nay (Kansas) vừa đọc, vừa b́nh giải, vừa cười rất khoái trá.

Ngày Nay hỏi: Theo anh, ông Hoàng Cơ Minh chết thật hay chưa? Nếu chết thật rồi, tại sao những người thừa kế (tr.27) của ông ta lại phải giấu nhẹm cái chết của ông mà lẽ ra họ phải “phong thánh” cho ông mới đúng?”

Tôi cho câu hỏi của nhà báo “độc” lắm nhưng câu trả lời của Liễu c̣n “độc” hơn:

- Chuyện ông Hoàng Cơ Minh chết hay chưa, thưa đây là một chuyện đă quá cũ, lâu rồi, tôi không muốn nhắc đến nữa. Riêng tôi cũng ́i nhân sinh quan mới của tôi trong mấy năm nay, nhất là từ ngày vợ tôi qua đời, bỏ tôi lại một ḿnh, tôi cố sống bằng t́nh yêu thương và ḷng vị tha để cho tâm hồn được thanh thản. Theo tôi quan niệm, đă sinh ra làm người, nhất là lại muốn đóng vai tṛ lănh đạo, dù nhỏ hay lớn, cũng phải hội đủ năm đức tính căn bản cần thiết: Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín. Ta lại thấy chữ “Nhân” đứng đầu. Nhân đây là c̣n có nghĩa là “Con người”. Thành hay bại, tốt hay xấu hay hay dở, bất cứ điều ǵ cũng từ “Con người” mà ra.

Bạn tôi c̣n đem vấn đề tướng mệnh ra bàn. Ông ta công nhận rằng ít ra “tướng mệnh” cũng cho ta biết được 50% tâm tính, tư cách, cuộc đời của một con người, và lấy tướng số của một ông cố Tổng Thống ra làm dẫn chứng. Tôi cũng lấy tướng số của một ông cựu Tổng Thống c̣n đang sống ra giải thích thêm, rằng với hai ông Tổng Thống có tướng mệnh như thế th́ Việt Nam Cộng Hoà phải chết là đúng lắm rồi! Ra đời, nên xa lánh những anh lé, anh lùn, những anh lông ngực râu ŕa, những anh mũi quạ, miệng chuột chù, cặp mắt láo liên v.v..., chúng tôi đều đồng ư quan điểm đó.

Liễu có tâm, có tướng, có tài, có thực học (từng học trường Vơ Bị Trần Quốc Tuấn thời 1946), có ư thức chính (tr.28) trị, có phong cách lănh tụ, đă từng là cấp chỉ huy của Trung tướng Lê Nguyên Khang nhưng v́ không có số làm Tướng, nên suốt đời chỉ xông xáo làm cỗ cho người khác xơi. Điều này tôi đă viết ra trong hồi kư Việt Nam Máu Lửa Quê Hương Tôi (VNMLQHT) để tiếc thương cho một chiến sĩ quốc gia chân chính. Là Tư lệnh Thuỷ Quân Lục Chiến đầu tiên của Quân đội Quốc gia từ 1953-1954 thế mà Liễu mang lon Thiếu tá khi ông Diệm c̣n ở ngoại quốc, ông Diệm về nước làm Tổng Thống 9 năm Liễu vẫn Thiếu tá, ông Diệm chết rồi Liễu vẫn c̣n mang lon Thiếu tá. Thiếu tá suốt 11 năm trời chỉ v́ Cần Lao trù yểm không muốn cho Liễu ngóc đầu lên.

Tiếp tục giảng giải, càng nói càng hăng như cố thuyết phục tôi tin vào thuyết “Nhân là con người”, Liễu quên rằng tôi đă trang trải tâm sự ḿnh qua lư số, qua việc “dụng nhân” trong cuốn VNMLQHT.

Nhờ kinh nghiệm đó, nên từ ngày làm kẻ lưu vong nới xứ người tôi theo dơi, ḍ xét, nghiên cứu kỹ những “con người” muốn đấu tranh chống cộng, muốn làm lănh tụ, muốn gánh vác đại sự quốc gia. Phong cách, hành động, lời tuyên bố, bài tham luận của những nhà tôn giáo, những lănh tụ đảng phái, chính khách, trí thức, tướng tá được tôi đặt lên ḷng bàn tay để cân nhắc, đo lường. Bất kỳ những ai tôi đă biết - mà tôi biết cũng khá nhiều người - tôi đều nhận diện, theo dơi từng việc làm, lời nói, cuộc sống của họ. Nhưng tôi đă thất vọng và mất niềm tin; tôi rất buồn mà nhận thấy rằng thế hệ này, trong hàng ngũ “người quốc gia” không có ai c̣n có thể mưu đồ đại sự được nữa. (tr.29).

Xin nói rơ, tôi không vơ đũa cả nắm, không dám chê bai mọi người, bởi v́ trong hàng ngũ người chống Cộng ở hải ngoại tuy chưa xuất hiện những Quản Trọng, Trương Lương, Nguyễn Trăi, Ngô Thời Nhiệm hay Gandhi, De Gaulle nhưng cũng không thiéu ǵ người tâm huyết, có thiện chí. Tiếc thay, với cộng đồng đa tạp này họ đành mai một v́ cảnh ganh hiền ghét ngỏ, lẫn lộn vàng thau.

- Những trí thức tên tuổi như Tiến sĩ Nguyễn Văn Canh chỉ v́ tuyên bố: “Cuối năm 1991, Cộng Sản Việt Nam sẽ sụp đỗ” bị dư luận gán cho là không thể đảm đương được việc lớn v́ không niết nh́n rộng thấy xa. Tuyên bố ẩu tả như Kỹ sư Nguyễn Gia Kiểng, bị giáo sư Thiện Nhân Nguyễn Khánh Do lên án là phản bội nền đạo lư của chân Nho, Khổng Mạnh, không xứng đáng kẻ sĩ.

- Phạm Nam Sách, một người tôi quư mến cũng là một luật gia tên tuổi, một kẻ có ḷng, có ít nhiều thành tích đấu tranh dưới thời V.N.C.H, lại thường tự xưng thuộc thành phần “tử tôn” của VNQDĐ, thế mà sau gần 20 năm tích cực hoạt động, viết lách tại Hải ngoại không xướng xuất nổi một chủ thuyết chính trị, không tổ chức nôit một lực lượng đấu tranh. Đă thế, mới đây c̣n bị bạn bè chê trách, có người phê b́nh Phạm Nam Sách bị “tẩu hoả nhập ma” v́ nghe nói ông Sách hô hào tái lập quy chế nền Cộng Hoà như hai nền Cộng Hoà Việt Nam trước 1975, hay lập một đảng mà không phải đảng, hư cấu, loạn cấu lung tung. Càng nói, càng viết càng khiến những người bạn trẻ coi thường.

- Nguyễn Ngọc Huy bắt đầu xuất ngoại và hoạt động đấu tranh thời c̣n rất trẻ, thời sinh viên tôi gặp ông ở Paris vừa đi học, vừa làm bồi bàn để độ thân và để hoạt động (tr.30) cho một đoàn thể chính trị đối lập lúc bấy giờ. Có thể nói mà không sợ sai lầm rằng, tổ chức Liên Minh Dân Chủ mà giáo sư Huy là Chủ tịch có triết thuyết cách mạng, có cán bộ, có đường lối, có kỹ thuật, có hệ thống tổ chức và được lănh đạo tương đối khoa học. Ông Huy đi đây đi đó, nới nào có người Việt là ông t́n đến để thuyết tŕnh, để thảo luận, để đối thoại không chỉ để cho đoàn thể của ông tiến bộ, cán bộ của ông được học tập trau dồi tư tưởng mà c̣n để cho đồng bào mọi giới am hiểu t́nh h́nh. Thời ở trong nước ông đă là một lănh tụ chính trị gương mẫu, một giáo sư Đại học có nếp sống thanh đạm, b́nh dân. Buổi thiếu thời ông đă biết làm thơ cách mạng, văn chương hào khí ngất trời, như những vần thơ dưới đây

Việt Nam muôn năm một đầu rơi rụng,

Việt Nam muôn năm người kế tiến lên!

Và tử thần kính cẩn đứng ghi tên,

Những liệt sĩ vào bia người tuẫn quốc.

(“Ngày Tang Yên Bái”, Đằng Phương Nguyễn Ngọc Huy)

Giáo sư Nguyễn Ngọc Huy dù không thành công cũng đă thành nhân, thế mà sau khi ông chết đi, chết khi đang trên đường công tác, Tướng Hoàng Lạc viết sách gán cho ông là “Người nổi tiếng đối lập “cuội”, sau này dù bề ngoài chống đối nhưng bề trong vẫn nhận ân huệ, quyền lợi và tiền bạc từ tay Thiệu”. Khi đọc được những lời xuyên tạc nhục mạ đó, tôi muốn rớt nước mắt xót thương cho người chiến sĩ quốc gia chân chính, từ buổi thanh xuân cho đến về già chỉ biết hiến thân cho lư tưởng Dân chủ, Tự do, Dân tộc sinh tồn mà chết rồi c̣n bị hàm oan.

Một người đàn em của tôi ở San José, cũng bất b́nh v́ những luận điệu gian trá, bóp méo sự thật trong cuốn sách (tr.31) của Tướng Hoàng Văn Lạc nên đă gởi cho tôi bài điểm sách Nam Việt Nam 1954-1975 đăng trên tờ Thời Báo bài viết của Lư Đương Nhiên. Bài phê b́nh dài lắm, dưới đây tôi chỉ trích lại vài đoạn nhận xét:

Cuốn sách dày 350 trang kể cả b́a. Cuốn sách có phần liệt kê các sách tham khảo nơi trang 342. Đọc xong cuốn sách các dữ kiện được tác giả viết ra, chúng tôi không biết tác giả đă tham khảo sách báo nào, nhân chứng nào đă cung cấp tin tức cho tác giả để viết nên cuốn sách này. Đó là một thiếu sót có dụng ư v́ không có phần ghi chú, xuất xứ nơi các tin tức đă được tác giả viết ra.

Tiếp theo Lư Đương Nhiên kể ra 40 điều sai lầm lớn, mỗi điều sai lầm lớn lại có nhiều chi tiết sai lầm khác để kết luận rằng:

Tác giả Tướng Hoàng Văn Lạc là người đă được chế độ Đệ Nhất Cộng Hoà trọng dụng. Ông đă từng làm Tỉnh trưởng, Sư đoàn trưởng và chức vụ quan trọng ông đă đảm nhiệm là chức Tổng thư kư Uỷ ban Trung ương chương tŕnh xây dựng Ấp Chiến Lược. V́ những đặc ân ông đă được hưởng và ông đă trực tiếp tham dự vào guồng máy Đệ I Cộng Hoà, nên ông có viết tốt cho chế độ là một điều tự nhiên và đáng khen ở con người chung thuỷ. Nhưng ông đă phạm phải điều quan trọng trong quân đội gọi là “Đội trên đạp dưới”. Ông đă mạt sát các đảng phái và các nhân vật quốc gia chỉ với mục đích đưa vai tṛ lănh đạo của ông Diệm nổi bật mà thôi.

Hôm ra mắt sách, cựu Đại tá Trương Như Phùng đă đưa ra câu hỏi: “Nếu Tổng Thống Diệm c̣n lănh đạo, miền Nam Việt Nam có mất không? Nếu mất th́ mất sớm hơn hay trễ hơn?” (tr.32)

V́ sự ồn ào ở phái dưới, câu trả lời của tác giả tôi nghe không rơ. Ở phía dưới gần chỗ tôi ngồi có người nói “mất sớm hơn!” Có người khác châm vô “Mất sớm hơn và chưa chắc họ đă chấp thuận cho ḿnh vào Mỹ”. (Thời Báo, San José số 300 ngày 18-19/8/1990).

Đọc bài phê b́nh, tôi c̣n thấy Tướng Hoàng Văn Lạc chỉ trích nặng nề các Tướng tham dự cuộc lật đổ chế độ Ngô Đ́nh Diệm, trong đó có Tướng Nguyễn Văn Thiệu người cầm quân tấn công dinh Gia Long. Nhưng dưới thời Đệ II Cộng Hoà ông Lạc lại nhận hai ngôi sao do Tổng Thống Thiệu ban cho.

- Sau ông Phạm Nam Sách, ông Nguyễn Ngọc Huy, tôi muốn đề cập đến Bác sĩ Phan Quang Đán nhân vật tôi quen biết nhiều và kính mến.

Có lẽ trong cộng đồng người Việt hải ngoại, Bác sĩ Phan Quang Đán là người có nhiều thành tích hoạt động đấu tranh hơn tất cả mọi chính khách khác. Năm 1945, mới là sinh viên Y khoa ở Hà Nội, ông đă đứng lên xướng xuất phong trào “Thanh niên khất thực” để xin của bố thí về nuôi người sống, chôn người chết. Rồi Cộng Sản cướp chính quyền, ông xuất bản tờ báo Thiết Thực tự tay mang đi bán, đó là tờ báo chống Cộng đầu tiên kể từ khi Việt Minh cướp được chính quyền. Ông lập Phong trào Ngũ xă ngay giữa thủ đô Hà Nội, dùng vơ lực chống Cộng đương đầu với Công An và Nhân Dân Tự Vệ của cụ Hồ. Tất nhiên, ông phải thất bại v́ làm sao trứng chọi nổi đá, “nhất hổ nan địch quần hồ”. Rồi Tây trở lại, chánh phủ Bảo Đại ra đời, ông được cựu Hoàng ban cho chức Bộ trưởng Thông Tin, nhưng sau ba tháng ông xin từ chức v́ biết Pháp ngoan (tr.33) cố không thánh thực trả độc lập cho Việt Nam. Ông đi Hoa Kỳ vừa hoạt động chính trị, vừa học thêm nghề Bác sĩ.

Năm 1954, ông Diệm nhờ có Hồng Y Spellman nâng đỡ nên được Hoa Kỳ đưa về cầm quyền tại miền Nam. Ông Đán cũng về, mở pḥng mạch giúp dân nghèo tại Gia Định, thành lập Đảng Dân Chủ, tổ chức khối Độc Lập Xây Dựng ra ứng cử Quốc hội, ông đắc cử hàng đầu với số phiếu cao nhất tại Sài G̣n, nơi có Dinh Độc Lập của ông Diệm ngự trị. Nhưng ông Diệm ra lệnh xoá bỏ tên ông và không cho tham gia Quốc Hội. Năm 1960, do lời mời của đại tá Nguyễn Chánh Thi ông tham gia cuộc đảo chánh của Nhảy Dù. Việc không thành, ông bị bắt và bị đầy ra Côn Đảo cho đến cuối năm 1963, Cách mạng lật đổ chế độ Ngô Đ́nh, ông được trở về đất liền.

Di cư qua Mỹ từ sau biến cố 30/4/1975, ông lại tiếp tục hăng say hoạt động chống Cộng. Ông dùng báo chí Mỹ để tuyên truyền ủng hộ Quốc Trưởng Sihanouk thành công. Trong VNMLQHT tôi đă ca tụng ông cũng như Giáo sư Nguyễn Ngọc Huy là những chiến sĩ cách mạng. Nhưng cũng như Giáo sư Huy, ông bị Cần Lao bôi bẩn viết sách gán cho ông nào là CIA, nào là viết thư khóc lóc với Tổng Thống Diệm khi ông bị bắt, chê bai ông làm cách mạng mà lại làm Phó Thủ tướng cho chế độ mục nát Nguyễn Văn Thiệu mặc dù ông tham gia chính phủ Thiệu là cốt để cứu giúp dan tỵ nạn miền Trung v́ chiến tranh lan tràn phải di cư vào miền Nam.

Tôi vừa kể ra một ít trường hợp những người tâm huyết có được thiện chí thật sự muốn đấu tranh chống Cộng nhưng những người đó cũng đành bó tay trước một cộng (tr.34) đồng gà lộn với Công, một cộng đồng đầu gối to hơn bắp vế, một cộng đồng thằng mù làm thầy thằng sáng.

Tôi c̣n muốn nói thêm t́nh cảm các đảng phái, đảng cũ được cho sống lại hay đảng mới được thành lập tại Hải ngoại từ ngày người Việt di tản. Gần 20 năm qua tôi chưa thấy một đảng nào gọi là đảng đấu tranh ra xác ra hồn. Liên Minh Dân Chủ Tự Do của Giáo sư Huy tương đối là một tổ chức chính trị có kỷ luật nhưng từ ngày ông mất, Đảng bắt đầu phân hoá và mất kỷ cương. Có những đảng chưa họp đă tan, có những đảng chia năm sẻ bảy cấu xé lẫn nhau, có những đảng có đảng viên chỉ đếm được trên đầu ngón tay, có những đảng số đảng viên ít hơn số uỷ viên Trung ương. Đảng ông Trần Văn Lắm, đảng ông Cao Thế Dung, đảng ông Vơ Đại Tôn, đảng ông Hà Thúc Kư, đảng ông Lê Phước Sang v.v...Nghe nói nhà lư số Lê Tư Vinh, hay ông Phan Ngô cũng cho đảng cũ sống lại...Tôi tự hỏi không biết bao giờ đảng của quư vị ấy sẽ đủ sức mạnh để đương đầu với đảng Cộng Sản đang cầm quyền trong nước...Điều thấy rơ là những đảng phái đang theo thời gian mà khô héo tan tác dần. Tôi lại thấy có tổ chức gọi là Liên Tôn làm tôi nhớ lại tổ chức Liên Tôn tại Sài G̣n năm xưa có đủ đại diện tôn giáo, tín ngưỡng tham dự. Cũng đại diện Phật giáo, Cao Đài, Hoà Hảo, Tin Lành, Công giáo có cả B’Hai, đền Lê Văn Duyệt, chùa Thất Sơn, Lăng Cha Cả, Cổ Sơn Môn, Đạo Dừa, Đạo Rờ, Đạo Mó...đủ cả. Cũng có những tên tuổi rất kêu: Linh mục Hoàng Quỳnh, Thượng toạ Pháp Tri, Nhân sĩ Lương Trọng Tường v.v...Buổi họp đầu tiên các đại diện đọc diễn văieät nam xôm tṛ lắm, những từ như “diệt Cộng” “đoàn kết” được lập đi lập lại nghe như bắp nở. Nhưng sau buổi ra mắt đó, được báo chí tường thuật, Liên Tôn tan ră không trống không kèn. (tr.35)

Bây giờ ra hải ngoại lại Liên Tôn, tôi tự hỏi nhiều tôn giáo phi Thiên chúa nội bộ chia rẽ, chống phá lẫn nhau, hệ phái nào là chính thức đă có đại diện trong Liên Tôn. H́nh như Liên Tôn ra đời 3,4 năm nay có được một buổi tŕnh diễn rất long trọng là việc các đại diện Liên Tôn đến La Mă chầu chực, yết kiến Giáo Hoàng, khom lưng quỳ gối để hôn nhẫn, và được Giáo Hoàng ban phép lành. Chỉ tội nghiệp cho Phật tử ở quê nhà, trong lúc Phật giáo hải ngoại xêng xang, liên tôn, họ thiếu lănh đạo, thiếu tụ tập, các tổ chức Phật giáo thiếu thốn trăm bề. Đọc mục “Ân nghĩa ngh́n trùng” trên báo Giao Điểm nhiều khi cũng thổn thức ngậm ngùi...Một ni cô, một sinh viên chỉ nhận được 50 Đô la của một ân nhân ở hải ngoại mà kéo dài thêm được một năm học. Đọc bài phóng sự của Nguyễn Anh Tuấn, “Sau chuyến đi về Việt Nam: Đất nước hôm nay, dân t́nh thế thái” (Thời Báo, Canada số 245, ngày 8/9/1994), tôi phải nhăn mặt khi đọc đến đoạn “Những nhà sư ăn cơm thịt, uống rượu đi xe Dream và thồ sư nữ ôm gh́ lấy eo ở sau lưng(?)”

Tôi vô cùng bàng hoàng! Những tổ chức hải ngoại đă không đủ khả năng chống đối chế độ Việt Nam đương quyền, mà ngay chính nhân dân trong nước cũng không muốn loạn ly xáo trộn. Những vụ như Lư Tống rải truyền đơn và nhảy dù rồi bị bắt, chính quyền và dân chúng coi đó là hành động tự sát kém lư trí. Người dân trong nước không có chút hào hứng nào với những sự việc âm mưu nổ bom hay tổ chức vơ trang lật đổ chính quyền. Họ rất sợ và rất ghét chiến tranh, dù chính nghĩa hay phi nghĩa. Họ muốn Việt Nam cứ Hoà b́nh thay đổi dần dần tiến đến chế độ dân chủ chân chính. Họ tin là thế hệ trẻ Việt Nam (tr.36) sẽ làm được việc này. Có lẽ những người lănh đạo nhà nước Việt Nam cũng bắt được mạch của đồng bào. Nên họ vững tin là sẽ không có chiến tranh và không có sự bạo động lật đổ. V́ không ai xúi dục được người dân tàn sát lẫn nhau, trong lúc họ nắm rất vững quân đội và Công an, công cụ bảo vệ đắc lực của Nhà nước. Trong lúc đó, lực lượng của phe đối lập ở Việt Nam gần như không có. C̣n các tổ chức chính trị Việt Nam hải ngoại th́ hoặc là có tính chất “chính trị pḥng trà”, không thực tế, hoặc là c̣n mải đấu đá nhau v́ quyền lợi hoặc v́ không đồng quan điểm. (Thời Báo, đă dẫn). Anh Tuấn viết không sai.

Sở dĩ tôi dài ḍng v́ nhờ kinh nghiệm 30 năm chống Cộng ở quê nhà, v́ theo dơi sát t́nh ḥnh chính trị người Việt tại hải ngoại, chẳng những tôi không tin tưởng vào người Quốc gia, thế hệ đương thời có thể chống nổi Cộng Sản mà tôi vô cùng lo âu nếu ngay bây giờ Cộng Sản ở quê nhà v́ một lư do ǵ đó bị lật đổ. Cái ǵ sẽ xẩy ra?

Thứ nhất là Trung Quốc lập tức xua quân xâm chiếm Việt Nam. Thứ hai là người Việt Nam sẽ đâm chém nhau, tàn sát nhau tạo nên một cuộc tắm máu để tranh nhau cầm quyền. Cuộc tắm máu tại Rwanda, tại Bosnia tuy cũng đă làm cho thế giới kinh sợ, nhưng nếu tại Việt Nam xẩy ra cuộc tắm máu th́ khủng khiếp vô cùng v́ có quá nhiều yếu tố mâu thuẫn, phức tạp: yếu tố Bắc Nam, yếu tố Quốc Cộng, yếu tố Kinh Thượng, yếu tố tôn giáo, yếu tố người Tàu cả Trung Cộng lẫn Đài Loan. Sự kỳ thị từ trước đến nay đă vô cùng trầm trọng sâu sắc, nếu chẳng may xẩy ra một cơn đại loạn, để dành dật quyền hành nữa th́ Việt (tr.37) Nam sẽ đi về đâu? Hầu hết những người tôi quen biết đều chia sẻ quan điểm này với tôi.

Cũng v́ âu lo cho Việt Nam như vậy mà từ ngày ra hải ngoại, tôi không chống Cộng như những người chống Cộng kiểu Việt Nam Cộng Hoà, kiểu Sài G̣n năm xưa. Tôi chống Cộng bằng viết cuốn Việt Nam Máu Lửa Quê Hương Tôi. Có lẽ độc giả không ai cần sự giải thích v́ sao viết cuốn Việt Nam Máu Lửa Quê Hương Tôi mà lại là chống Cộng Sản. Nội dung cuốn sách đă trả lời đầy đủ quá rồi. Ở đây tôi chỉ xin ghi thêm lời dạy của các triết gia, học giả tiền bối như là những lời bổ túc quư giá và cần thiết: “Những kẻ nào thờ ơ với lịch sử sẽ bị kết án trở lại. Chỉ có cách là học từ quá khứ để chuẩn bị cho tương lai, nhất là khi các quá khứ đó là một chứng tích thất bại.” (Those who ignore history are doomed to repeat it. To learn from our past is the only responsible way to gird ourselves for the future, particularly when that past is the record of monumental failure;  Triết gia George Santayana). V́ thế mà tôi viết Hồi kư VNMLQHT, nhắc nhở lại những thất bại cũ làm bài học kinh nghiệm cho tương lai.

Người Thiên Chúa Việt Nam, từng là hậu thuẫn sắc thép của người Pháp, người Mỹ, của Ngô Đ́nh Diệm, Nguyễn Văn Thiệu, từng dành lấy độc quyền chống Cộng nhưng đă thất bại, đă để cho Cộng Sản hết chiếm miền Bắc đến chiếm miền Nam Việt Nam.

Các đảng Việt Nam Quốc Dân Đảng, Đại Việt, các giáo phái Cao Đài, Hoà Hảo đảng th́ dựa vào Tàu, đảng th́ dựa vào Nhật, đảng th́ dựa vào Tây để chống Cộng nhưng chỉ đi từ thất bại này đến thật bại khác.

Người Phật giáo gặp được cơ hội bằng vàng, nhờ quân đội tiếp tay lật đổ được chế độ Cần Lao Công giáo trị, đă (tr.38) không vận dụng nổi cơ hội đó để vươieät nam lên rồi lại cũng đi từ thất bại này đến thất bại khác.

Người Cộng Sản chiến thắng được Việt Nam Cộng Hoà bằng quân sự nhưng hầu như đă thất bại trong việc thu phục nhân tâm người miền Nam và sau đó những sự thật được phơi bầy người dân miền Bắc cũng không c̣n tin tưởng vào chính quyền Cộng Sản nữa.

Giang sơn gấm vóc là hương hỏa chung của cha ông để lại không phải của riêng ai, vậy th́ xin tất cả hăy học từ quá khứ thất bại đó để đồng tâm hợp lực lo cho tương lai, một tương lai mà tôi đă nh́n thấy trong ṿng 15-20 năm nữa Việt Nam sẽ là quốc gia phát triển phồn thịnh, dân chúng sẽ sống cuộc đời đầy đủ văn minh vật chất, không thua ǵ các nước tư bản Tây phương hay các “con Rồng” Á Đông. Nhưng nếu không đoàn kết trên đáp số chung là “chủ nghĩa Dân Tộc” th́ đất nước sẽ gặp phải ba hiểm họa vô cùng to lớn, vô phương cứu chữa.

Trước hết là họa xâm lăng của Trung Quốc. Trung Quốc đă ngang ngược xâm chiếm đảo Hoàng Sa, đă dung túng bọn cướp biển đánh phá tàu bè giao thương với Việt Nam, đă áp bức Việt Nam phải mua hàng hoá, sản phẩm kém phẩm chất của họ. Họ đang gấp rút phát triển và tăng cường quân lực, thực hiện cấp tốc chương tŕnh nguyên tử và không gian, bất chấp lời cảnh cáo của Liên Hiệp Quốc và Hoa Kỳ. Để làm ǵ? Lịch sử đă chứng minh Trung Quốc luôn luôn muốn sát nhập Việt Nam vào lănh thổ Trung Quốc, hễ có một cơ hội xâm chiếm là họ xua quân đánh chiếm Việt Nam. Huống chi Mao Trạch Đông c̣n để lại bản địa đồ Trung Quốc bao gồm nhiều nước Đông Nam Á mà biên giới phía NamSingapore. Phải chăng v́ thấy (tr.39) rơ nguy cơ của Trung Quốc mà các quốc gia khối ASEAN đă tận t́nh giúp đỡ Việt Nam vững mạnh.

Thứ hai là họa Văn hoá Coca cola” sẽ triệt phá Văn hoá đặc thù 5,000 năm văieät nam hiến của dân tộc. Hăy nh́n gương như Phi Luật Tân, Mễ Tây Cơ và cả Nam Hàn ngày nay nữa để thấy cái nguy hại to lớn của “Văn Hoá Coca cola” như thế nào! Nếu chẳng may Việt Nam mất truyền thống tốt đẹp cha ông tổ tiên để lại, mất t́nh tự dân tộc, hồn thiêng sông núi cũng không c̣n để lịch sử dân tộc bị hạng người phi dân tộc hay ngoại nhân viết lại theo quan điểm sử của “Văn hoá Coca cola” th́ Việt Nam đâu c̣n là Việt Nam nữa!

Hoạ thứ ba mà hiện nay đă xẩy ra rồi, đặc biệt là đă xẩy ra mạnh nhất tại các thành phố lớn tại miền Nam, nơi hứng chịu hậu quả của những năm tháng quân đội Mỹ hiện diện. Đó là xă hội băng hoại v́ nạn tham nhũng, v́ lộng quyền, v́ luật pháp bất nghiêm minh, v́ lường gạt, v́ cướp giật, v́ đĩ thoă, v́ sa đoạ...mặc dù chính phủ Trung ương cố gắng...chữa trị. Hăy nh́n gương Thái Lan, một quốc gia mà Phật giáo là quốc giáo đang chứng kiến cảnh con cháu ḿnh mới 12,13 tuổi đầu đă bỏ nhà ra đi để bán trôn nuôi miệng. Bệnh AIDS (hay Si đa) lan tràn vô phương cứu chữa. Văieät nam hoá Coca cola đang làm băng hoại các nước Âu Mỹ nhất là xă hội Hoa Kỳ.

Tôi cất cao lời kêu gọi bất lỳ ai c̣n tự cho ḿnh là người Việt dân tộc, c̣n tự hào là người Việt Nam, hăy từ bỏ ư thức hệ ngoại lai, từ bỏ giáo đều, từ bỏ quyền lợi phe phái, cục bộ hẹp ḥi, đặt danh dự, quyền lợi và sự sống c̣n của tổ quốc lên trên hết để cùng chung lo đối phó với ba hiểm (tr.40) hoạ tôi vừa tŕnh bày trên kia. Tôn giáo, chủ nghĩa, triều đại, chế độ nào rồi cũng qua đi, chỉ có Tổ quốc và Dân tộc là trường tồn măi măi.

Học giả lăo thành Đào Duy Anh vừa là đệ tử trung thành của nhà đại cách mạng Phan Bội Châu vừa là đảng viên Cộng Sản, sau năm sáu chục năm trời hoạt động cho Văn hoá Việt Nam, hoạt động đấu tranh cách mạng, khi tuổi tác đă về chiều, nh́n lại lịch sử nước nhà ông đă gởi gắm lại hậu thế những suy tư cuối cùng của đời ông. Theo tiên sinh, muốn cứu nước cần cái Tâm con người, cần cái t́nh tự dân tộc và sự đoàn kết của mọi người hơn cả thánh thần hay Thượng đế. Ông viết:

Phật giáo không cần đến Thượng đế như tôn giáo khác mà chỉ chú trọng vào tâm của con người, tức là bản thân c̣n người. Ở giữa cái thế giới ch́m ngập trong đau khổ gây nên bởi dục vọng, bởi mê muội của con người mà có cái ḷng tin cứng rắn như kim cương rằng con người có thể tự cứu ḿnh được chẳng cần đến lực lượng nào ở ngoài ḿnh, dù là Thần hay Thượng đế. Cái ḷng tin vô hạn vào người ấy quả là một thứ chủ nghĩa nhân bản kiên cường, tôi tưởng đó chính lad hạt vàng bị bao nhiêu rác rưởi đất cát bao phủ.

Trong khi nghiên cứu lịch sử Việt Nam, đến thời Lư-Trần, tôi phải nghĩ nhiều về một vấn đề rất khó hiểu là tại làm sao thời Lư-Trần, nhất là thời Trần từ vua quan quư tộc đến nhân dân đều say mê đạo Phật là một thứ tôn giáo yếm thế xuất thế như vậy mà tổ tiên chúng ta bấy giờ lại đánh giặc giỏi như thế? Đành rằng nhân dân ta có truyền thống bất khuất chống ngoại xâm, đành rằng xă hội ta bấy giờ có tinh thần đoàn kết chống giặc, song nếu những tín đồ chân thành của nhà Phật mà cứ cho đời người là bào ảnh mà (tr.41) chính thân ḿnh cũng là giả dối th́ hẳn người ta chẳng quật khởi ngoan cường như thế để đối phó với nạn ngoại xâm. Ở thời Trần cũng như ngày nay, nhân dân ta không hề nao núng trước sức tàn bạo ghê gớm nhất của thế giới đương thời, và không phải một lần, cho đến ba lần liên tiếp đă đạp tan hùng quân Mông Cổ. (Nhớ nghĩ chiều hôm, Đào Duy Anh, NXB Trẻ, 1989).

Trước hết tôi xin minh xác rằng tôi không dám mượn những điều viết ở trên của nhà học giả quá cố trên đây để tuyên truyền cho đạo Phật. V́ đạo Phật đă có thế đứng Thái Sơn, Nam Hải của đạo Phật, có triết lư cao siêu hơn tất cả các tôn giáo khác, đă có lịch sử hơn 2,500 năm thâm niên và huy hoàng hơn tất cả các tôn giáo khác, và ngày nay những nhà đại bác học, đại triết gia, đại trí thức thế giới đă nhận ra giá trị tuyệt đối của đạo Phật nên đều hướng về triết lư Đông phương, về đạo Phật th́ thử hỏi có ai cần thứ “cóc ngồi đấy giếng” như tôi để cổ động, tuyên truyền cho đạo Phật? Tôi chỉ muốn đưa ra lời trăn trối trên đây để nói rằng đó là thang thuốc, đó là hướng đi để cứu lấy quê hương trước hiểm hoạ tôi vừa kể trên kia: thang thuốc đó là sự “đoàn kết” và “t́nh tự dân tộc”, mà trước hết là cái tâm của con người chứ không cần đến chủ nghĩa hay Thượng đế.

Tôi kêu gọi người Cộng Sản hăy mở rộng ṿng tay để thực hiện đoàn kết. Các ông cứ tiếp tục nắm lấy quyền hành, đưa chế độ đương quyền đến biến thể để tiến dần đến một nền dân chủ chân chính rồi trao truyền lại cho lớp trẻ. Tôi nghĩ rằng t́nh h́nh thế giới, t́nh h́nh Đông Nam Á ngày nay cũng như ḷng dân ngày nay- khác với ḷng dân (tr.42) mấy năm sau khi Cộng Sản vừa chiến thắng miền Nam không cho phép các ông quay trở lại với chủ nghĩa Cộng sản nữa. Sự sụp đổ của Cộng Sản Nga Sô và Đông Âu cũng như việc Trung Cộng đang trên đà tư bản hoá và đang trở thành một thứ đế quốc xâm lăng cũng không cho phép các ông có thể quay trở lại với chủ nghĩa Cộng Sản nữa.

Đă làm cách mạng gian khổ, đă gặt hái được hào quang vĩ đại là dành được Độc lập và Thống nhất cho đất nước, tôi thiết tha đề nghị các ông nên thực hiện cho quê hương một nền dân chủ chân chính trước khi các ông về với tổ tiên ông bà. Tôi rất vui mừng khi nghe hăng Thông tín Reuters loan tin, hôm 17/8/1994 chính Tổng bí thư Đỗ Mười kêu gọi “Đoàn kết” và coi đó như yếu tố quan yếu nhất cho kế hoạch phát triển. Xin ông đừng để cho nhân dân Việt Nam thất vọng. Tôi cũng kêu gọi người Thiên chúa giáo Việt Nam, cả La Mă, Tin Lành, Mormon hăy trở về với Dân tộc, hăy trở về với Văn hoá Đông Phương, Văn hoá Việt Nam.

Thú thật rằng khi đưa ra lời kêu gọi người Thiên Chúa giáo trở về với Dân tộc tôi ngần ngại lắm, bởi v́ so sánh tính chất cuồng tín và cực đoan th́ người Thiên chúa giáo cuồng tín và cực đoan không thua người Cộng Sản. Nếu so sánh công tội giữa người Cộng Sản với người Thiên chúa Giáo La Mă đối với dân tộc, th́ cứ nh́n lại việc đă làm của họ sẽ rơ. Về Văn hoá Dân tộc, người Cộng Sản c̣n bảo vệ cho quốc gia nhiều nét đặc thù, nhiều thành tích, nhiều kỷ niệm, nhiều tổ chức thuộc về Văn hoá Dân tộc; ngược lại người Thiên chúa giáo âm mưu triệt hạ toàn bộ Văn hoá Dân tộc, ngay cả truyện Kiều, ngay cả Chùa Một Cột, ngay (tr.43) cả chữ Hán là thứ chữ làm gạch nối giữa những trang sử thời xa xưa và thời nay v.v...Nói cho rốt ráo, phân tách lịch sử cho vô tư, hỏi tại sao Việt Nam ta lại có Cộng Sản? Có phải tại v́ Việt Nam bị Pháp xâm chiếm và đô hộ gần 100 năm trời? Mà việc Pháp xâm lăng Việt Nam một phần là do người của đạo Chúa, do mấy người giáo sĩ Pháp vận động, nài xỉ, kêu van triều đ́nh Pháp đem quân xâm chiếm Việt Nam, được một số giáo dân Việt Nam (như Ngô Đ́nh Khả, Nguyễn Hữu Bài) tiếp tay làm công việc rước voi về dày mả tổ. Do đó, các phong trào Cách mạng nổi lên trong đó có phong trào Cộng Sản đánh Tây dành Độc lập.

 

LmGiuseTranHuuThanh.jpg

Linh mục Chân Tín và Linh mục Trần Hữu Thanh

 

Khỏi cần tra cứu đâu nhiều, xin các ông hăy đọc cuốn Đạo Thiên chúa và chủ nghĩa Thực dân luận án Tiến sĩ Quốc gia của ông Cao Huy Thuần, trong đó có hầu hết tài liệu dẫn chứng về những tội ác của những người đạo Chúa Tây, Ta đưa đến việc Việt Nam mất về tay Pháp và cuối cùng đất nước được Việt Minh dành Độc lập. Các ông cũng cần đọc thêm tiếng nói của chính một linh mục Việt Nam là cuốn Thập giá và Lưỡi gươm của Linh mục Trần Tam Tỉnh. Có hằng hà sa số sách ngoại quốc cũng như sách Việt nói về tội ác của người Thiên Chúa giáo đă cơng rắn cắn gà nhà, thế mà năm 1940, trong lúc toàn dân đang hoạt động cách mạng để chống Pháp, Giám mục Nguyễn Bá Ṭng vị giám mục cao niên nhất lúc bấy giừo vẫn tuyên thệ trung thành với mẫu quốc Pháp và tuyên bố xin nước Pháp tiếp tục làm chủ nước Việt Nam.

Tôi cũng muốn nhắc lại đây những trang sử đượm nước mắt mà v́ sợ động thời văn, các sử gia không dám nói tới. Tôi viết lại một đoạn trong trang sử do chính con cháu nạn nhân của người Thiên Chúa giáo kể lại. Người đó là cụ (tr.44) Trần Trọng Phúc năm nay đă 75,76 tuổi và hiện đang sống ở San José:

...Liên tưởng bao nhiêu Xuân biến cố trên đất nước gần một ngàn năm Bắc thuộc, dưới ách cai trị hà khắc của Tàu, gần một trăm năm dưới sự tàn độc của Pháp. Bao nhiêu đầu rơi máu đổ, cửa nát nhà tan, non sông điêu tàn, nhân dân đói khổ, trăm họ điêu linh. Năm Ất Dậu (1885), Pháp chiếm kinh thành Huế, Vua Hàm Nghi tẩu quốc. Ngọn cờ tam tài Pháp, lần đầu tiên ngất ngưởng tại Kỳ đài ngọ Môn, chấm dứt chủ quyền triều đ́nh Việt Nam và cái gai cuối cùng trên bản đồ Việt Nam đă được bứt nhổ và cũng từ đó là hồi Đạo Thạnh. (Rất tiếc sử gia chưa ai nói đến, nếu độc giả muốn biết tường tận và t́m hiểu thêm về nỗi thống khổ của dân tộc ta hồi đó th́ xem sử Mễ Tây Cơ trong hồi Cortez chiếm Mễ Tây Cơ để so sánh th́ dân tộc ta c̣n đau khổ hơn cả trăm ngàn lần). Thậm chí đến cha của Dương Hoàng Hậu, vợ vua Đồng Khánh nhà tại chợ Thừa Lưu cũng bị nhà thờ chiếm đất. Phần đất của cụ Trần Tiễn Thành, Tể tướng kiêm phụ Chánh triều Tự Đức và Kiến Phước, cũng bị chiếm để làm nhà thờ. Tất cả dân chúng ở kinh thành đều phải giẹp bàn thờ tổ tiên để chưng bàn thờ Chúa và mỗi tối phải đi xưng tội và học kinh. Nếu không đi th́ đàn ông bị đánh đập bằng trượng, đàn bà bằng hèo. Cụ già trên 70 tuổi bị cột hai ngón tay cái ra sau lưng quăng vào chuồng heo, đàn bà có chửa gần ngày sinh cũng bị đào hố nhỏ để vừa cái bụng chửa  rồi căng nọc đánh bằng hèo. Chính ông nội tôi đă phải theo đạo để tránh cái tội đă theo Cần Vương...Đồng thời lúc đó trong Nam, ông Huyện Sĩ cũng cậy uy quyền Pháp, cưỡng đoạt đất đai của dân chúng từ Gia Định, Sài G̣n, Tân An, Mỹ Tho cho đến tận Cà Mau, Năm Căn, cũng là đất Huyện (tr.45) Sĩ và nhà thờ, và cũng nhờ đó mà từ một ông thông ngôn của Pháp đă trở thành nhà đại địa chủ giàu nhất miền Nam:

Nhất Sĩ, nh́ Phương, tam Xường, tứ Định.

Y đă làm tan nát không biết bao nhiêu gia đ́nh và nhiều người đă quá uất hận mà tự vẫn v́ đă mất tất cả ruộng vườn của ông cha để lại.

Tại kinh thành Huế, tất cả chùa chiền đều vắng tiếng chuông mơ v́ nị cấm. Hoạ hoằn lúc đêm khuya, trời êm gió lặng mới nghe được tiếng chuông chùa Thiên Mụ ngân nga vọng về:

Gió đưa cành trúc la đà,

Tiếng chuông Thiên Mụ canh gà Thọ Xương.

Lờ đờ mặt nước Sông Hương,

Héo khô đỉnh Ngự, tang thương Cổ thành.

(Sau này đă cắt hai câu dưới v́ động thời văn). 

Tác giả mới nêu lên bốn nhân vật lớn Thiên Chúa giáo, nhưng c̣n rất nhiều người khác nữa đă từng làm tay sai cho Pháp, đặc biệt là tên Trần Bá Lộc một tên đại ác gian, thật sự là một hùm xám đă tàn sát nhân dân các tỉnh từ Quảng Nam, Quảng ngăi vào đến Phan Rang, Phan Thiết. Nhờ công lao to lớn đó mà y được Pháp giao cho Tư lệnh quân đoàn dẹp “giặc” và được thăng lên hàm Tổng Đốc. Muốn biết rơ sự tàn ác vô độ của y, xin mời độc giả giả đọc cuốn Đạo Thiên Chúa và Chủ nghĩa thực dân của Tiến sĩ Cao Huy Thuần. Tôi cần phải đưa ra một vài sự kiện như thế để các ông khỏi gán cho tôi là xuyên tạc, là thân Cộng. Tôi nói ǵ là nói có sách mách có chứng, tôi sẽ tiếp tục chứng minh thêm tội ác của người Thiên Chúa giáo sau (tr.46) này. Cho nên dù các ông có trách giận tôi v́ những lời nói thẳng, nói thật, tôi vẫn kêu gọi các ông trở về với dân tộc, đừng có tiếp tục làm người khách lạ sống chính ngay trên quê hương ḿnh như các ông trí thức Thiên Chúa giáo Nguyễn Văn Trung, Lư Chánh Trung đă than thở, kêu gọi.

Sở dĩ tôi kêu gọi trở về với dân tộc là v́ trước hết các ông là người Việt Nam, cần phải đóng góp vào sự chống lại ba hiểm hoạ đối với đất nước quê hương như tôi đă nói trên kia. Huống chi lịch sử đạo Thiên Chúa trong thế kỷ thứ hai mươi này đă xoay chiều, qua thế kỷ 21 c̣n có cơ sụp đổ. Bởi v́ nhân loại trong đó có cả trí thức và sinh viên Thiên Chúa giáo bắt đầu không tin vào Thượng đế nữa.

Họ hướng về sự thật, về khoa học và thiên nhiên, đặc biệt là họ có rất nhiều cảm t́nh với đạo Phật với Văn hoá Đông phương, với giáo lư Thiền. Những bộ óc vĩ đại khắp thế giới đều chối bỏ Thượng đế và có cảm t́nh với nền Tam giáo Đông phương: Bertrand Russell, Max Miller, Sir Edwin Arnold, H.G. Wells, Nehru, J.Robert Oppenheimer, Giám mục Milman, Albert Einstein, Giám mục Gore, Huxley, Edward Conze, Karl Person, Von Glasenapp, Anatole France, Pascal. Oldenburg, Edward Saunders, Charles Elliot, Hopkins, Carl Sagan v.v...và vô số những đại trí thức, bác học, triết gia khác nữa. Họ đă viết sách, viết báo, trả lời các cuộc phỏng vấn xác nhận chỉ có đạo Phật mới là đạo của chân lư, đạo của t́nh thương, đạo của hoà b́nh, đạo đi sát với khoa học v.v...

Xin các ông hăy đọc thêm The Tao of Physics (Đạo lư của Vật lư) của nhà khoa học Fritjoff Capra để lấy những luận lư của nhiều bác học giải Nobel nói về giá trị thượng đẳng của các nền đạo học Đông phương.(tr.47)

Tôi kêu gọi các ông trở về với Dân tộc v́ đă có nhiều linh mục, nữ tu Thiên Chúa giáo, nữ tu của nhiều hệ phái không chấp nhận Chúa Jesus Christ hay không phục tùng Vatican nữa, chẳng hạn như nhân vật rất nổi tiếng, một linh mục người Đức tên là Eugen Drewerman...cũng được gọi là người làm rung chuyển toà thánh La Mă (báo Le Point số 1020 ngày 4/4/1992). Tôi kêu gọi các ông hăy trở về với dân tộc v́ một “Thời đại mới” (New Age) đă ra đời. Theo linh mục J.Vernette th́ đến năm 2000 đa số dân trên thế giới sẽ sùng đạo hơn, nhưng điều đáng lo ngại cho Ki-tô giáo là những người sùng đạo này lại không nhận Chúa Giê-su làm Thượng đế. (U.S. New and World Report, số ra ngày August 6, 1990, trang 31).

Tôi kêu gọi các ông trở về với Dân tộc v́ tại Hoa Kỳ đă có vài trăm nhà Thần học nghiên cứu thấy rằng Chúa Jesus có một xuất xứ đáng ngờ và Chúa cũng không chết đi sống lại rồi lên trời như Kinh thánh đă nói. Họ cho rằng Kinh thánh chỉ chứa đựng 20% lời chúa, c̣n 80% là lời phàm. (Phóng sự của Fresno Press số ra ngày 10/10/1994: Jesus Seminar Questions, Paternity, Ressurection, Quotes). Và Jesus không do một người đàn bà c̣n trinh (tức bà Maria) sinh ra.

Tôi kêu gọi các ông trở về với dân tộc v́ tôi đă đọc ba cuốn sách phân tách việc Jesus chết ở Cachemire chứ không có vấn đề chết đi sống lại rồi lên trời như Kinh thánh nói:

- Cuốn Jesus Lived in India: His Unknown Life Before and After the Crucifixion, của Holger Kersten, nhà xuất bản Droemer/Knaur, Munich, Germany, 1986.

- Cuốn The Lost Years of Jesus, của Elizabeth Claire Prophet, nhà xuất bản Summit University Hoa Kỳ, 1984. (48)

- Cuốn Jesus a vecu au Cachemire, La tomble de Jesus à Sringar, của Andreas Faber Kasier, nhà xuất bản De Vechi S.A. Paris 1988.

Tác giả của những sách trên gồm có người Đức, người Mỹ, người Anh, người Pháp, người Nga, họ đă đến Ấn Độ,v.v...Tất cả các tác giả trên đều xác nhận Jesus Christ đă từng đến học Phật tại Laksa (Tây Tạng) với các danh sư đạo Phật. Tôi kêu gọi các ông trở về với Dân tộc v́ Kinh thánh nói rằng Chúa tạo ra muôn loài muôn vật trong 6 ngày cách đây từ 6 đến 10,000 năm (tuỳ theo Kinh thánh), trong lúc các nhà khoa học đă t́m ra loài người có mặt trên trái đất 4 triệu 400 ngàn năm (Los Angeles Times 21/9/1994: Fossils, bones point to our older ancestors). Báo Los Angeles Times cũng cho biết sự khám phá mới này đă giúp đắc lực cho thuyết của Darwin. Báo Washington Post (ngày 13/10/1994) cũng cho biết người ta đă t́m ra được xương của hai con khủng long tại Nigers, vùng sa mạc Sahara, cách đây 130 triệu năm. Chừng nấy bằng chứng cũng đủ thấy Kinh thánh sai trái rồi.

Kinh thánh bảo rằng, Chúa trời sinh ra vũ trụ cách đây từ 6 đến 7 ngàn năm, nhưng theo khoa học ngày nay th́ thoạt kỳ thuỷ có một “cái trứng vũ trụ” (cosmicegg) vô cùng nóng hổi. Cách đây khoảng 15 tỷ năm, đột nhiên nổ tung (Big Bang Theory) sinh ra các giải nhân hà và tỉ tỉ tinh tú. Cách đây 5 tỉ năm Thái dương hệ ra đời v.v... và v.v...Điều này chứng tỏ Thượng đế là điều bày đặt của Thiên chúa giáo.(tr.49)

V́ Kinh thánh sai lầm nên nhà Bác học lỗi lạc nhất hiện nay, ông Stephen Hawking mới trả lời cho phóng viên báo Play Boy có đoạn như sau:

Hỏi: Có phải ông bị một ít phiền phức v́ đương kim Giáo Hoàng? Có phải Giáo Hoàng đă chống lại ông đi quá xa trong công cuộc nghiên cứu của ông không? (You have had a little trouble with the current Pope? Didn’t he caution you against going too far in your work?)

Trả lời: Đúng. Có hai cái nh́n về vũ trụ. Một cho rằng vũ trụ được điều khiển bởi những thế lực mầu nhiệm thần bí nào đó mà chúng ta chẳng bao giờ hiểu nổi. Một quan điểm khác cho rằng vũ trụ được điều khiển bởi những luật hợp lư có thể tính toán bằng toán học. Thật rơ ràng đây là quan điểm của tôi. (Yes. There are two views of the universe. One is that it is ruled by mysteriour spiritual forces that are never properly understood. The other is that it is gorverned by rational laws that can be formulated in mathermatical theorems. It is clear which view I hold).

Ông c̣n nói thêm:

“Tôi nghĩ rằng từ thời Galileo những nhà lănh đạo tôn giáo nên học hỏi nhiều hơn là tuyên bố về vũ trụ học”. (I think that from the time of Galileo, church leaders have learned better than pronounced on cosmology).

Ông có ư dạy cho các lănh tụ tôn giáo không nên xía vào lănh vực vũ trụ học.

Cuốn sách A Brief History of Times của Hawking, giảng giải về thuyết “Big Bang” về “Black Holes,” mà ngày nay khoa học và con thuyền không gian Hubble đă khám phá ra được rồi, là cuốn sách bán chạy nhất hiện nay. Nó đă bán được 5 triệu cuốn khắp thế giới, đă được dịch ra 22 thứ tiếng, đă tái bản 33 lần bằng b́a cứng chỉ trong ṿng ba (tr.50) năm rưỡi mà vẫn tiếp tục bán chạy. Sự kiện này cho thấy giới trí thức và sinh viên thế giới, đang hướng về vũ trụ theo quan niệm khoa học thực tế, xa ĺa quan niệm Thượng đế là vị Độc thần toàn năng của Thiên Chúa giáo.

Bác học Carl Sagan, nhà khoa học số một nước Mỹ ngày nay mà giới trí thức sinh viên Việt Nam, không mấy ai không đọc tài liệu của ông v́ ông là Giám đốc viện Cornell nghiên cứu về hành tinh đă giải thích rằng: The idea that God is an oversized white man with a flowing beard who sits in the sky and tallies the fall of every sparrow that governed the universe, then clearly there is such a God. This God is emotionally unsatisfying...it does not make much sense to pray the law of gravity” (US News and Report, số ra ngày 23/12/1991, trang 61). (Tạm dịch: Quan niệm rằng Thượng đế là một người đàn ông da trắng to quá khổ, râu dài ngồi ở trên trời và đếm xác từng con chim sẻ là chuyện khôi hài. Nhưng nếu bảo rằng Thượng đế là công thức về vật lư điều hành vũ trụ, th́ rơ ràng có một Thượng đế như thế. Thượng đế này không thỏa măn t́nh tự con người. V́ cầu nguyện luật hấp lực th́ c̣n ra cái thể thống ǵ nữa.)

V́ Kinh thánh sai lầm như thế. đạo Chúa phản khoa học, phản thiên nhiên như thế nên tại các nước Âu Mỹ rất đông trí thức sinh viên văn nghệ sĩ, thanh niên bỏ đạo Chúa để theo đạo Phật, theo Giáo lư Thiền đến nỗi Giáo Hoàng John Paul II phải ra thông điệp để ngăn cản phong trào t́m về Đông Dương đang mỗi ngày một lên cao, đến nỗi ngày nay tại Ư Đại Lợi, nơi có Toà thánh Vaticanngự trị mà đă có đến 30 ngàn người theo đạo Phật làm cho các lănh tụ Toà thánh lo âu. (tr.51)

Không chỉ trí thức, triết gia, văieät nam gia, khoa học gia Âu Mỹ t́m ra những sai lầm của Đạo chúa (gồm cả La Mă, Orthodox (Nguyên Thuỷ), Tinh Lành) mà Việt Nam ta cũng có một nhân vật dày công nghiên cứu, phân tách từng chương, từng đoạn, từng chữ, từng lời trong Kinh thánh để t́m ra chân lư. Đó là Nhân tử Nguyễn Văn Thọ có bằng Bác sĩ Y khoa, đă từng là giáo sư Đại học Văn Khoa Sài G̣n, theo đạo Thiên Chúa từ thời c̣n nhỏ, đến năm 36 tuổi, nhân khảo về Khổng Giáo, ông đă được một sự giác ngộ nội tâm nên đă bừng tỉnh giấc Nam Kha và đă nh́n thấy rơ những sai trái thấp kém của nó (T.C.G). Cho đến ngày nay, mỗi khi nghĩ lại việc ḿnh thoát khỏi được Thiên chúa giáo nói riêng và các tôn giáo công truyền thiên hạ (Orthodox, Tin lành) nói chung để đi vào chánh đạo giải thoát nội tâm. Ông cho đó là đại hồng ân của trời đất.

Theo bác sĩ Thọ, th́ Adam và Eva không phải là thuỷ tổ loài người, v́ con người đại khái đă xuất hiệm cách đây khoảng 150,000 năm chứ không phải mới có cách đây 6,000 năm. Nếu vậy, một là chúng ta phải chấp nhận chương sách nói trên không phải là “Lời Chúa” mà là “Lời phàm”. Hai là nếu đúng là “Lời Chúa” th́ lời Chúa hoàn toàn sai. Nếu Eva và Adam không phải là thuỷ tổ loài người th́ làm ǵ có tội Tổ tông? Nếu không có tội Tổ tông th́ làm ǵ có chuyện Chúa giáng trần cứu chuộc. “Được giác ngộ rồi nên ông Thọ đă viết tập tài liệu “ít nhiều nhận định về Thiên Chúa giáo,” mà theo ông là viết cho người đồng thanh, đồng khí muôn phương, viết cho hậu thế, ông không có một hậu ư ǵ không tốt đẹp cả mà ông chỉ cốt khai phóng thực sự con người, vạch gai góc để t́m ra “Đại đạo và Chân lư” nên ông đă viết hết sức vô tư và b́nh thản mọi suy tư và nhận định về Công giáo, Chính thống và Tin lành. (tr.52).

Học giả Nguyễn Văn Thọ hiện nay đă về già, di chuyển bằng xe lăn, đang sống tại Santa Ana, Nam Cali. Hai ông bà tiếp tục nghiên cứu về các về các tôn giáo trong thiên hạ và thường có bài nghiên cứu trên các báo Phật giáo. Nghe nói có nhiều tín đồ Thiên chúa sau khi đọc được tài liệu của Bác sĩ Thọ cũng đă t́m ra được Đại đạo và Chân lư. Riêng tôi, biết được hai người một nhà văn và một cựu sĩ quan đă t́m về với đạo Phật.

Tôi muốn kêu gọi người theo đạo Chúa trở về với Dân tộc, cũng v́ tôi thấy tại Mỹ này có hàng chục ông mục sư Tin lành mọi hệ phái, không làm việc tôn giáo mà làm việc buôn thánh bán thần, lừa bịp tín đồ và công chúng để làm t́nh, làm tiền, sống cuộc đời vương giả. Báo chí và các đài truyền h́nh đă nói nhiều. Đặc biết là chương tŕnh Prime Time của Diana Sawyer trên đài ABC đă làm những cuộc phỏng vấn, điều tra, về các ông mục sư làm tṛ phù thủy để lôi kéo tín đồ, mặc dù việc làm t́nh của các ông mục sư chẳng kém ǵ các ông Cha cố, Giám mục, Linh mục...đến nỗi Toà thánh La Mă phải bỏ ra cả hàng tỷ bạc để đền cho các nạn nhân bị cha cố hăm hiếp, nhất là nạn nhân thuộc lớp trẻ vị thành niên. Tôi có cả một hồ sơ, tài liệu mô tả từ các triều đ́nh dâm loạn Vatican, đến các ông Hồng y và linh mục trẻ làm t́nh, bí mật lấy vợ, hiếp dâm hay đồng t́nh luyến ái.

Dưới đây, tôi đưa ra trường hợp một số mục sư điển h́nh lừa bịp tín đồ để làm tiền:

- Mục sư Jimmy Baker, là tay bịp bợm khôn ngoan, khéo léo nhất nhờ tài đóng tṛ Nhạc Bất Quần rất khéo, vợ chồng y đă gặt hái được hàng tỷ bạc, xây lâu đài c̣n hơn (tr.53) cung điện nhà vua, robinet pḥng tắm giát vàng thật và chó có nhà riêng với máy lạnh, máy sưởi v.v...Bị tín đồ tố cáo, y bị 45 năm tù, vợ ở nhà theo trai.

- Mục sư Tipton có bộ tóc xém chịu không nổi, làm tṛ phù thuỷ để làm tiền cũng như ba ông khác bị báo chí và đài truyền h́nh ABC lột mặt nạ, một ông đă bỏ nghề. Nhưng tài sản, của cải của họ nhờ sự lừa bịp theo kiểu phù thuỷ lên đến hàng mấy trăm triệu Đô la. Do đó tôi thấy nước Mỹ văn minh nhưng một số dân Mỹ c̣n mê tín lắm.

- Ông mục sư già Oral Robert cũng như các ông trẻ khác mỗi lần đăng đàn thuyết giảng, cầm Thánh kinh trong tay vừa nhảy vừa ḥ hét dạy cho tín đồ mọi sự trên đời do Chúa định đoạt, ai trái lời Chúa là không được lên thiên đường.

Thú thật rằng ở Mỹ tôi ít coi mấy “Sô” (show) khác mà lại rất thích coi “Sô” của các ông mục sư Tin lành. Coi không chán. Mỗi ông mục sư làm tiền tín đồ một cách khác nhau, ông mục sư già này lại nói thẳng với tín đồ là ông cần tiền để lo cho nhà thờ của ông. Ông cần tám triệu Đô la, ông kêu gọi tín đồ đóng góp gấp cho kịp số tiền đó trong một tháng, nếu không th́ Chúa sẽ đem ông về Trời. Tôi thú vị lắm với vụ này, v́ muốn xem thử ông mục sư nói có đúng không nên ngày đêm nào cũng theo dơi chương tŕnh Tivi. Đồng thời, tôi đọc được trên tờ Newsweek một bức thư của một độc giả kêu gọi tín đồ đừng có đóng góp để giúp ông mục sư sớm được về chầu Trời. Quả thật một tháng trôi qua, ông mục sư thu không đủ tám triệu nhưng ông vẫn không bị Chúa bắt lên Trời. Ông lại vẫn trơ trơ tiếp tục lên diễn đàn la hét, vẫn giảng giải cho tín đồ biết (tr.54) Chúa rất thiêng liêng ai trái lời Chúa là sẽ bị đầy vào địa ngục.

- Tại Đại Hàn, lại xẩy ra một vụ lên Thiên đường dang dở, tưởng có thể xẩy ra một cuộc thảm sát tập thể. Dưới đề mục: “Một giáo phái tại Nam Hàn bị bối rối v́ ngày tận thế không xẩy ra” (Korean Sect Stunned As “Rupture” Doesn’t Come), tờ báo Orange County Register số ra ngày 29/10/1992, trích lại từ tin hăng thông tấn Reuters cho biết:

Mục sư của Hội thánh Dami (Dami Congregation) xin lỗi đồng bào v́ nữa đêm nay đă không có ǵ xẩy ra. Một người giận dữ la lên rằng “chúa đă nói láo với chúng tôi” (God lies to us), một người đàn bà bồng đứa con 4 tuổi, vừa đi vừa khóc ra khỏi nhà thờ. Hai cô gái nói: v́ phải nghe lời cha mẹ, chứ chúng tôi ngay từ đầu đă không tin tưởng ǵ cả. Ra khỏi nhà thờ hai cô nói rằng: “Trong ấy cha mẹ chúng tôi đang khóc v́ không tưởng tượng nổi lời tiên tri của Hội thánh sai lầm. Cảnh sát được báo động phải đến các nhà thờ v́ sợ bị thất vọng tín đồ có thể chết tập thể. Tín đồ khắp nước Nam Hàn đă chen chúc nhau vào 150 nhà thờ chờ đợi sẽ được Chúa đem lên Thiên đàng, mọi người đều khóc v́ mừng rỡ. Tại nhà thờ Dami, Hán Thành có người nh́n thấy tương lai mập mờ nên đă bán nhà bán cửa và bỏ việc làm...Nhưng tất cả đều thất vọng v́ “Tận thế” không xẩy ra”.

Lại thêm một vụ bịp bợm nữa, chỉ v́ tin có Thượng đế.

Viết thật viết thẳng ra như thế có người sẽ cho tôi là chống Thiên Chúa giáo. Thật ra những ǵ tôi viết ra trên đây chỉ mới là một phần nhỏ những điều mê tín dị đoan, những điều bịp bợm trong các tôn giáo thuộc về Thiên Chúa giáo. Nào là Đức Mẹ hiện ra ở cầu B́nh Triệu báo cho con chiên biết sau 1975 ba năm th́ chế độ Cộng Sản (tr.55) sụp đổ, nào là Đức Mẹ hiện ra nơi này nơi kia, có khi Mẹ khóc chảy nước mắt, nào là câu chuyện ông Gillielo bị trừng phạt, nào là chiếc áo của Chúa tại nhà thờ Turin, chiếc ghế của Thánh Phêrô (Peter), nhiều lắm và vui lắm, nhưng toàn là sản phẩm của trí tưởng tượng hết.

Nhưng nếu có ai trách tôi chống Thiên Chúa giáo th́ hăy xin trách Bác sĩ Nguyễn Văn Thọ, trách hàng trăm các nhà thông thái nhất hoàn cầu đă chỉ trích Thiên Chúa giáo như Robert Einstein, như Stephen Hawking, như Bertrand Russell trước đă...

Tôi không bao giờ có ư định chống Thiên Chúa giáo, tôi chỉ đọc sách, theo dơi tin tức, nghiên cứu các sự kiện, học hỏi các bậc trí thức thượng thừa rồi viết ra đây để mong đồng bào Thiên Chúa giáo giác ngộ như Bác sĩ Nguyễn Văn Thọ đă giác ngộ để trở về với Dân tộc chỉ thế thôi, chứ tôi chống Thiên Chúa giáo làm ǵ?

Lại c̣n lư do căn bản nữa mà tôi cần viết ra mong được làm sáng tỏ thêm vấn đề.

Đạo Công giáo (La Mă) ra đời cách đây 2,000 năm, đạo này đặt trọng tâm hủy diệt dân Do Thái là kẻ phản Chúa, nhưng chung cuộc đă thất bại hoàn toàn như ta đă thấy. Trong lúc đó tại Vatican, nhiều vụ tranh chấp địa vị xẩy ra, nhiều triều đại dâm loạn xẩy ra, nhiều vụ vô luân vô đạo xẩy ra, nhiều Giáo Hoàng đem quân Thập tự đi chinh phạt nhiều nước, mang tai hoạ đến cho nhân loại làm cho Giáo hội bị phân hoá và bất măn và v́ bất đồng quan điểm về giá trị khả tín của Kinh Thánh. Từ đó, Thiên Chúa giáo chia ra nhiều hệ phái mà ai cũng cho ḿnh là chánh đạo c̣n kẻ kia là tà đạo. Nào là Chính Thống, nào là Tin (tr.56) Lành, nào là Anh Giáo v.v...Mà nào có Thượng đế thật cho cam! Nhân Tử Nguyễn Văn Thọ cho biết:

Một nhận xét sơ khởi của tôi là v́ mấy thứ đạo Thiên Chúa giáo trên tuy có thể có cùng một Thánh Kinh (Tin Lành chỉ có 39 quyển Cựu Ước, Công Giáo có 47 quyển) cùng tin có Thượng đế, cùng nhận Chúa Giê-Su là Giáo chủ, nhưng đi sâu vào các vấn đề tín lư, t́m hiểm cách thức các Giáo hội đó đối đăi với nhau, chúng ta mới thấy tất cả các đạo giáo trên đều những đạo tương đối, nói là Trời lập ra nhưng chính thức là người sáng tạo. Có điều Giáo hội này cho là chân, th́ Giáo hội kia lại cho là giả. Giáo hội nào cũng đề cao t́nh bác ái, nhưng lịch sử đă cho thấy những Giáo hội anh em với nhau nói trên đă luôn luôn coi nhau là thù địch, đă từng bỏ nhau xuống hoả ngục, đă từng xỉ vả nguyền rủa lẫn nhau, thậm chí đă từng hưng binh tàn sát lẫn nhau, đă từng dùng những thủ đoạn hết sức ác độc để gieo tai hoạ cho giáo hữu của đối phương.

Khỏi cần nhắc lại chuyện xa xưa, chỉ nói gần đây thôi, tại nước Anh, Công Giáo và Tín Lành đă dùng mọi thủ đoạn, mọi mưu mô độc ác để khủng bố, mưu sát, bỏ bom, v.v...suốt 25 năm trời đă tiêu diệt nhau để dành quyền hành, quyền làm chủ một vùng đất ở Bắc Ái Nhĩ Lan. Tại Nam Tư, Thiên Chúa giáo Croatia (La Mă) và Thiên Chúa giáo Serb (Chính Thống) cũng tận diệt nhau khủng khiếp, cả nhân loại phải kinh hoàng chỉ v́ muốn dành nhau vùng đất Bosnia nơi có nhiều người Hồi Giáo. Tuy Croatia và Serb đều thờ Chúa Trời, thờ Jesus Christ nhưng mới đây trong tháng 9/1994, Giáo Hoàng John Paul II chỉ đến thăm Croatia mà thôi. Như thế có nghĩa là Thượng đế và Jesus Christ ở bên Serb là thứ phản động hay thứ Chúa Trời giả. (tr.57)

Cái tàn ác mà cả hai phe Thiên Chúa giáo là họ đánh nhau c̣n v́ mục đích kỳ thị họ muốn tiêu diệt hẳn số dân Hồi Giáo sống trong vùng Bosnia. Nhân loại coi vụ đánh nhau đẫm máu này là một thứ Holocaust thứ hai theo kiểu Hitler, kẻ mà giáo Hoàng La Mă và Vatican đă là Đồng minh trong thời Đệ Nhị Thế chiến.

Những sự kiện trên đây chứng tỏ người Thiên Chúa giáo nào cũng chỉ lo cho quyền lợi quốc gia dân tộc họ. Thượng đế, Chúa, Kinh thánh chỉ là b́nh phong, là con cờ để che đậy âm mưu đi dành dân cướp nước kẻ khác mà thôi. Vậy tại sao tín đồ Thiên Chúa giáo Việt Nam lại phục vụ cho các Giáo hội Thiên Chúa giáo ngoại quốc mà không trở về với dân tộc ḿnh, tôn giáo của cha ông ḿnh.

Bây giờ th́ tôi có thể xác quyết rằng không có Thượng đế nào cả, c̣n ông Jesus Christ cũng chỉ là một con người đầu trần mắt thịt như mọi người thường chúng ta. Có thể ông là một người có đạo đức, có tinh thần cách mạng, có chí hướng đấu tranh chống lại nhóm quan quyền La Mă. Cao lắm th́ có thể so sánh ông với Giáo chủ Huỳnh Phú Sổ ở nước ta là cùng. Và như thế th́ Thiên Chúa giáo chưa đúng cái nghĩa một nền Đạo hoàn cầu.

Trái lại, Đông phương ta có đến ba vị Đại Giáo chủ mà không một vị nào tin có Thượng đế toàn năng cả, mặc dù cả ba vị đều ra đời trước Jesus Christ cả 500, 600 năm. Đó là Phật Thích Ca, Đức Khổng Tử và Đức Lăo Tử. Hơn 2,000 năm trước, khi các nhà khoa học có ư niệm về vũ trụ theo thuyết tiến hoá “Evolutionism” th́ Đức Khổng Tử đă đưa ra quan niệm “Trời và Người” tức thuyết “Thái cực và sự biến hoá của Thiên Lư” của Nho Học mà Đức Khổng (tr.58) Tử là Giáo chủ, một Đại triết gia Đông Phương sinh năm 551 trước Tây lịch Kỷ nguyên.

Theo Đức Khổng Tử, th́ phàm đă là triết học cao xa tất phải có quan niệm về các nguyên lư và các nguyên nhân sự sinh hoá trong vũ trụ. Học thuyết của Đức Khổng Tử chỉ lấy sự Thiên lư làm căn bản, trời đất và vạn vật đều có cái lư ấy cả, tức là cùng đồng một thể cho nên Ngài mới lấy cái chủ nghĩa “Thiên Địa Vạn Vật Nhất Thể” làm thống hệ cho học thuyết của ḿnh. Cái lư “Nhất thể” ấy lưu hành khắp vũ trụ, theo cái lẽ tương đối, tương điều hoà mà sinh sinh hoá hoá. Vậy cái lư ấy là cái nguyên nhân của sự sinh hoá trong vũ trụ. Thoạt đầu tiên, th́ vũ trụ chỉ là một khối mờ mịt hỗn độn tức là đời Hỗn Mang. Trong cuộc Hỗn Mang ấy có cái Lư và H́nh rất linh diệu, rất cường kiện gọi là Thái Cực. Song Thái Cực huyền bí vô cùng không biết được bản thể của Lư ấy là thế nào. Nhưng tuy không biết rơ được cái chân tính và cái chân tướng của Lư ấy song ta có thể xem sự biến hoá của vạn vật mà biết trước được cái động thể Lư ấy. Cái động thể ấy phát hiện ra bởi hai cái thể khác nhau là Động và Tĩnh. Động là Dương, Tĩnh là Âm. Dương lên đến cực độ là biến ra Âm, Âm lên đến cực độ lại biến ra Dương. Hai thể ấy cứ theo liền nhau hoài rồi tương đối điều hoà với nhau để biến hoá mà sinh ra Trời Đất và Vạn Vật.

Vậy khởi điểm của tạo hoá là do hai cái tương đối Âm và Dương, mà đạo Trời Đất cũng khởi đầu bởi sự biến hoá của hai tương đối này.

Một cách rất sơ khởi th́ cái lẽ sinh hoá của Trời Đất Vạn Vật là thế. Song người ta có địa vị rất lớn trong vạn vật cho nên ta phải biết Người là cái Đức của Trời Đất, sự (tr.59) giao hợp của Âm Dương, sự tụ hội của quỷ thần, cái khí tinh tú của Ngũ Hành.

Trời Đất sinh ra Người lại phú cho cái tính rất quư, tức là Người chịu cái Đức của Trời Đất. Ngược lại, bẩm thụ được hoàn toàn cả cái tinh thần linh diệu và cái khí chất tinh tú, cho nên mới nói Người là linh hơn cả vạn vật. Nhờ có cái tinh thần và cái khí chất ấy người ta nói có cái sáng suốt để hiểu biết hết các sự vật, hiểu được điều phải điều trái, việc hay việc dở. (Viết theo “Nho Giáo” của Trần Trọng Kim, trang 68-72)

Nói cách khác, Đức Khổng Tử luận về vũ trụ quan gần giống như sự t́m ṭi nghiên cứu của các nhà Bác học ngày nay. Ngài và Đức Phật và Lăo Tử đều không tin vào một vị Thần hay vị Thượng đế nào cả.

Điều may mắn cho Dân tộc ta là Đạo của ba vị đại Giáo Chủ, đều du nhập vào nước ta cách đây 2,000 năm. Du nhập vào nước ta một cách nhởn nhơ thanh b́nh, được toàn thể người Việt ta, từ vua quan đến dân thứ đón tiếp một cách tự nhiên, êm ái, v́ thế ba nền đạo đó đă khai hoá cho dân ta. Đă thế, ba nền đạo ấy lại hài hoà sống chung tạo nên nền tam giáo đồng nguyên, như những cành hoa quư cắm chung trong một độc b́nh tô điểm cho cảnh nhà thêm tươi đẹp. Trong lúc đó, Thiên Chúa giáo du nhập vào Việt Nam lúc đầu cũng rất “nhởn nhơ, thanh b́nh”, nhưng càng về sau càng kiêu căng, ngạo mạn, mở đường cho súng đồng, tầu sắt ngoại bang gây cảnh máu chảy đầu rơi, trước khi thiết lập 100 năm đô hộ.

Với những yếu tố dân tộc, văn hoá, lịch sử...đó, tôi mới đưa ra lời kêu gọi đồng bào theo đạo Chúa hăy trở về với Dân Tộc. Trở về với Dân Tộc c̣n là để báo hiếu với tổ tiên (tr.60) ông bà, v́ tổ tiên (60) ông bà trước kia đều theo đạo Ông Bà. Theo nền Tam giáo, nay người Thiên Chúa giáo trở về với Dân Tộc tức là trở về với nguồn cội gốc gác của ḿnh.

Trở về với Dân Tộc, để cùng chung lo việc nước, để cùng với các thành phần khác của dân tộc, đối phó với ba hiểm hoạ tôi đă tŕnh bày trước kia để bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ nơi chôn nhau cắt rốn, bảo vệ mồ mả của tổ tiên ông bà.(tr.61

 



<Go Back>
Printer Friendly Page Send this Story to a Friend