NHÂN DÂN VIỆT NAM.ORG
TIẾNG NÓI CỦA MỘT SỐ NGƯỜI VIỆT YÊU NƯỚC TRONG NUỚC VÀ HẢI NGOẠI VẬN ĐỘNG TOÀN DÂN QUYẾT TÂM
CÓ NGÀY VUI ĐẠI THẮNG VIỆT NAM III LÀ ĐẬP TAN ÂM MƯU DBHB CỦA ĐẾ QUỐC MỸ, GIẢI TRỪ VÀ GIẢI HOẶC
GIẶC ÁO ĐEN VATICAN – GIẶC ÁO ĐEN BẢN ĐỊA – GIẶC TIN LÀNH

    Giới thiệu một số website:

   * Cong San
   * Nhan Dan
   * Cong An
   * Cong An N.D.
   * Quan Doi N.D
   * Lao Dong
   * Thanh Nien
   * Tuoi Tre
   * Saigon G, P.
   * VNA Net
   * Voice of V.N.
   * www.chuyenluan.com
   * www.duoctue.org
   * www.khuongviet.net
   * www.nguoivietyeunuoc.org
   * www.nguyentua.com
   * www.dongduongthoibao.net
   * www.dongduongthoibao.com
   * home.comcast.net/~charlieng


   

Ông ĐOÀN VIẾT HOẠT VÀ NIỀM TUYỆT VỌNG “To Be Seen”


              

  Đoàn Viết Hoạt   

 

 

Ông ĐOÀN VIẾT HOẠT VÀ NIỀM TUYỆT VỌNG “To Be Seen”

 

Phạm Khải

 

 

     Thông thường, nhân dịp năm mới, các lănh tụ nhà nước thường xuất hiện trên các cơ quan truyền thông để chúc mừng năm mới, đọc những thông điệp chúc mừng cho “phải đạo” lănh tụ.  Tổng thống George W. Bush, Jacques Chirac, Thủ tướng Tony Blair, Giáo hoàng John Paul II, v.v... từng làm chuyện đó thường xuyên.  Họ xuất hiện trước công chúng không phải để nói một cái ǵ mới, mà để làm một diễn viên chính trị theo chủ nghĩa h́nh thức, hay nói theo tiếng Anh, là để “to be seen”, “to be heard” – thu hút một cái nh́n của được công chúng, để gián tiếp nói rằng “Tôi vẫn c̣n đây”.   Nhưng đó là công việc của các lănh tụ, những người nắm trong tay quyền sinh sát thiên hạ, chứ không phải là công việc của những thường dân như kẻ hèn viết bài này. 

 

      Ấy thế mà cứ mỗi khi Tết về, có một người tên là Đoàn Viết Hoạt lại hay làm chuyện này.  Không hẳn chỉ đến Tết, mà ngay cả những dịp như có một hội nghị quốc tế gồm các lănh tụ tay to mặt lớn trên thế giới, hay một cuộc họp nào đó ở Liên hợp quốc, ông Đoàn cũng ra một tuyên bố, có khi viết bằng tiếng Anh hơi ngây ngô, lại có khi viết bằng tiếng Việt hơi trịch thượng.  Năm nay cũng thế, ông Đoàn lại ra một lá thư gọi là “Thư chúc Tết Quí Mùi 2003 gửi về trong nước” qua Đài phát thanh của ... Chính phủ Mỹ (VOA).  Trong thư ông tỏ ra tha thiết với quê hương xứ sở, nói rằng dù đă xa nhà hơn 4 năm nhưng “ḷng tôi lúc nào cũng hướng về nơi quê cha đất tổ.”  Ông ghi nhận những thay đổi theo chiều hướng tốt và tỏ ra lo ngại những tệ nạn xă hội đang gia tăng, rồi ông kêu gọi nhà cầm quyền trong nước nên nh́n xa hơn để đưa Việt Nam vào cộng đồng các nước phát triển trên thế giới.  Nghe xong những phát biểu này, bất cứ ai biết chút t́nh h́nh trong nước đều thở dài và chép miệng nói: Thiệt là khổ, tưởng ông Đoàn nói ǵ mới, hóa ra toàn là những ǵ mà phía Việt Nam đă và đang làm, sao mà phí công thế ?!

 

     Mà quả thế.  Ông Đoàn không nói ǵ quá sai, và cũng không có ǵ quá đúng.  Nói cho chính xác hơn, ông Đoàn chỉ hô khẩu hiệu, lặp lại những câu chữ của giới báo chí Tây phương rồi chuyển sang tiếng Việt làm như là một ... thông điệp của một lănh tụ hải ngoại gửi quốc dân đồng bào trong nước.  Ông chỉ muốn làm một việc trịch thượng mà thôi, muốn đóng vai lănh tụ, làm như vẻ “ta đây”, ta nh́n xa biết rộng hơn các nhà cầm quyền trong nước.  Mục đích của ông là bắt chước theo các lănh tụ để “to be seen” và “to be heard”.  Mục đích của ông đâu phải là chúc Tết ǵ đâu. 

 

     Mà ai cần ông ấy chúc Tết cơ chứ, hay nói theo tiếng Anh là “Who cares?”  Đối với nhiều người, sự xuất hiện đây đó dưới h́nh thức lănh tụ giả tạo hay làm bộ lănh tụ của ông Đoàn chỉ làm người ta khó chịu.  Sự xuất hiện của ông cũng như một con muỗi, con ruồi, nó cứ bay vo ve, khiến người ta phải dơ tay đuổi nó đi để tránh ô nhiễm đến cái không khí trong lành mà người ta đang hưởng.  Dường như ông không nhận ra điều đó, mà cứ lải nhải những cái mà ai cũng biết, chỉ làm phiền ḷng đến người khác.   

 

 

     Ông Đoàn là một típ người ham thích được “to be seen”.  Không, phải nói là tuyệt vọng để được chú ư.  Không chỉ ra tuyên bố, tuyên cáo, viết bán-hồi-kư đăng báo đó đây, ông c̣n theo trào lưu của thế kỷ, tham gia vào các “diễn đàn” liên mạng bàn chuyện ... chính trị, và thiết lập trang nhà trên liên mạng lấy tên ḿnh.

 

     Trong trang nhà, ông đăng tất cả các hoạt động của ḿnh y như các Thượng nghị sĩ Mỹ.  Ông Đoàn đi thuyết giảng, ông Đoàn được mời đi đây đi đó, ông Đoàn được trao giải thưởng này phần thưởng kia, ông Đoàn bắt tay các chính khách, hay các VIPs, v.v... đều được trân trọng đăng trên trang nhà của chính ông ... Đoàn.  Không những đăng mà c̣n được kèm theo bằng những câu văn tự khen lấy khen để chính ḿnh, mà bất cứ một người Việt nào b́nh thường (không bị bệnh hoang tưởng) đều có thể cảm thấy ngượng cho ông.

 

     Trong trang nhà liên mạng, ông xưng là “Giáo sư”,  “Professor”.  Nhưng thật ra đó chỉ là một bịp bợm mà thôi, chứ đâu có trường đại học nào phong cho ông cái chức danh giáo sư ấy.  Theo bản lư lịch th́ ông là “Scholar-in-Residence” tại một trường đại học Ca-tô Mỹ.  Chức danh này phải được hiểu là "Học giả nội trú", hay "Sinh viên nghiên cứu nội trú", chứ không phải là "Professor".  Những ai biết rơ hệ thống thứ bậc khoa bảng Mỹ đều biết đó là một loại chức danh dành cho những người làm chính trị thất thời, hay nói đúng hơn là thất nghiệp.  Chả lẽ để ông Đoàn thất nghiệp sao?  Đâu được, phải kiếm một số tiền để  nuôi sống ông, và nuôi cái tên ông để mai đây mốt nọ khi có dịp sẽ đem ra dùng nữa.

 

     Ông nghiên cứu ǵ?  Không thấy nói trong phần tiếng Anh, nhưng phần tiếng Việt cho biết ông nghiên cứu về ... nhân quyền.  Nói cho oai là "nghiên cứu" thế thôi, chứ trong thực tế, ông chưa viết được một tác phẩm, một công tŕnh nghiên cứu nào mang tính hàn lâm về nhân quyền cả.  Toàn bộ "tác phẩm" của ông là rải rác những bài báo trên các tờ báo Việt ngữ chống cộng ở hải ngoại.  Điểm qua những bài báo này ai cũng thấy tính "linh tinh" trong đó, với những lập luận phi hàn lâm (nếu không muốn nói là ngớ ngẩn) và những kết luận phi lư trí.  (Không thể liệt kê ra đây hết những ví dụ về cách lập luận buồn cười của ông, xin hẹn một bài khác).  Cũng dễ hiểu, v́ ông được đào tạo trong ngành quản lư giáo dục, chứ có phải là chính trị học đâu.     

 

     Ngay cả trong lĩnh vực giáo dục, ông Đoàn cũng rất khiêm tốn. Trong lư lịch, ông Đoàn tốt nghiệp tiến sĩ về quản trị giáo dục đại học vào năm 1971. Cũng từ năm 1971 đến 1975 , ông là “professor of Education” tại Đại học Vạn Hạnh . Tốt nghiệp xong, không qua giai đoạn “postdoc” ǵ cả, và thành ngay một “Professor”! Nếu đúng như thế th́ Đại học Vạn Hạnh có vấn đề về việc phong hàm giáo sư. Tại sao?  Tại v́ nếu quả ông Đoàn là một giáo sư thật sự th́ các giáo sư chính thống khác ắt phải xấu hổ. Như ông Đoàn viết trong lư lịch, ông chưa từng có một công tŕnh nghiên cứu khoa học nào được công bố trong các tạp chí giáo dục chuyên môn (ngành học của ông). Với một thành tích chuyên môn gần như là “không có ǵ” như thế mà xưng là “Professor” th́ quả ông không biết hai chữ “xấu hổ” có nghĩa là ǵ.

 

     Vài điều mà ông Đoàn công bố trên trang nhà của ông có vẻ bịp bợm.  Trong bản lư lịch tiếng Anh, ông ghi là “Co-director” (Đồng giám đốc) của một Dự án (project) nghiên cứu; nhưng trong bản tiếng Việt, ông ghi là “Giám đốc” của một “Viện Nghiên cứu”! Viện khác với Dự án chứ. Giám đốc khác với Đồng giám đốc chứ.  Nhưng “Giám đốc Viện nghiên cứu” th́ nghe oai hơn. 

 

       Có lẽ trong các nhân vật chống cộng ở hải ngoại, ông Đoàn là một người tương đối cô đơn.  Các nhóm chống cộng, từng ca ngợi ông, từng làm thương mại qua việc ông ở tù khi c̣n ở trong nước bây giờ đă xa lánh ông.  Ông Đoàn không tham gia một đoàn thể chống cộng nào (hay có tham gia cho vui, lấy lệ rồi thôi), mà chỉ hoạt động một ḿnh.  Nói “hoạt động một ḿnh” chắc cũng không chính xác, bởi v́ ông cũng có thân hữu, có người ngưỡng mộ.  Ông vẫn có thị trường đấy.  Ông không thích làm việc với những người “già” cùng thế hệ ông, mà chỉ thích tranh thủ ảnh hưởng giới trẻ thôi.   Ngày nay, lợi dụng sự non dạ, ngây thơ của một số sinh viên Việt Nam sang Mỹ du học, ông t́m cách móc nối và làm quen với họ, đem những lời đường mật “tự do, dân chủ, nhân quyền” gạ gẫm họ, với hy vọng sẽ tổ chức được các cơ sở trong nước khi các sinh viên này về nước làm việc.

 

            Ông luôn luôn cố gắng vẽ cho ḿnh một cái chân dung của một người trung lập, không thân cộng sản, mà cũng chẳng thân "quốc gia".  Nhưng trong hành động và lời nói, th́ ông là một người chống cộng.  Nói theo tiếng Anh, ông Đoàn thuộc vào típ người "Passive aggressive".  Cứ nh́n qua trang nhà của ông th́ biết.  Ông khoe là bố ông chống cộng lẫn chống Tây; anh trai ông chống cộng và đi tù; và ông cũng ... chống cộng và đi tù.  Nói tóm lại, gia đ́nh ông có truyền thống chống cộng.  Ông tố cáo sinh viên Vạn Hạnh viết xấu về ông là "cộng sản".  Do đó không ai ngạc nhiên khi thấy cái đối tượng mà ông chống là cộng sản, là nhà cầm quyền trong nước, và cái động cơ ông chống cộng là trả thù cho gia đ́nh, chứ chả phải v́ lư tưởng nhân quyền ǵ cả. 

 

            Nếu v́ nhân quyền, tự do tôn giáo, th́ sao ông không đấu tranh cho Phật giáo khi Phật giáo bị chính phủ ông Ngô Đ́nh Diệm đàn áp tàn bạo?  Nên nhớ rằng ngày xưa ông Đoàn phục vụ trong một Đại học Vạn Hạnh, tức do Phật giáo quản trị.  (Nay th́ ông làm việc cho và lănh lương của một Đại học Ca-tô Mỹ).

 

            Ông Đoàn là người đang đi t́m cái căn cước (identity) của ḿnh.  Ngày c̣n ở tù trong nước, ông được người ta xưng tụng là “người tù lương tâm”, và các nhóm chống cộng ở hải ngoại không ngớt ca ngợi ông là một chiến sĩ kiên tŕ cho dân chủ và tự do ở Việt Nam.  Nhưng hóa ra “chiến sĩ” này cũng thích đi Mỹ, nên khi đến Mỹ, ông mất cái danh hiệu đó, và thay vào đó ông đội một cái mũ mới: “Nhà tranh đấu”.   Nhưng cũng có khi, thấy “Nhà tranh đấu” không mấy hay ho, nên ông cũng thỉnh thoảng đội lại cái mũ “Người tù lương tâm” trong một vài “tuyên bố”, dù ông không c̣n là tù nhân nữa!  Có khi như thấy cái người tù đó không oai, ông kư tên là Chủ tịch của một “Viện” nào đó nghiên cứu về Việt Nam, mà chẳng ai biết trong đó có ai.   Nhưng trong thư chúc Tết lần này ông không ghi một danh hiệu nào kèm theo tên ông.  Chắc là ông chưa t́m được cho ḿnh một cái căn cước cá nhân mà ông hài ḷng.  Tại sao ông không chọn cho ḿnh một cái hiệu như “Người chống cộng”, hay “Người thân cộng”, hay “Người phản bội dân tộc”, hay “Người quốc gia”, hay “Tay sai ngoại bang”, hay ǵ ǵ đó để cho người ta dễ nhận dạng hơn không?

 

            Người viết bài này muốn đề nghị với ông Đoàn ba điều cụ thể.  Một là hăy bỏ công nghiên cứu kỹ càng về t́nh h́nh kinh tế - chính trị Việt Nam, rồi viết một bản kiến nghị cụ thể làm sao cho Việt Nam phát triển nhanh hơn.  Ông c̣n nhiều th́ giờ để đọc sách, nghiền ngẫm lịch sử Việt Nam, không nên hấp tấp viết những ǵ mà ai cũng biết, những ǵ trong sách giáo khoa, những ǵ lấy từ báo chí Tây phương, v́ như thế chỉ làm người ta nhàm chán, ngáp dài.  Mỗi khi xuất hiện, ông hăy tự hỏi "Tôi có ǵ mới để nói không", "Những điều tôi sắp nói có đáng nói không",  chứ không nên xuất hiện chỉ để "to be seen" hay "to be heard". 

 

            Hai là ông đừng đóng kịch lănh tụ nữa, v́ những màn như thế thú thật chỉ làm tṛ cười cho thiên hạ, cho quần chúng trong nước.  Ông hăy thành thật với chính ḿnh, hăy học hỏi thêm về chuyên môn, hăy nhập cuộc với quần chúng trong nước để đóng góp cho việc kiến thiết và phát triển xứ sở.  Khi ông tỏ ra là một người xuất sắc, quần chúng sẽ tưởng thưởng ông làm lănh tụ.  Chứ ông chưa chứng minh được ông đă hay đang làm ǵ cho đất nước th́ ai tin là ông sẽ làm lănh tụ.  Đâu có ai lại dại dột đi đầu tư vào những người chuyên đi phá hoại, hay những người không có chuyên môn và thiếu thành tích thực tế.

           

           Ba là ông nên t́m cho ḿnh một cái căn cước.  Ông hăy xác định xem ông là người Mỹ, hay người Việt Nam; ông chống nhà cầm quyền Việt Nam v́ trả thù cá nhân, hay v́ lư tưởng; ông làm việc v́ lợi ích của người Mỹ, hay v́ lợi ích người Việt Nam; ông hoạt động cho sự bá quyền của nước Mỹ, hay cho sự suy yếu của Việt Nam.  Chỉ khi nào ông nhận thức rơ tự trong thâm tâm của ông những câu hỏi và câu trả lời th́ may ra hành động của ông mới có ư nghĩa.

 

Trích Tạp chí Giao Điểm, mùa Xuân 2003

NDVN, ngày 22/8/08



<Go Back>
Printer Friendly Page Send this Story to a Friend