NHÂN DÂN VIỆT NAM.ORG
TIẾNG NÓI CỦA MỘT SỐ NGƯỜI VIỆT YÊU NƯỚC TRONG NUỚC VÀ HẢI NGOẠI VẬN ĐỘNG TOÀN DÂN QUYẾT TÂM
CÓ NGÀY VUI ĐẠI THẮNG VIỆT NAM III LÀ ĐẬP TAN ÂM MƯU DBHB CỦA ĐẾ QUỐC MỸ, GIẢI TRỪ VÀ GIẢI HOẶC
GIẶC ÁO ĐEN VATICAN – GIẶC ÁO ĐEN BẢN ĐỊA – GIẶC TIN LÀNH

    Giới thiệu một số website:

   * Cong San
   * Nhan Dan
   * Cong An
   * Cong An N.D.
   * Quan Doi N.D
   * Lao Dong
   * Thanh Nien
   * Tuoi Tre
   * Saigon G, P.
   * VNA Net
   * Voice of V.N.
   * www.chuyenluan.com
   * www.duoctue.org
   * www.khuongviet.net
   * www.nguoivietyeunuoc.org
   * www.nguyentua.com
   * www.dongduongthoibao.net
   * www.dongduongthoibao.com
   * home.comcast.net/~charlieng


   

Tướng Dù Ngụy VNCH Dư Quốc Đống: Thất Trận Câm Lặng


Tướng Dù Ngụy VNCH Dư Quốc Đống: Thất Trận Câm Lặng



 

 

Trung tướng ngụy Dư Quốc Đống

    Đầu năm 1975, Dư Quốc Đống, khi đó là Tư lệnh quân đoàn III của chính quyền Nguyễn Văn Thiệu, phụ trách khu vực Sài G̣n và 11 quận xung quanh, đă xin từ chức sau khi không xin được tăng thêm binh lính cho trận Phước Long và chạy khỏi Việt Nam vào những ngày cuối tháng 4 sang tá túc tại Mỹ. Hơn ba mươi năm qua, ư thức được vị trí của một kẻ thất trận, Dư Quốc Đống đă sống rất lặng lẽ cho tới tận ngày tàn cuối cùng.


    Dư Quốc Đống là kẻ cầm súng theo thực dân Pháp ngay từ khi c̣n rất trẻ và được quan thầy cho sang "mẫu quốc" dự những lớp huấn luyện nhảy dù. Rồi y tốt nghiệp khoá sĩ quan Đà Lạt năm 1951.


    Ngày 29/9/1954, khi thực dân Pháp giao lại cho chính quyền Sài G̣n chiến đoàn lính dù số 3 (gồm các tiểu đoàn 1, 3, 4, 5, 6, 7 do Đỗ Cao Trí, mang quân hàm thiếu tá, chỉ huy), trung đội trưởng Dư Quốc Đống nghiễm nhiên được coi là "hạt giống" của toán quân mũ đỏ khét tiếng này.


    Lính dù đă rất thẳng tay trong vụ tiêu diệt lực lượng B́nh Xuyên ở Rừng Sát nên được chính quyền Sài G̣n rất ưu ái. Và ngày 26/10/1959, lực lượng dù được nâng từ liên đoàn lên lữ đoàn, nằm dưới quyền chỉ huy của trung tá Nguyễn Chánh Thi. Dư Quốc Đống nhân đấy cũng được thăng chức.


    Năm 1962, thành lập hai chiến đoàn dù, Dư Quốc Đống, khi ấy đang mang quân hàm thiếu tá, được giữ chức chiến đoàn trưởng chiến đoàn 1… Ngày 1/2/1965, khi lực lượng dù Sài G̣n, được nâng lên cấp sư đoàn với đầy đủ các cơ cấu trực thuộc, từ đơn vị tác chiến tới yểm trợ, Dư Quốc Đống đă trở thành viên tư lệnh thứ tư của những sát thủ mũ đỏ này (sau tướng Đỗ Cao Trí; Nguyễn Chánh Thi, trung tướng và Cao Văn Viên, đại tướng). Và y đă ngồi ở vị trí đó cho tới năm 1973 với quân hàm trung tướng.


    Người kế vị y ở ghế tư lệnh dù cho tới khi sụp đổ chế độ Sài G̣n tháng 4/1975 là chuẩn tướng Lê Quang Lưỡng. Chính ở trong lực lượng dù, Dư Quốc Đống đă được coi là "đại ca" của những viên tướng như Nguyễn Khoa Nam, Ngô Quang Trưởng, Lê Quang Lưỡng và Phạm Văn Phú…

 

    Dư Quốc Đống được coi là viên tướng đẹp mă của quân đội Sài G̣n, vóc dáng cao lớn, lông mày rậm, mắt to. Y đă gây nên nhiều nợ máu đối với đồng bào trong các cuộc hành binh tàn bạo ở nhiều vùng trên chiến trường miền Nam. Nói một cách công bằng, Dư Quốc Đống cũng là người biết giữ chữ tín theo kiểu hảo hán giang hồ với những kẻ đồng hội đồng thuyền.

 

    Người ta kể lại rằng, giữa những năm 60 của thế kỷ trước, trong cơn sốt đảo chính và lật đổ liên tục ở Sài G̣n, có lần Hội đồng tướng lĩnh của quân đội Sài G̣n phải ngồi lại với nhau để bỏ phiếu buộc tội trung tướng Nguyễn Chánh Thi về việc ông ta đă ra mặt ủng hộ cho các phật tử ở vùng I chiến thuật biểu t́nh chống lại sự thối nát của chính quyền. Phần lớn những viên tướng có mặt đều "phù thịnh" và bỏ phiếu thuận, duy chỉ có hai phiếu trắng. Khi một viên tướng to tiếng nói: "Tội của tướng Thi đă quá rơ ràng, tại sao có người lại bỏ phiếu trắng, ư nghĩa ǵ đây?", th́ Dư Quốc Đống đứng phắt lên nói:

 

    - Tôi đă bỏ phiếu trắng đó. Trung tướng Thi là thầy tôi, trung tướng Viên (Cao Văn Viên) cũng là thầy tôi, nếu bảo tôi chống lại thầy ḿnh, th́ tôi không làm. Vậy quư vị muốn xử thế nào th́ tôi thi hành.

 

    Mặc dầu rất tức nhưng những viên tướng chủ tṛ trong Hội đồng tướng lĩnh quân đội Sài G̣n cũng đành phải ngậm bồ ḥn làm ngọt chứ không dám quở trách ǵ Dư Quốc Đống.

 

Cao Văn Viên kể: "Tướng Dư Quốc Đống, tư lệnh quân đoàn III, tŕnh bày về t́nh h́nh của Phước Long nói riêng và của quân đoàn nói chung. Để giải cứu Phước Long, tướng Đống đề nghị xin một sư đoàn bộ binh, hay sư đoàn nhảy dù. Quân tăng viện sẽ đổ bộ xuống hướng Bắc Phước Long bằng trực thăng dưới sự yểm trợ tối đa của không quân. Tŕnh bày xong ư kiến, tướng Đống xin được từ chức, viện cớ là từ khi nhậm chức tư lệnh quân đoàn, ông đă không đủ khả năng giải quyết được t́nh h́nh quân sự của vùng.

 

Tổng thống Thiệu bác bỏ lời xin từ chức của tướng Dư Quốc Đống, vấn đề hệ trọng ngay trong lúc này, theo Tổng thống Thiệu, là giải quyết vấn đề Phước Long trước. Sau khi nghiên cứu t́nh h́nh, kế hoạch tiếp viện thêm quân cho Phước Long bị hủy bỏ…".


    Là viên tướng dù, Dư Quốc Đống có cách hành xử rất cứng rắn với ngay cả những thuộc hạ ở gần ḿnh nhất. Các viên sĩ quan cao cấp trong lực lượng mũ đỏ như các tư lệnh phó, lữ đoàn trưởng, trưởng pḥng, tiểu đoàn trưởng đều rất hăi khi phải tiếp xúc trực tiếp với Dư Quốc Đống. Bởi lẽ, viên tư lệnh này thường rất ít khi "nể mũi" khi "vuốt mặt", mỗi khi có ǵ không vừa ư th́ lớn tiếng quở mắng, nạt nộ ngay, bất kể đó là ai…


    Sau khi rời chức tư lệnh lính dù, Dư Quốc Đống được giao cho việc quản lư quân đoàn III với nhiệm vụ đảm bảo an ninh cho thành phố Sài G̣n và vùng phụ cận, trong đó có tỉnh Phước Long. Và địa danh này đă là nơi chôn danh tiếng hăo của Dư Quốc Đống như một tướng có tài cầm quân sau khi nó được chọn làm nơi thử lửa đầu tiên dẫn tới chiến dịch giải phóng hoàn toàn miền Nam thống nhất đất nước.


    Mặc dù một số đại diện cao cấp của chính quyền Sài G̣n cũ nói rằng, cuộc tấn công của quân giải phóng vào Phước Long cuối năm 1974 đầu năm 1975 không phải là một bất ngờ, ngoài ước đoán của chúng nhưng quả thực, đây đă là đ̣n thăm ḍ chí mạng đối với quân đội Sài G̣n nói chung và cả quân đoàn III của Dư Quốc Đống nói riêng.

 

    Phước Long năm 1975 là một tỉnh nằm ở hướng Đông Bắc, cách Sài G̣n 150km, giáp với Campuchia, nối với Sài G̣n bằng liên tỉnh lộ 1A và quốc lộ 14. Tỉnh này gồm bốn quận là Đức Phong, Phước B́nh, Bố Đức và Đôn Luân. Khi đó, Phước Long có khoảng 30 ngh́n dân, phần lớn là dân gốc Thượng, Stieng (Ma) và Mnong, sống bằng nghề đốn cây và cạo mủ cao su. Người Kinh ở Phước Long khi đó chủ yếu là công chức hành chính, buôn bán nhỏ hoặc làm phu đồn điền. Địa h́nh nhiều đồi núi, rừng dầy, khó quan sát từ trên cao…

 

    Theo hồi ức sau này của đại tướng Cao Văn Viên, lúc đó phụ trách Bộ Tổng tham mưu quân đội Sài G̣n, ngày 14/12/1974, quân giải phóng tấn công và chiếm lĩnh một cách dễ dàng vào quận Đức Phong và Bố Đức. Đêm 15/12/1974, một căn cứ hỏa lực do một đơn vị địa phương quân của chính quyền Sài G̣n bảo vệ, cũng bị quân giải phóng tấn công và chiếm lĩnh…

 

    Quân đoàn III của Dư Quốc Đống buộc phải cho máy bay chở tới tăng viện từ căn cứ Lai Khê cho Phước Long tiểu đoàn 2 (trung đoàn 7, sư đoàn 5BB), và hai pháo đội gồm 6 đại bác 105 ly và 4 đại bác 155 ly. Thêm vào đó, c̣n có ba đại đội trinh sát của các sư đoàn 5, 7, và 25BB…

 

    Thế nhưng, mọi sự giẫy giụa của Dư Quốc Đống đều không mang lại kết quả mà chính quyền Sài G̣n mong muốn. Đêm 22/12/1974, quân giải phóng tấn công quận Bố Đức lần thứ hai và đă chiếm được nó một cách khá dễ dàng.

 

   Ít ngày sau (24/12/1974), hai sư đoàn 7 và 3 của quân giải phóng (vừa được thành lập ở miền Nam, khác với sư đoàn 3 đang hoạt động ở B́nh Định) đă tấn công và làm chủ quận Đôn Luân. Như vậy là trừ quận lỵ Phước B́nh và TP Phước Long nằm trong ranh giới quận vẫn chịu sự kiểm soát của chính quyền Sài G̣n, gần như toàn bộ tỉnh Phước Long hoàn toàn nằm trong tay quân giải phóng.

 

   Đêm 30/12/1974, quân giải phóng lại tiếp tục tấn công Phước B́nh, ṿng đai pḥng thủ của tỉnh Phước Long. Trận đánh chỉ diễn ra từ nửa đêm cho đến chiều hôm sau th́ kết thúc. Lính của tiểu khu và của tiểu đoàn 2, trung đoàn 7 thuộc quân đoàn III của Dư Quốc Đống tháo chạy về tổ chức pḥng tuyến mới ở phi trường Sông Bé…

 

    Tuy nhiên, mọi sự đă dần được định đoạt khi 6h sáng 1/1/1975, quân giải phóng pháo kích mạnh vào phi trường Biên Ḥa rồi tấn công đánh thẳng vào TP Phước Long từ hướng Nam. Ngày 2/1/1975, tỉnh trưởng Phước Long xin phương tiện tải thương, tiếp viện và quân bổ sung nhưng tất cả liên lạc từ Phước Long ra ngoài bị cắt đứt.

 

    Trong t́nh thế kẹt vào chân tường đó, tại dinh Độc Lập, Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu của chính quyền Sài G̣n đă buộc phải tổ chức một cuộc họp khẩn cấp với sự tham dự của Phó Tổng thống Trần Văn Hương, Thủ tướng Trần Thiện Khiêm, phụ tá an ninh quốc pḥng Đặng Văn Quang, tư lệnh không quân Trần Văn Minh, tư lệnh quân đoàn III Dư Quốc Đống, trung tướng tham mưu trưởng BTTM kiêm Tổng Cục trưởng Tổng cục Tiếp vận Đồng Văn Khuyên và tổng tham mưu trưởng Bộ Tổng tham mưu quân đội Sài G̣n Cao Văn Viên. Đề tài của buổi họp là có nên tăng viện cho Phước Long hay không, và nếu tăng viện, th́ tăng viện như thế nào về quân nhu, nhân sự.

 

    Cao Văn Viên kể: "Tướng Dư Quốc Đống, tư lệnh quân đoàn III, tŕnh bày về t́nh h́nh của Phước Long nói riêng và của quân đoàn nói chung. Để giải cứu Phước Long, tướng Đống đề nghị xin một sư đoàn bộ binh, hay sư đoàn nhảy dù. Quân tăng viện sẽ đổ bộ xuống hướng Bắc Phước Long bằng trực thăng dưới sự yểm trợ tối đa của không quân. Tŕnh bày xong ư kiến, tướng Đống xin được từ chức, viện cớ là từ khi nhậm chức tư lệnh quân đoàn, ông đă không đủ khả năng giải quyết được t́nh h́nh quân sự của vùng.

 

    Tổng thống Thiệu bác bỏ lời xin từ chức của tướng Dư Quốc Đống, vấn đề hệ trọng ngay trong lúc này, theo Tổng thống Thiệu, là giải quyết vấn đề Phước Long trước. Sau khi nghiên cứu t́nh h́nh, kế hoạch tiếp viện thêm quân cho Phước Long bị hủy bỏ…".

 


    Ngày 6/1/1975, quân giải phóng tiến vào đánh sập Phước Long, bức tường thành mà kẻ địch cứ rêu rao là vững chắc bảo vệ vành đai Sài G̣n. Chính quyền Sài G̣n phải ngậm ngùi kêu gọi: "Dành ba ngày truy điệu cầu nguyện cho Phước Long".


    Sau cuộc họp đó, Dư Quốc Đống đă rời khỏi đội quân chuyên làm tay sai cho ngoại bang đang trong những ngày hấp hối cuối cùng. Chính trường Sài G̣n lúc đó ngày càng rối như canh hẹ và cũng không ai quan tâm tới số phận của một viên tướng thất thế nữa.

 

    Tới ngày 29/4/1975, nhận rơ cục diện t́nh h́nh không c̣n ǵ có thể hứa hẹn cho tương lai của y, Dư Quốc Đống đă cuống cuồng rời khỏi Sài G̣n đi sống nốt những ngày tàn ở Mỹ. Cảm nhận được sự thất bại của cuộc đời ḿnh, Dư Quốc Đống rất ít khi xuất hiện trước đám đông.


    Những năm cuối đời, Dư Quốc Đống thường xuyên đau ốm và được người thân đưa vào một viện dưỡng lăo. Cái chết đă tới với Dư Quốc Đống như một sự giải thoát khỏi những kư ức đen tối về cả cuộc đời lầm lạc.

 

Trích CAND, ngày 8/5/08

NDVN, ngày 17/6/08



<Go Back>
Printer Friendly Page Send this Story to a Friend