NHÂN DÂN VIỆT NAM.ORG
TIẾNG NÓI CỦA MỘT SỐ NGƯỜI VIỆT YÊU NƯỚC TRONG NUỚC VÀ HẢI NGOẠI VẬN ĐỘNG TOÀN DÂN QUYẾT TÂM
CÓ NGÀY VUI ĐẠI THẮNG VIỆT NAM III LÀ ĐẬP TAN ÂM MƯU DBHB CỦA ĐẾ QUỐC MỸ, GIẢI TRỪ VÀ GIẢI HOẶC
GIẶC ÁO ĐEN VATICAN – GIẶC ÁO ĐEN BẢN ĐỊA – GIẶC TIN LÀNH

    Giới thiệu một số website:

   * Cong San
   * Nhan Dan
   * Cong An
   * Cong An N.D.
   * Quan Doi N.D
   * Lao Dong
   * Thanh Nien
   * Tuoi Tre
   * Saigon G, P.
   * VNA Net
   * Voice of V.N.
   * www.chuyenluan.com
   * www.duoctue.org
   * www.khuongviet.net
   * www.nguoivietyeunuoc.org
   * www.nguyentua.com
   * www.dongduongthoibao.net
   * www.dongduongthoibao.com
   * home.comcast.net/~charlieng


   

Tội Ác Sát Hại Của Trung Đội Thám Báo Mỹ Tiger Force - Mănh Hổ


 

Tội Ác Sát Hại Của Trung Đội Thám Báo Mỹ Tiger Force - Mănh Hổ

 

 

www.nhandanvietnam.org. Bạn là di dân da màu trong quân đội xâm lược đế quốc Mỹ - Nato (Bạch Quỹ) và quân chư hầu ủy nhiệm*…xâm lăng các quốc gia trên thế giới để chiếm đoạt tài nguyên dầu khí và khoáng sản…tại A Phú Hăn, Iraq…Bạn sẽ là chiến binh chuyên nghiệp người máy tạo sinh vô tính, gây nhiều tội ác ghê tởm như những chiến binh Bạch Quỹ tạo sinh vô tính bởi chiến lược và chiến thuật lùng – diệt – đếm xác người, nhưng sẽ không bị treo cổ trước ṭa án tội phạm chiến tranh, bởi những Ác quỹ Tổng Tư Lệnh Tổng thống – Thủ tướng…Mỹ và Âu Châu không bị treo cổ sau mỗi cuộc chiến tranh, đă được Noam Chomsky, một học giả lừng danh của Mỹ, Giáo sư Viện Kỹ Thuật Massachusetts(M.I.T.) viết: “Nếu những luật của Nuremberg ( ṭa án xử tội phạm chiến tranh ) được áp dụng th́ sau mỗi cuộc chiến tranh, mọi tổng thống Hoa Kỳ đều đă phải bị treo cổ.” (If the Nuremberg laws were applied, then every post-war American president would have been hanged)...

 

Hăy nh́n lại, những ngày đầu xâm lăng A Phú Hăn và Iraq….cho đến hiện nay, quân xâm lược đế quốc Mỹ và Nato, tự do thả bom lầm vào thường dân vô tội và bắn xối xă vào nhà dân hai bên vệ đường…và sau đó đếm xác người, để tạo chiến tích tiêu diệt được hàng chục, hàng trăm… quân địch (kháng chiến quân) của chiến dịch hành quân lùng và diệt, mà xác người đa số trẻ em, đàn bà, đàn ông, thanh niên…thường dân vô tội, qua những lời tự thú mặc cảm tội ác của một số chiến binh xâm lược, được CNN phỏng vấn và h́nh ảnh trên TV, tại chiến trường A Phú Hăn, Iraq, Trung Đông…

 

Không khác ǵ, những Giang đỉnh Mỹ, tuần duyên sông rạch miền Nam, bắn càng quét Burgerslachtoffers in My Lai - door Amerikaanse soldaten verkracht en vermoord - deze beelden gingen de hele wereld overhai bên, đốt nhà dân, vùng oanh kích tự do, thảm sát Mỹ Lai, Thanh Phong….và tội ác sát hai thảm khốc của Trung đội thám báo Mỹ Tiger Force – Mănh Hổ…trong cuốn phim sử liệu “Mười Ngàn Ngày Chiến Tranh Việt Nam” (vào ô google.  Vietnam The Ten Thousand  Day War,  và click vào Video ), hàng trăm cuốn sách viết về Chiến tranh Việt Nam (Vietnam War), trên hai triệu trang tài liệu Ngũ Giác Đài (Pentagon Paper),…và cuốn sách Tiger Force: A True Story of Men and War, được khảo sát, t́m kiếm của một số phóng viên các nhà báo trong nước t́m địa danh, mà Mănh Hổ sát hại một cách thảm khốc dưới đây:

 

 

 

 

 

Trung đội thám báo Mănh Hổ đóng trại ở Đức Phổ (tháng 5/1967).

 

    Từ tháng 5 đến tháng 11/1967, hàng trăm người dân bám trụ tại thung lũng sông Vệ, tỉnh Quảng Ngăi đă bị Trung đội thám báo Mỹ mang tên Mănh Hổ sát hại một cách thảm khốc. 40 năm sau, chúng tôi đă lần được đến thung lũng xinh đẹp nhưng đau thương, kiên cường ấy...

 

    Tội ác này đă bị chôn vùi trong tủ hồ sơ lưu trữ của chính phủ Mỹ, ngay cả những nhà nghiên cứu lịch sử chiến tranh có uy tín nhất cũng không được biết đến.

 

    Chỉ đến khi loạt phóng sự điều tra về tội ác này do nhóm phóng viên Michael D.Sallah, Mitch Weiss, Joe Mahr và Andy Morrison của tờ báo The Blade đoạt giải thưởng Pulizer - giải thưởng cao quư nhất của báo chí Hoa Kỳ vào năm 2004, th́ sự thật mới được đưa ra trước công luận thế giới.

 

    Nhưng thung lũng sông Vệ mộng mơ, xinh đẹp - cái tên lăng mạn mà báo chí Mỹ đă đặt cho thực sự nằm ở đâu? Bởi sông Vệ có chiều dài ngót trăm cây số, lại đi qua khá nhiều thung lũng từ vùng rừng núi Ba Tơ đến các huyện Nghĩa Hành, Tư Nghĩa và Mộ Đức.

 

    Nhiều cuộc t́m kiếm, khảo sát của phóng viên các báo trong nước lần t́m địa danh này đều không có kết quả.

 

    Nhiều người nhầm tưởng và quả quyết rằng đó chính là Khu di tích Khánh Giang - Trường Lệ (thôn Trường Lệ, xă Hành Tín Đông, huyện Nghĩa Hành), hay xă Đức Phong (huyện Mộ Đức)...

 

    Sau một chuyến đi khảo sát dọc sông Vệ không có kết quả, một ngày đầu tháng 8/2007, chúng tôi t́nh cờ có được tấm bản đồ quân sự của Mỹ năm 1967 và đi thêm một chuyến nữa t́m đến được thung lũng xinh đẹp nhưng đau thương, kiên cường ấy...

 

    Lực lượng đặc nhiệm Mănh Hổ (Tiger Force) là một trung đội gồm 45 lính dù tinh nhuệ thuộc Sư đoàn không vận 101, thành lập từ năm 1965.

 

    Từ tháng 2/1967, Mănh Hổ gia nhập lực lượng đặc nhiệm Oregon theo lệnh của tướng William Westmoreland, trở thành một phần của Tiểu đoàn 1/327 bộ binh, có mặt tại Quảng Ngăi từ ngày 3/5/1967 với mục tiêu do thám và ngăn chặn bước chân của quân đội cách mạng Việt Nam từ miền Bắc.

 

    Mục tiêu của Mănh Hổ khi đến sông Vệ là buộc 5.000 dân làng vùng thung lũng này về trại tập trung để ngăn chặn việc trồng lúa và cung cấp lương thực cho quân cách mạng Việt Nam.

 

    Nhiều dân làng không chịu vào các ấp chiến lược (Bộ Ngoại giao Mỹ nhận xét năm
nguyen dam
"I am still angry. We were farmers. We didn't hurt anyone," says Nguyen Dam, 66, who recalls running away when Tiger Force attacked the farmers in a Song Ve Valley rice paddy.(photo: The Blade/Andy Morrison)
1967, nguyên nhân v́ tại đây thiếu lương thực và nơi ở). Hơn nữa, bao quanh ấp chiến lược là những bức tường chắc và dây thép gai, khiến nó giống như nhà tù.

 

    "Họ chỉ muốn ở trên đất của ḿnh. Họ không đứng về phía nào", ông Lữ Thuận, 70 tuổi, một nông dân, nhớ lại. Không như các khu vực khác, thung lũng này, bị tách khỏi vùng ven biển đông dân bằng những con đường đất hẹp, không phải là trung tâm của các hoạt động du kích.

 

    Theo nhóm điều tra The Blade, không có thông tin chính xác nào được công bố về lư do của hàng loạt vụ thảm sát thường dân và tù binh người Việt tại đây. Hồ sơ chỉ cho thấy một tuần sau khi đóng trại tại sông Vệ, các cuộc truy lùng và bắn giết bắt đầu.

 

    Trong vụ sát hại đầu tiên, những cựu binh được phỏng vấn kể lại: Ngày 8/5, lính Mỹ phát hiện được hai người t́nh nghi là Việt cộng dọc sông Trà Câu và bắt giữ 1 người. Trong 2 ngày tiếp theo đó, người này bị đánh đập và hành hạ dă man. Có lúc những kẻ thẩm vấn bàn đến việc cột chất nổ vào người tù binh và cho nổ.

 

    Một cựu binh tên William Carpenter nói đă cố gắng giữ cho người tù binh này sống sót nhưng vô phương. Người tù binh này được ra lệnh chạy khỏi khu trại và bị nhiều tay súng bắn từ phía sau.

 

    Những vụ bạo hành, cắt cổ, chặt đầu và đánh đập cho đến chết với những tù binh bị bắt trong các trận càn từ đó đă trở thành "luật bất thành văn", theo lời cựu Trung sĩ Forrest Miller.

 

    Trong tháng 6/1967, một nhà sư bị bắn chết v́ đến trại than phiền về cách cư xử của binh lính với dân làng. Những kẻ giết người đặt một quả đạn pháo lên người nhà sư này để tạo chứng cứ giả rằng đây là một lính Việt cộng.

 

  Trong cuộc điều tra của quân đội Hoa Kỳ, 27 lính Mănh Hổ thú nhận từng cắt tai các nạn nhân để đe dọa dân làng các vùng lân cận.

 

    Vào khoảng cuối tháng 7/1967, sau khi 4 lính Mănh Hổ bị bắn trọng thương, lực lượng này tỏa đi khắp vùng thung lũng để trả thù. Sông Vệ trở thành vùng "tùy nghi bắn hạ".

 

    Lính Mănh Hổ bắn giết tràn lan, từ đàn ông đến phụ nữ và cả trẻ em ở các làng trong vùng. Khi đến gần một ruộng lúa ngày 28/7, lính trung đội nổ súng vào 10 nông dân già đang làm ruộng. 4 người chết, những người khác bị thương.

 

    H́nh ảnh các thi thể rải rác trên cánh đồng lúa xanh in sâu trong trí óc binh lính Mănh Hổ và dân làng Vạn Xuân. 4 binh lính về sau kể lại vụ tấn công này: "Chúng tôi biết là họ không có vũ khí, nhưng vẫn bắn họ". 

 

    Từ ngày 10/8/1967, lực lượng Mănh Hổ chuyển đến một vùng nằm cách Sông Vệ 50 dặm về phía Bắc, thuộc địa phận Quảng Nam (gần căn cứ Chu Lai), tham gia chiến dịch đẫm máu nhất kéo dài 75 ngày từ tháng 9 đến tháng 11 mang tên Wheeler.

 

    Đại tá Gerald Morse - 38 tuổi, chỉ huy Mănh Hổ và các đơn vị biệt kích khác trong chiến dịch này - đổi tên các nhóm sát thủ thành nhóm Ám sát, nhóm Kẻ man rợ và nhóm Cắt cổ. Bản thân tay đại tá này chọn cho ḿnh cái tên Kẻ cưỡi bóng ma.

 

    Mănh Hổ tiếp tục các trận càn trong tháng 9/1967 sau khi bị tấn công chỉ vài ngày khi chuyển đến vùng mới. Những cựu binh tham chiến cho biết đă bắn hạ tất cả những dân làng từ chối không vào trại tập trung.

 

    "Chúng tôi hạ cả làng, ngày này qua ngày khác", một cựu binh tên Causey hiện sống tại California thú nhận. Trong nhiều vụ, Mănh Hổ ném lựu đạn xuống các hầm trú của người dân giết hại toàn bộ số người trốn trong hầm.

 

    Những cựu binh Mănh Hổ thú nhận: Có tháng trung đội này đă giết 120 người dân, toàn bộ không có vũ khí. Để che giấu các vụ thảm sát này, chỉ huy các nhóm đặc nhiệm tính số người bị giết hại vào số "nhân mạng đối phương".

 

    Cho đến tháng 11/1967, theo hồ sơ một cuộc điện đàm của chiến dịch Wheeler, chỉ huy
william doyle
Sgt. William Doyle, center, in soft -brimmed hat, received a medal at Phan Rang in November, 1967. He has admitted killing Vietnamese civilians.(photo: U.S. Army)
Morse yêu cầu: "Chúng ta phải đạt được số nhân mạng 327". Mănh Hổ báo cáo số nhân mạng 327 vào ngày 19/11/1967. Trong toàn bộ chiến dịch Wheeler, số nhân mạng lên đến 1.000 người (có vũ trang và không vũ trang)...

 

    Những hành vi tàn bạo của lực lượng Mănh Hổ diễn ra trong hơn bảy tháng liên tục (từ tháng 5 đến tháng 11/1967) với hậu quả là cho đến tận bây giờ, số thường dân bị thiệt mạng vẫn chưa được thống kê hết, có thể lên tới hàng trăm người.

 

    Nhưng điều đáng ngạc nhiên và xấu hổ là những hành vi tàn bạo đó đă được khuyến khích, bao che từ cấp chỉ huy ngoài chiến trường cho đến những quan chức cao cấp của Lầu Năm Góc và Nhà Trắng.

 

    Khó hiểu hơn nữa, trong suốt 36 năm, vụ việc này đă bị chôn vùi trong tủ hồ sơ lưu trữ của chính phủ Mỹ, trốn tránh công luận, ngay cả những nhà nghiên cứu lịch sử chiến tranh có uy tín nhất cũng không được biết đến nó.

 

    Từ tháng 10/2003, trên tờ The Blade, Mỹ, đă đăng tải loạt phóng sự điều tra "Bí mật chôn vùi, sự thật tàn bạo" (Buried Secrets, Brutal Truths) phơi bày tội ác của Mănh Hổ trong việc tàn sát thường dân vô tội tại vùng thung lũng sông Vệ, Quảng Ngăi, Việt Nam.

 

    Loạt bài về vụ thảm sát tại khu vực sông Vệ ở Quảng Ngăi của nhóm phóng viên The Blade đă giành được giải Pulitzer cho Phóng sự điều tra xuất sắc nhất năm 2004.

 

    Cuốn sách "Bí mật chôn vùi, sự thật tàn bạo" - tập hợp các bài báo nói trên - cũng vừa được NXB Trẻ cho ra mắt độc giả, có thể giúp độc giả h́nh dung về những sự thật tàn bạo của một cuộc chiến mà sau 32 năm những hậu quả của nó vẫn c̣n chưa kết thúc.

 

 

 

 

 

    Trong tôi lóe lên một tia hy vọng khi đọc bài báo của phóng viên một tờ báo lớn Trung ương, vốn là dân Quảng Ngăi "chay" cũng đi khảo sát, lần t́m như tôi về thung lũng sông Vệ. Anh quả quyết: "...Chẳng phải thung lũng thung liếc ǵ cả. Nó chính là xă Đức Phong, huyện Mộ Đức - một xă ven biển, cách sông Vệ 12 cây số!".

 

>> Mănh hổ và 7 tháng tội ác ở thung lũng sông Vệ

 

    Một người dân Quảng Ngăi nói với tôi: Quảng Ngăi là "tỉnh thảm sát", dọc thung lũng sông Vệ, sông Trà cứ vài ba cây số vuông là gặp một cuộc thảm sát. Cuộc nào ít th́ dăm ba người, nhiều th́ hàng trăm người...

 

    Hỏi tổng đài 1080 và Bảo tàng tỉnh Quảng Ngăi th́ được mách: "Nếu t́m về thung lũng sông Vệ nơi có cuộc thảm sát th́ chỉ có Khánh Giang - Trường Lệ thuộc xă Hành Tín Đông, huyện Nghĩa Hành".

 

    Tôi bắt đầu chuyến hành tŕnh dọc sông Vệ để t́m về thung lũng đau thương nhưng kiên cường ấy với chặng đầu tiên dài 2,5km từ đèo Đá Chát, sát với Ba Tơ Anh hùng đến Khu di tích Khánh Giang - Trường Lệ.

 

    Sau hành tŕnh dài 2 lần ôtô khách đầy nắng, gió và bụi từ Đà Nẵng vào, đi dọc tỉnh lộ 628 thật thích thú với những rặng núi, cánh đồng lúa và mía xanh ngát...

 

    Tại Khu di tích Khánh Giang - Trường Lệ, thật xúc động khi nghe kể câu chuyện lịch sử thảm khốc - lính Mỹ thảm sát 63 người dân vô tội tại 2 điểm: một điểm trong khu di tích với 47 người bị sát hại và một điểm cách đó không xa 16 người bị sát hại.

 

    Nhưng cả hai điểm đó, bia chứng tích ghi diễn ra vào ngày 17/4/1969, sai địa chỉ tôi cần t́m. Bởi Mănh Hổ tàn sát dân ở thung lũng sông Vệ được báo chí Mỹ phanh phui là vào thời điểm năm 1967 và tôi đang lần theo các cuộc thảm sát đau thương của Mănh Hổ để t́m về thung lũng ấy.

 

    Nhưng cuộc thảm sát tại đây được so sánh như một Sơn Mỹ 2. Đầu tháng 4/1969, một đại đội lính Mỹ đổ quân xuống đồn Dạ Lan (Ba Tơ) đánh phá vùng căn cứ ta. Ngày 17/4, chúng giẫm trúng ḿn, 1 tên chết, 1 tên bị thương. Đến thôn Trường Khánh, chúng trú quân tại g̣ Ông Công, bắn chết 1 bà già, bắn bị thương 1 em bé, đốt nhà, đánh người, hăm hiếp phụ nữ.

 

    Khoảng 11h trưa ngày hôm sau, lính Mỹ lùng vào xóm Trường Lệ trong lúc nhiều gia đ́nh đồng bào H're đang ăn cơm trưa. Chúng xả súng, có người cắm đầu trong nồi cơm, xoong canh.

 

    Chúng tiếp tục lùng đồng bào ta đang núp dưới các hầm tránh pháo, gọi lên bắn từng người một. Sau đó, chúng chất đót khô lên các xác chết rồi rải xăng bột đốt phi tang. Xóm này lính Mỹ đă sát hại 47 người, chỉ c̣n sống sót bé Ngân.

 

    Đến một điểm khác thấy đồng bào ta tập trung dưới bóng tre, lính Mỹ xả súng bắn chết 16 người, 4 cháu bé dưới 10 tuổi bị lấp dưới đống xác chết nên c̣n sống sót, những nạn nhân trong vụ thảm sát này hầu hết là người già, phụ nữ và trẻ em.

 

    Sau khi giết hại đồng bào ta, quân Mỹ cho máy bay đánh bom và bắn pháo liên tục trong nhiều ngày đêm liền để phi tang tội ác. Năm 1989, chính quyền và nhân dân địa phương đă xây dựng một phù điêu ở thôn Trường Khánh để ghi lại tội ác này của giặc Mỹ và Khu di tích đă được xếp hạng di tích quốc gia từ năm 1993.

 

    Đi thêm 8km, vào UBND xă Hành Tín Đông hỏi thăm, ông Đỗ Ngọc Nhung - Chủ tịch UBND xă bảo: "Chuyện Mănh Hổ thảm sát ở thung lũng sông Vệ chúng tôi cũng được biết, nhưng cái thung lũng ấy nằm ở đâu th́ không ai rơ nữa. Trên địa bàn xă Hành Tín Đông chắc là cũng có người bị Mănh Hổ giết hại, nhưng cũng không thể biết được...".

 

    Hơi nản chí v́ hỏi đến "ông thổ công" cũng ngơ ngác, tôi quay xe ra về khi kim đồng hồ trên tay chỉ 17h đúng. Lại thêm 10km với bao đèo dốc và ngược gió. Đến đèo Đá Chát, thả dốc và vượt 15km dọc theo QL24 để về thị trấn Thạch Trụ nghỉ lại qua đêm.

 

    Vừa đi vừa hi vọng sẽ gặp được những tấm bia chứng tích, hay lượm lặt được những câu chuyện bên đường khi sát bên tay phải là sông Trà Câu, cũng có những điểm Mănh Hổ giết hại dân mà trong cuốn "Bí mật chôn vùi, Sự thật tàn bạo" có nhắc đến. Nhưng cũng không thu hoạch được ǵ nhiều.

 

    Tôi tự an ủi ḿnh: Thôi th́ chẳng bơ công dăm ba chục cây số đường núi, v́ dù có năm 1967 hay năm 1968, 1969, dù có là Mănh Hổ hay ǵ ǵ đi nữa th́ những người dân thường vô tội cũng đă bị lính Mỹ sát hại. Dọc sông Vệ này, nơi nào mà chẳng có bàn tay của lính Mỹ vấy máu dân lành?


     8h tối, ở Thạch Trụ, đọc báo, bất ngờ lóe lên một hi vọng mới cho chuyến khảo sát ngày mai. Bài báo của phóng viên một tờ báo lớn Trung ương, vốn là dân Quảng Ngăi "chay" cũng đi khảo sát, lần t́m như tôi và anh quả quyết rằng: "...Chẳng phải thung lũng thung liếc ǵ cả. Nó chính là xă Đức Phong, huyện Mộ Đức - một xă ven biển, cách sông Vệ 12 cây số!".

Phù điêu Khu di tích Khánh Giang - Trường Lệ.

 

     Ông Lê Lứ - nguyên Trưởng ban An ninh thôn Lâm Hạ, cuối năm 1967 lên cứ công tác ở An ninh vũ trang tỉnh Quảng Ngăi, từng bám bọn Mỹ "lết", Mỹ "cơng" và ông Tám Sơn (tên thật là Phạm Văn Sơn), thôn Lâm Thượng, nguyên Xă đội trưởng xă Đức Phong, "pho sử sống" của làng, dẫn tôi đến những nơi mà lính Mỹ đă sát hại người dân của xă ông trong những năm chiến tranh.

 

Có đến 5 nơi bọn Mỹ - quân đội Sài G̣n thảm sát dân lành: Đây xứ Đồng Nà thuộc thôn Lâm Thượng, ngày 5/7/1967, Mỹ đă giết 23 người; đây địa đạo Lâm Sơn, ngày 10/4/1968, Mỹ dùng ḿn đánh sập địa đạo chôn vùi  21 phụ nữ và trẻ em; kia là địa đạo Phú Lộc 2, Mỹ cũng giết chết 13 thường dân vào ngày 11/5/1967; cũng trong năm 1967, Hải quân Mỹ từ các tàu chiến đă bắn xối xả vào người dân ở băi biển Tân An, hơn 100 người bị giết hại; đây hầm Xác Máu, 24 người dân đă bị Mỹ - quân đội Sài G̣n dùng ḿn, lựu đạn đánh sập vào ngày 30/5/1965.

 

Ông Tám Sơn kể lại: Sau nhiều lần bị bọn Mỹ "cơng" giết hại nhân dân, cán bộ và du kích, xă đội quyết định đánh đ̣n cảnh cáo. Ông cho gài ḿn claymo, bọn Mỹ "cơng" đến, quần chúng nhân dân và du kích Đồng Nà dụ chúng vào băi ḿn. 13 tên chết ngay tại chỗ, 4 tên c̣n lại chạy ra xa và gọi pháo, nhưng pháo chúng lại chụp trên đầu của chúng. Hai ngày sau, chúng điên cuồng thảm sát trả thù... và 23 người dân vô tội Đồng Nà chết thảm dưới họng súng của chúng.

 

Ông Tám Sơn và ông Lứ đọc tôi nghe một khúc bi ca: "Ai về đây xóm 3 Lâm Thượng/ Nghe hồn oan vang tiếng căm hờn/ Sớm mai chưa kịp thổi cơm/ Ngày 5 tháng 7, Mỹ hờm (ŕnh) ngoài vi/ Vụ mùa cày cấy đúng kỳ/ Kẻ lo chợ sớm, người đi ra đồng/ Lũ súc vật giương ṇng nổ súng/ Máu đồng bào đóng vũng đất Nà...".

 

Đi dọc Đức Phong, dấu vết của một thời lửa đạn như vẫn c̣n hằn sâu trên từng viên sỏi. Vùng đất của những cuộc thảm sát đẫm máu ấy, sau mấy mươi năm, đă đọng lại trong kư ức dân làng qua những khúc bi ca.

 

Bọn Mỹ "cơng" ở cuộc thảm sát xứ Đồng Nà có thể Mănh Hổ, bởi trùng với thời gian hoạt động của chúng cùng những thất bại mà các cựu lính Mănh Hổ kể lại. Tôi cũng tạm yên ḷng v́ những ǵ ghi lại được trong suốt hai ngày khảo sát qua, nhưng Đức Phong không phải là thung lũng sông Vệ mộng mơ và đau thương ấy.

 

Nhân đây, chúng tôi cũng đề nghị với Sở LĐTB&XH tỉnh Quảng Ngăi lưu tâm giải quyết chế độ chính sách người có công với cách mạng cho bà Phạm Thị Thùy, 73 tuổi, thôn Lâm Hạ, xă Đức Phong, huyện Mộ Đức, tỉnh Quảng Ngăi.

 

Phía sau nhà bà Thùy trước đây là địa đạo Phú Lộc 1, bà Thùy từng nuôi giấu và nấu cơm cho bộ đội, du kích ăn ở trong địa đạo; cảnh giới giặc; nhà bà cũng là địa điểm tập hợp du kích,... và bà thực hiện nhiều công việc khác nữa theo sự chỉ đạo của ông Tịnh (nguyên là Phó ban An ninh xă Đức Phong), bà Lằm (Trưởng ban Binh vận xă),... đă hi sinh hết.

 

Chính bản thân bà trong một lần đi bám địch để cảnh giới cho anh em bộ đội dưới địa đạo đă bị thương ở chân, thỉnh thoảng trái gió trở trời lại nhức buốt. Bà được tặng Huân chương Kháng chiến chống Mỹ cứu nước hạng nh́ năm 1987. Nhưng hiện tại bà chưa được hưởng chế độ chính sách của Nhà nước, tuổi lại cao, sức khỏe yếu, đời sống khó khăn...

 

C̣n ông Lê Lứ th́ bức xúc phản ánh t́nh trạng xuống cấp nhanh chóng, xâm phạm và sự lăng quên các di tích, chứng tích đau thương, kiên cường trên địa bàn xă Đức Phong, ngay cả di tích đă được công nhận là di tích lịch sử văn hóa cấp quốc gia, cấp tỉnh...

 

Đề nghị ngành Văn hóa - Thông tin tỉnh Quảng Ngăi, huyện Mộ Đức kiểm tra và có giải pháp khắc phục, bảo tồn

 

Trích CAND, ngày 8-9/08/07

NDVN, ngày 18/08/07



<Go Back>
Printer Friendly Page Send this Story to a Friend