NHÂN DÂN VIỆT NAM.ORG
TIẾNG NÓI CỦA MỘT SỐ NGƯỜI VIỆT YÊU NƯỚC TRONG NUỚC VÀ HẢI NGOẠI VẬN ĐỘNG TOÀN DÂN QUYẾT TÂM
CÓ NGÀY VUI ĐẠI THẮNG VIỆT NAM III LÀ ĐẬP TAN ÂM MƯU DBHB CỦA ĐẾ QUỐC MỸ, GIẢI TRỪ VÀ GIẢI HOẶC
GIẶC ÁO ĐEN VATICAN – GIẶC ÁO ĐEN BẢN ĐỊA – GIẶC TIN LÀNH

    Giới thiệu một số website:

   * Cong San
   * Nhan Dan
   * Cong An
   * Cong An N.D.
   * Quan Doi N.D
   * Lao Dong
   * Thanh Nien
   * Tuoi Tre
   * Saigon G, P.
   * VNA Net
   * Voice of V.N.
   * www.chuyenluan.com
   * www.duoctue.org
   * www.khuongviet.net
   * www.nguoivietyeunuoc.org
   * www.nguyentua.com
   * www.dongduongthoibao.net
   * www.dongduongthoibao.com
   * home.comcast.net/~charlieng


   

IN GOD THEY TRUST (LÍNH MỸ TIN VÀO CHÚA TRỜI)


Flag of Vietnam.svg

 

 

QUỐC KỲ VIỆT NAM : Có những người Việt, v́ lư do nào đó, nói đến Quốc Kỳ Việt Nam, cờ đỏ sao vàng gọi là lá cờ máu. Tôi không hiểu họ muốn ǵ? Chắc là qua hận thù bởi thua chạy, mất quyền lợi và nhất là ‘đặc ân’ làm bù nh́n cho Mỹ....click đọc thêm: QUỐC KỲ-QUỐC HIỆU-QUỐC CACờ Đỏ Sao Vàng – Cờ Vàng Ba Que

 

Cờ Tam Vị Nhất Thể

Chúa Cha – Chúa Con – Chúa Thánh Thần

BÀN VỀ “CỜ BA QUE” BỊ TREO DƯỚI "ĐÍT" CỜ MỸ Ở IRAQ:Trên mạng www.cva646566.com/IRAQ/index. h́nh cờ vàng ba sọc “cờ ba que” treo dưới “đít” cờ Mỹ. Và đứng phía dưới là Đại Úy Quân Lực Mỹ Michael Đỗ. Một số người thấy h́nh ấy đă hồ hỡi khoe cờ vàng ngăo nghễ tung bay. Có phải như vậy không? Có thật như vậy không?....

VÀI NÉT VỀ “CỤ HỒ” Viết về một nhân vật có tầm vóc quốc tế như Hồ Chí Minh có thể nói là không dễ. Đối với những người thuộc giới Chống Cộng Cực Đoan [CCCĐ] hay Chống Cộng Cho Chúa [CCCC], viết theo cảm tính thù hận Quốc Gia chống Cộng, hay Công Giáo chống Cộng, trong khi thực sự không hiểu, không biết ǵ về Hồ Chí Minh th́ rất dễ, v́ muốn viết sao cũng được. Đưa ra những chi tiết lặt vặt, cộng với xuyên tạc, dựng đứng v..v.. nhằm “ám sát tư cách cá nhân” (character assassination), bằng những từ tục tĩu, hạ cấp v..v.. cho hả ḷng thù hận, th́ có lẽ ai viết cũng được, không cần đến trí tuệ, không cần đến kiến thức, không cần đến tŕnh độ, và không cần đến liêm sỉ...

 

Vào Google “LÊ DUẨN” bạn sẽ đọc

mấy trăm bài và h́nh “cha già Lê Duẫn”

TUYỂN TẬP CHA GIÀ LÊ DUẨN (KỲ I) & (KỲ II) Là đảng viên thuộc lớp đầu của Đảng, đồng chí Lê Duẩn, thường được gọi bằng cái tên Anh Ba, là một trong những học tṛ xuất sắc nhất của Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại, là một nhà lănh đạo lỗi lạc, một nhà chiến lược kiệt xuất, một trí tuệ lớn của cách mạng trong thế kỷ XX....

 

Vào Google “LÊ ĐỨC THỌ” bạn sẽ đọc

mấy trăm bài và h́nh “cha già Lê Đức Thọ”

Những Mẩu Chuyện Bên Lề Hội Nghị Paris: Chưa bao giờ người ta thấy cố vấn Lê Đức Thọ nổi nóng như buổi sáng hôm đó. Ông trút hàng loạt những từ như "lừa dối", "ngu xuẩn", "tráo trở","lật lọng"…lên đầu ông Kissinger, khiến ông này không nói được ǵ cả...

 

VỀ ĐỊNH HƯỚNG XĂ HỘI CHỦ NGHĨA Theo Nguyên Tổng Bí thư Ban Chấp hành T.Ư Đảng Đỗ Mười, ngày nay, có không ít người dao động, phai nhạt lư tưởng cách mạng, với nhiều dạng biểu hiện khác nhau: có người ngượng ngùng khi nói "chủ nghĩa xă hội" hoặc khi nói "định hướng xă hội chủ nghĩa; có người nói một đằng làm một nẻo; thậm chí có người biện hộ, ca ngợi một chiều chủ nghĩa tư bản, trong khi phản bác, bôi nhọ và gieo rắc nghi ngờ về chủ nghĩa xă hội... Nguyên nhân dẫn đến sự dao động này có nhiều và rất phức tạp.....

 

TẠ TỐN BẠCH MAO THỦ TƯỚNG VƠ VĂN KIỆT …Tôi không ngờ, Ngài Thủ tướng Vơ Văn Kiệt dám làm qua mặt Đảng và nhất là Ngài vi phạm nguyên tắc sơ đẳng hành chánh, mà Ngài đứng đầu ngành Hành Chánh Nhà Nước. Tôi (NQT), chỉ ngờ thôi, có lẻ Ngài đă cấu kết ngoại bang, không thể nào tin được.....

 

* VÀI NÉT VỀ CHÍ SĨ ANH MINH “CỤ DIỆM”: Chính Nghĩa Đệ I Việt Nam Cộng Ḥa

...Thành tích của ông trong thời Pháp thuộc không lấy ǵ làm sáng sủa, chưa kể ông thuộc ḍng họ ba đời làm Việt Gian. Thành tích “yêu nước” nổi bật nhất của ông là trong thời Pháp thuộc, khi làm Tri Phủ Ḥa Đa, ông đă dùng đèn cầy đốt hậu môn của những người yêu nước chống Pháp để tra khảo....

 

* VIỆT NAM MÁU LỮA QUÊ HƯƠNG TÔI: Hoành Linh Đỗ Mậu

* CUỘC CÁCH MẠNG 01-11-1963 - HOÀNH LINH ĐỖ MẬU

* DỤ SỐ 10 – NGÀY 6/8/1950

* NGÔ Đ̀NH KHẢ LÀ AI?

* D̉NG HỌ BA ĐỜI LÀM VIỆT GIAN Ngô Đ́nh Thục

* NGHỈ G̀ VỀ HAI D̉NG HỌ THÔNG GIA Ở HUẾ

* BA CÁI CHẾT SAU NỬA THẾ KỶ

* Vụ Hà Thúc Kư Mưu Sát Ngô Đ́nh Diệm Năm 1957

* CẦN LAO CÔNG GIÁO....PHẤT CỜ PHẢN QUỐC PHỤC NGÔ

* MẠN ĐÀM NGUYỄN GIANG - BÙI TÍN - NGUYỄN XUÂN PHONG

* Bà Quả Phụ Trịnh Minh Thế Nói Chuyện... Ngô Đ́nh Diệm Giết Tướng Trịnh Minh Thế

* KHU BIỆT GIAM CHÍN HẦM....TAM ĐẠI VIỆT GIAN D̉NG HỌ NGÔ Đ̀NH

* TAM ĐẠI VIỆT GIAN NGÔ Đ̀NH DIỆM CÓ ĐỨA CON TRAI?

* KHẨU CUNG: PHAN QUANG ĐÔNG

* Vụ Hành Quyết Ông Ngô Đ́nh Cẩn 1964 Trịnh Quốc Thiên

* Sự Thật Sau Cái Chết Của Ông Ngô Đ́nh Cẩn

 

 

Tin tức - Tài liệu - Lịch sử

Sự kiện Việt Nam - Thế giới

 

Tin Thế Giới & Việt Nam

 

Cuộc Đời Cách Mạng Tổng Thống Hugo Chavez

Cuộc Đời Và Sư Nghiệp Tổng Thống Saddam Hussen

 

Hồ Chí Minh & Đảng CSVN

 

Tam Đại Việt Gian Ngô Đ́nh Điệm

 

Những Tài Liệu Và Kiện Lịch Sử Cách Mạng Miền Nam 1/11/63

 

Những Siêu Điệp Viên LLVT

 

Sự Thật GHPGVNTN “Vơ Lan Ái” Ăn Phân T́nh Báo Mỹ NED

 

Hiễm Họa Giặc Áo Đen La Mă

 

Đại Thắng Mùa Xuân 30/4/75

 

“Lính Đánh Thuê” QĐVNCH

 

Lột Mặt Nạ DBHB Của NED

 

Tony Blair picture 1811810

Lê Hồng Phong

* Những Bạo Chúa, 100 Tên Chuyên Quyền Và Độc Tài Ác Nhất Trong Lịch Sử Những người muốn hạ bệ Hồ Chí Minh để vinh danh “chí sĩ” Ngô Đ́nh Diệm của họ nhân dịp 1/11 th́ hăy kiếm đọc cuốn “Những Bạo Chúa, 100 Tên Chuyên Quyền và Độc Tài Ác Nhất Trong Lịch Sử” (Tyrants, History’s 100 Most Evil Despots and Dictators) của Nigel Cawthorne, Barnes & Noble, NY, 2004,....

<> Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng Sẽ Đến Thăm Giáo Hoàng Bé-Nơ-Đít-To XVI

<> Việt Nam Sẵn Sàng Thả Tức Khắc Việt Gian Phản Loạn DBHB: Lư-Đài-Quân...Qua Mỹ

<> Những Bạo Chúa, 100 Tên Chuyên Quyền Và Độc Tài Ác Nhất Trong Lịch Sử

<> Nhà Nước Cách Mạng Việt Nam Sẽ Lấy Đất Nhiều Nhà Thờ Trả Lại Cho PGVN

<> Phật Giáo Việt Nam Đang Tiến Hành Lấy Lại Đất Những Nhà Thờ Xây Trên Đất Chùa

 

 

Lê Hồng Phong

Hoàng Linh Đỗ Mậu  

Hoàng Nguyên Nhuận

Trần Chung Ngọc

 Giuse Phạm Hữu Tạo  

Nguyễn Mạnh Quang

Charlie Nguyễn

Nguyễn Đắc Xuân

 

Nhân Tử Nguyễn Văn Thọ

Thân Hữu

Báo Trong Nước & Hải Ngoại

 

 

Trang Nối Kết

 

 

Websites trong nước

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Websites hải ngoại

 

* "BOM ÁP NHIỆT" DƯƠNG NGUYỆT ÁNH

Mỹ gọi kháng chiến quân Ả Rập tự chế bom giết quân Mỹ xâm lược là quân khủng bố Nhân loại và dân Ả Rập gọi Dương Nguyệt Ánh, canh cải bom áp nhiệt giết dân Ả Rập là ǵ nhỉ?....

 

* VIETNAM WHY DID WE GO? Việt Nam: V́ Sao Chúng Ta Đă Đi? (CHƯƠNG I - II - III) Sự đ̣i hỏi của họ đă được hỗ trợ bởi các yêu cầu tương tự từ Vatican muốn giúp Pháp ngăn chặn Việt Nam trở thành Cộng sản. Tuy vậy sau khi Pháp thất bại, và Cộng sản cầm quyền ở miền Bắc Việt Nam, Vatican và quân đội và các nhóm Ca-tô tại Capitol Hill, hồi phục lại các hoạt động của họ với mức độ quyết liệt hơn, và qua đó mà một chính sách cấp tiến mới rốt ráo đă được công thức hóa và thông qua. Chính sách mới thật trơ trẽn. Vatican và Hoa Kỳ đă đồng quyết định ngăn ngừa Nam Việt Nam tổ chức cuộc bầu cử như đă hứa theo Công bố Geneva.... Hoa Kỳ đă thay Pháp nhận nhiệm vụ quân sự tại Nam Việt Nam. Pháp đă đồng ư rút toàn bộ khỏi nước này, tuy vậy về mặt lư thuyết th́ Pháp c̣n ở lại Nam Việt Nam hai năm nữa..... (CHƯƠNG IV) - (CHƯƠNG V - VI - VII) - (CHƯƠNG VIII - IX) - (CHƯƠNG X - XI - XII) - (CHƯƠNG XIII - XIV)

 

* Nữ Anh Hùng Susanna Maiolo Của Thế Kỷ 21 Đánh Gục Giáo Hoàng Benedict XVI Một người phụ nữ “đơn thương độc mă” kéo ngă một giáo hoàng và làm Hồng y Roger Etchegaray, người vừa tham dự dịp lễ khai mạc năm thánh của Giáo Hội Công Giáo tại Việt Nam hôm 24-11 vừa qua, cùng ngă và bị gẫy xương đùi dù cho Giáo hoàng được các hồng y và linh mục phụ tế cùng nhiều vệ sĩ bảo vệ hộ tống. Điều này nói lên được “Chúa quan pḥng” chỉ là một cách nói để tạo ra một thứ mầu nhiệm không thật, để xây dựng một h́nh ảnh mang màu sắc huyền bí mà thôi....

 

* DẸP BẠO LOẠN Ở QUỲNH LƯU ..ông Phan Quan Đông, người chỉ huy một cơ quan T́nh Báo Tối Mật của Quốc Gia, với những Điệp Vụ phía Bắc vĩ tuyến 17....một bông Hồng hiếm quư của T́nh Báo miền Nam....Đạo diễn chính vụ nhân dân Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An nổi dậy chống chính quyền Miền Bắc vào năm 1956 là một thí dụ điển h́nh công tác và nhiệm vụ của cơ quan này....( tr 6 – tr 7 Liên Thành Biến Động Miền Trung)

 

* SỰ NGHI NGỜ TẤT YẾU Quyết định gia hạn một năm lệnh trừng phạt chống Cu-ba mà Tổng thống Mỹ Ô-ba-ma kư hôm 14-9-2009 dường như đă làm tiêu tan hy vọng về sự thay đổi trong chính sách đối ngoại của Mỹ nói chung và với Cu-ba nói riêng...

 

* QUYẾT ĐỊNH ĐỊNH PHI LƯ BẤT CHẤP ĐẠO LƯ Thật trớ trêu, chưa đầy một tuần sau khi Bộ Ngoại giao Mỹ công bố báo cáo t́nh h́nh nhân quyền ở 190 nước năm 2008, phê phán hàng loạt nước, bao gồm cả Việt Nam “vi phạm nhân quyền”, th́ Ṭa án tối cao Mỹ lại ra một quyết định xâm phạm một trong những quyền cơ bản nhất của con người – quyền được công lư bảo vệ....

 

* Tổng Tham Mưu Trưởng Quân Đội Sài G̣n Cao Văn Viên: Lời Thú Nhận Muộn Màng Cao Văn Viên viết: Xin đừng xem những lời của tôi là lịch sử. Mỗi người giải thích sự thật theo lối riêng… Định kiến làm cho lịch sử sai lệch. Tôi chỉ tâm t́nh với ḷng thành…”. ...đọc tiếp

* SADDAM HUSSEIN HAY TRỤC MA QUỶ BUSH CON-TONY BLAIR-JOHN HOWARD AI BỊ TREO CỔ? Không ǵ kịch tính hơn lúc vị chánh án tuyên án tử h́nh, Saddam tức giận lên án ông này cùng cả ṭa án là tay chân của những kẻ chiếm đóng, kẻ thù của Iraq và Ngài Saddam Uy Dũng hùng hồn bất khuất, hiệu triêu nhân dân và kháng chiến quân Iraq rằng:

 

* “Tôi đă dành cả đời chiến đấu với những kẻ ngoại xâm”

* “ Tôi hủy hoại những kẻ xâm lược và người Ba tư và tôi hủy hoại kẻ thù của Iraq….và tôi biến Iraq từ nghèo khó thành giàu có”

* “Đây là kết thúc của tôi…đây là kết thúc của cuộc đời tôi. Nhưng tôi bắt đầu cuộc đời ḿnh như một người chiến đấu và một dân quân chính trị - v́ vậy cái chết không làm tôi sợ”Click đọc: VĨ NHÂN TỔNG THỐNG SADDAM HUESSEN....LĂNH ĐẠO KHÁNG CHIẾN QUÂN IRAQ

 

* CHÍNH PHỦ MỸ ĐĂ TIẾN HÀNH VỤ TẤN CÔNG 11/9?

5 năm sau vụ tấn công khủng bố 11/9, nhiều người vẫn nghi ngờ nguyên nhân dẫn tới sụp đổ toà Tháp đôi mà Uỷ ban điều tra 11/9 của Mỹ đưa ra. Họ cho rằng Trung tâm thương mại thế giới đă bị chính chính phủ Mỹ đánh sập bằng bom gài từ bên trong toà nhà....

 

* Những Lập Luận Trái Chiều Về Vụ 11/9 Ngay sau khi vụ hai toà nhà ở Trung tâm Thương mại thế giới bị phá sập vào ngày11/9/2001, đă có nhiều ư kiến tỏ ra nghi ngờ về sự thật của vụ khủng bố mà chính quyền Mỹ cho là của tổ chức Al-Qaeda chủ mưu. Một vụ khủng bố lớn đă có tác động đến cục diện chính trị của nhiều quốc gia…v́ thế không ít ư kiến cho rằng, đây là “sản phẩm” của CIA, nhằm tạo cớ cho Mỹ tấn công Afghanistan

 

* QUYẾT ĐỊNH ĐỊNH PHI LƯ BẤT CHẤP ĐẠO LƯ Thật trớ trêu, chưa đầy một tuần sau khi Bộ Ngoại giao Mỹ công bố báo cáo t́nh h́nh nhân quyền ở 190 nước năm 2008, phê phán hàng loạt nước, bao gồm cả Việt Nam “vi phạm nhân quyền”, th́ Ṭa án tối cao Mỹ lại ra một quyết định xâm phạm một trong những quyền cơ bản nhất của con người – quyền được công lư bảo vệ.... 

 

 

  

 

 

     

In God They Trust (Lính Mỹ Tin Vào Chúa Trời)

 

E. Thomas và A. Romano

Newsweek, ngày 8/5/97

 

 

 

Chủ đề của tuần báo Newsweek phát hành vào ngày 7 tháng 5 năm 2007 vừa qua là Chúa Trời và Chiến Tranh (God & War). Gồm 3 bài làm nền và một bài b́nh luận do Evan Thomas và Andrew Romano viết với tựa đề là In God They Trust mà chúng tôi tạm dịch là “Lính Mỹ Tin Vào Chúa Trời”.

 

Gọi là “tạm dịch” v́ thật ra nội dung bài viết không phải chỉ lấy “người lính” làm đối tượng mà c̣n mở rộng đối tượng nghiên cứu đến cả giai tầng lănh đạo chính trị và quân sự của Mỹ. Đi xa hơn thế nữa, hai tác giả c̣n vẽ ra được tâm thức của cả dân tộc Mỹ trong thời chiến, luôn luôn tự hào về vai tṛ “lính Chúa” để từ đó, nhân danh Chúa mà tiến hành chiến tranh không một mặc cảm tội lổi nào, dù đàng sau các cuộc chiến tranh đó là tàn sát sinh mạng con người và hủy diệt lănh thổ và văn hóa của các dân tộc khác.

 

Đạo Tin Lành chảy xuyên suốt đời sống văn hóa và chính trị của đa số người dân Mỹ. Và đă là một trong vài nguyên ủy, động lực và sức mạnh chính cho nước nầy dùng vũ lực quân sự 259 lần trong 231 năm qua, để phóng chiếu ảnh hưởng chính trị và quyền lợi kinh tế của ḿnh trên toàn thế giới. – LND

    

 

LÍNH MỸ TIN VÀO CHÚA TRỜI

 

Evan Thomas và Andrew Romano

Tuần báo  Newsweek, ngày 7 tháng 5 năm 2007.

 

Trong khi đang suy nghĩ xem có nên sát nhập Phi Luật Tân (thành thuộc địa của Mỹ - LND), một chiến lợi phẩm sau cuộc chiến Mỹ-Tây Ban Nha năm 1898, Tổng thống William McKinley kể lại: “Hằng đêm, tôi đă đi đi lại lại trong ṭa Bạch Ốc cho đến nửa đêm và tôi đă qùy xuống cầu nguyện Chúa soi sáng cho tôi.”. Cuối cùng, vị Tổng thống Mỹ quyết định: “Không có cách ǵ khác hơn là chiếm giữ họ, giáo dục họ, nâng đỡ họ, khai hóa họ và Ky-tô giáo hoá họ.. .”Mặc dù hầu hết dân Phi Luật Tân đă theo đạo Công giáo (kể từ thời trở thành thuộc địa của Tây Ban Nha - LND) và mặc dù dân Phi không muốn bị chiếm đóng. Cuộc chiếm đóng này làm cho dân Phi nổi lọan trong ba năm làm chết  4000 lính Mỹ và nửa triệu dân Phi. Trận chiến này cũng đánh dấu sự ra đời của cách tra tấn đè đầu trong nước (đang được quân đội Mỹ sử dụng trong cuộc chiến tranh ở Iraq – LND) và từ ngữ “Gook” để gọi người Á đông mà người lính Mỹ đến để cứu vớt.

 

Nhiều người chỉ trích Tổng thống Bush đă thường tự coi ḿnh như một Thánh-Chiến-Sĩ. Họ đưa ra ba lư do: Ông đă dùng chữ “Thập Tự chinh” để tỏ ư trả thù cho cuộc tấn công của khủng bố ngày 11 tháng 9 năm 2001. Ông thường dùng chữ “ma qủy” (của Kinh Thánh – LND). Và khi trả lời một câu hỏi của phóng viên Bob Woodward thuộc báo Washington Post ông đă nói là ông không cần phải tham khảo ư cha của ông (Tổng thống George H. Bush, thứ 41 của Mỹ) v́ ông đă kêu đến “một người Cha cao cả hơn.” Hiển nhiên, ông Bush không phải là Tổng thống đầu tiên của Mỹ xin Ơn Trên phù hộ trong chiến tranh, như đă thấy trong chuyện của Tổng thống McKinley. Trước khi bắt đầu trận Gettysburg và biết rằng nếu để cho quân Liên Minh (Confederate) chiếm được Pennsylvania th́ ông sẽ mất Hoa Thịnh Đốn, Tổng thống Abraham Lincoln đă qùy xuống và cầu nguyện: “Tôi phải đặt tất cả niềm tin vào Đức Chúa Trời Toàn Năng v́ tôi không thể cáng đáng nổi trách nhiệm này” Tại Ṭa Bạch Ốc, Tổng thống Lincoln nói rằng ông thường qùy xuống v́ đă nhận thức được một cách mănh liệt rằng ông không có Đấng nào khác để hướng đến. Các Tổng thống Ronald Reagan và George W. H. Bush cũng thích nhắc lại câu này.

 

Những vị lănh đạo quân sự của Mỹ đă xin Ơn Trên phù hộ kể từ khi đoàn quân chiến bại của tướng Washington trốn thoát được sự đuổi bắt của quân Anh nhờ một đám sương mù được Trời tỏa xuống trong mùa Hè năm 1776. Từ khi lịch sử bắt đầu được ghi chép, người lính đă kêu gọi Chúa ngay giữa mặt trận. Ở Mỹ, Chúa Trời và chiến tranh gần nhau như có họ hàng: Khi có chiến tranh, các Tổng thống gọi tên Chúa để kêu gọi dân chúng ủng hộ, và cũng để t́m an ủi và yên ổn trong niềm cô đơn của người lănh đạo. Gọi tên Chúa ngay ở giữa một cuộc thảm sát có thể làm hứng khởi cho ngựi này nhưng cũng có thể làm xúc phạm người khác. Sự phù hộ của thần thánh thường được dùng để tạo ư nghĩa cho điều hứa công bằng của Hiến pháp nhưng cũng c̣n được dùng như  một giấy phép để diệt chủng. Tùy theo thời điểm và nhân cách của từng cá nhân mỗi vị Tổng thống, chuyện xin Ơn Trên phù hộ khi có chiến tranh có thể là dấu hiệu của sự kiêu mạn hay ḷng khiêm tốn.

 

Sự thôi thúc muốn kết hợp Chúa Trời và Chiến Tranh với nhau đến từ tính t́nh của người Mỹ: Họ luôn luôn sợ Chúa (hiện nay, 9 trong 10 người Mỹ nhận ḿnh là một tín đồ) và thích chiến tranh [từ khi lập quốc cách đây 231 năm, nước Mỹ đă lâm chiến 12 lần (thật ra th́ quân đội Mỹ đă được sử dụng để bảo vệ cho quyền lợi của Mỹ ở trong nước và trên khắp thế giới 259 lần trong 231 năm nầy – theo cuốn “On the Justice of Roosting Chickens” của giáo sư Ward Churchill - LND)]. Một số không ít cựu quân nhân Mỹ trở nên xúc động khi nghe đến 7 chữ: “Tiến lên, ngựi chiến sĩ Ky-tô”. Bên cạnh đó, tín đồ theo Do Thái giáo và Hồi giáo cũng hiếu chiến không kém ǵ tín đồ Ky-tô giáo (cả ba đạo này đều thờ chung một Thượng Đế - LND). Từ khởi đầu cho đến nay, Chúa Trời của Abraham đă luôn luôn là một Chúa Trời hiếu chiến.

 

Nhưng tính bạo động như vậy làm sao phù hợp được với điều răn của Kinh Thánh là phải yêu thương người hàng xóm? Những triết gia Ky-tô kỳ cựu như Thánh Augustine và Thánh Aquinas đă vắt óc để tạo khái niệm của một “cuộc chiến tranh chính đáng”. Sau một thời gian dài, các nhà thần học đă tập hợp được một bảng danh sách kiểm chứng cho “chiến tranh chính đáng” gồm: Lư do của cuộc chiến phải chính đáng (để tự vệ chứ không phải để chinh phục); cuộc chiến phải được tuyên bố hợp pháp [không đánh trộm (kiểu Pearl Harbor - LTG)] và không có giải pháp nào khác; mức độ chiến thắng phải cao; và mức độ sử dụng quân đội phải cân xứng với mục tiêu (không được cố ư sát hại thường dân) 

 

Dù vậy, niềm tin vào “trường hợp đặc biệt của nước Mỹ” – và cái gọi là Chúa Trời công nhận rằng chúng ta thật sự đặc biệt – đă gợi hứng cho một số lănh đạo của chúng ta đi gây ra những cuộc chiến tranh mà sau này nh́n lại, chúng ta thấy không chính đáng ǵ cả. Khi tuyên bố vào dịp Lễ Độc Lập vừa rồi rằng “tự do là món quà của Chúa”, Tổng thống Bush đă tự phong cho chính ông ta và nước Mỹ một sứ mệnh là truyền bá - bằng vơ lực nếu cần - tự do và dân chủ ra xa và rộng. Phe tả phản chiến đă nhanh chóng chỉ ra sự thất bại trong quá khứ của chiến lược này. Nhà tranh đấu kiêm giáo sư Đại học Boston, Howard Zinn, đă ghi là ngay sau khi Thống đốc John Winthrop dùng tên Jesus để tuyên bố Khu Massachusetts Bay là “thành phố trên đồi cao” năm 1630, một đoàn cư dân da trắng đă tiến ra khỏi khu thành và tàn sát nhóm thổ dân Pequot. Thuyết “bành trướng do Chúa an bài” đă được nước Mỹ dùng để biện hộ cho cuộc xâm chiếm Mexico năm 1848 và Cuba và Phi Luật Tân năm 1898, và quét sạch những bộ lạc thổ dân trên lục địa Bắc Mỹ trong thế kỹ 19. Giáo sư Zinn nhắc lại câu của Bộ trưởng Chiến tranh Elihu Root dưới thời Tổng thống McKinley nói năm 1899: “Từ khi thế giới bắt đầu, ngựi lính Mỹ th́ khác với tất cả những người lính của các nước khác. Người lính Mỹ là người lính tiền phong bảo vệ tự do, công lư, luật pháp và trật tự, hoà b́nh và hạnh phúc.”

 

Tuy vậy, các Tổng thống hiện đại của Mỹ thường tránh dùng tôn giáo để biện minh cho chiến tranh, kể cả Tổng thống Bush cũng đă nói với Woodward “chắc chắn là tôi sẽ không dùng Chúa Trời để biện minh cho chiến tranh.” Thay vào đó, các Tổng thống dựa vào tín ngưỡng để đem lại sức mạnh cho họ và cả nước Mỹ để gửi thanh niên Mỹ vào nơi hiểm nghèo. Những quyết định đến từ ṭa Bạch Ốc thường mang qúa nhiều hậu qủa khốc hại nên người Tổng thống cần có niềm tin là họ đang phục vụ cho một lư tưởng cao cả. Trong một cuộc phỏng vấn năm 2005 với nhà báo Jon Meacham của Newsweek, Tổng thống Bush đă nói: “Ít nhất là đối với tôi, tin vào Chúa sẽ giúp cho tôi hy vọng và giữ cho tôi sinh lực. Tôi không tỏ lộ ra điều này – tôi không muốn nói ra – có lẻ tôi cũng nên . . . nói ra tâm tư ḿnh. Nhưng tôi cảm nhận rất mạnh mẽ về điều này”. Vài Tổng thống đă t́m cách che dấu sự lệ thuộc vào cầu nguyện. Trong thời kỳ chiến tranh Việt Nam, sau khi chọn những mục tiêu oanh kích Việt Nam cho Không quân Mỹ, thỉnh thoảng, Tổng thống Johnson đă bí mật đi qua một đền thờ gần ṭa Bạch Ốc để cầu nguyện với các linh mục.

 

Vài Tổng thống khác th́ ngợi ca Chúa môt cách công khai. Franklin Roosevelt vui vẻ hát Thánh ca, kể cả bài “Tiến lên, người chiến sĩ Ky-tô” với Thủ tướng Winston Churchill trên chiến hạm trong vùng Bắc Đại Tây dương vào tháng 8 năm 1941. Sau đó, Tổng thống Franklin Roosevelt đă nói với người con trai tên Elliot  rằng “Chúng ta là chiến sĩ Ky-tô, và chúng ta sẽ tiến lên với sự pḥ trợ của Chúa” (Quân Nazi của Hitler cũng nghĩ là Chúa Trời theo phe họ. Nịt dây lưng quần của quân Đức có khắc chữ GOTT MIT UNS - Chúa ở cùng chúng ta). Khi Tổng thống Roosevelt hướng dẫn một lễ đọc kinh ngày D-Day (ngày 6/6/1944, quân Đồng Minh đổ bộ tấn công quân Đức tại bờ biển Bắc Pháp - LND) - được Ơn Trên phù hộ, chúng ta sẽ thắng kẻ thù vô đạo – cha mẹ của 50 người lính thuộc Corpus Christi của bang Texas đă ḅ bằng tay và đầu gối suốt hai khu phố như để ăn năn. Người chiến sĩ Ky-tô ḷe lọet nhất phải là Tổng thống Woodrow Wilson trong và sau Thế Chiến thứ Nhất. Lănh tụ Pháp Georges Clémenceau đă nói: “Ông ta nghĩ ông ta là một Jesus khác hạ trần để cải tạo loài người.”

 

Các Tổng thống đôi khi phải đối diện với những sự thực bất tiện. Tổng thống Lincoln đă nhận xét (trong cuộc Nội chiến) cả hai phe Nam, Bắc đều đọc cùng một Kinh Thánh và cầu nguyện với cùng một Chúa Trời. Trong những lúc buồn bực, Lincoln nh́n chiến tranh như một sự trừng phạt của Chúa. Trong bài diễn văn tái nhậm chức Tổng thống, ông đă công khai thắc mắc có phải Chúa đă dùng “tai họa chiến tranh” để trừng phạt nước Mỹ về tội buôn bán nô lệ không. (Ngay cả “cha già” của dân tộc Mỹ như Thomas Jefferson cũng nuôi nô lệ và có con hoang với nô lệ - LND). Trên mặt trận, các quân nhân th́ không suy tư nhiều như vậy. Tướng Stonewall Jackson đi lang thang trong rừng và đọc kinh rất lớn – làm lính tráng hoảng sợ. Tướng Robert Lee thường xuống ngựa để đọc kinh với lính. Trong mùa Đông 1864, với cuộc “Trường Chinh ra Biển” tiêu thổ kháng chiến băng qua Georgia, Tướng William T. Sherman đă rất vui ḷng khi thấy đa số trong 60,000 người lính bắt đầu hát Thánh ca Doxology – “Cầu Chúa ban mọi phúc lành”. Tướng Sherman nói: “Đây là những người tốt, Chúa sẽ phù hộ cho họ.”

 

Vậy là xưa nay người lính đă từng cầu nguyện. Giám mục William Thomas Cummings, một giáo sĩ Công Giáo, đă nói với các quân nhân Mỹ trước trận đánh đưa đến cuộc Di hành của Tử thần Bataan, ngay sau khi quân Nhật chiếm Phi Luật Tân năm 1942, rằng: “Hăy nhớ rằng trong hố cá nhân không có ngựi lính nào vô thần.”. (Dĩ nhiên là câu này sai v́ có nhiều người lính không tin thần thánh dù đang nằm trong hố cá nhân, nhưng câu này của ông giáo sĩ vẫn được thông dụng trong dân gian). Bị lính Nhật bắt và hành hạ, các tù binh Mỹ bắt đầu cầu nguyện lúc 5 giờ mỗi buổi sáng. Sau này, Thượng Nghị Sĩ John McCain, vốn là phi công Hải quân bị bắn rơi và bị hành hạ trong 5 năm trong một nhà tù Bắc Việt, đă nhớ lại: “Nhiều khi, tôi xin được sống thêm chỉ một phút thay v́ thêm một giờ hay một ngày, và tôi biết tôi có thể chịu đựng lâu hơn nữa v́ tôi t́m được sức mạnh tâm linh qua cầu nguyện.”. Nhưng không có quân nhân Mỹ nào thực tế trong niềm tin hơn Tướng George S. Patton. Trong khi đoàn quân cơ giới của ông tiến vào Bĩ quốc trong mùa Đông 1944, mưa và tuyết đă làm chậm sự chuyển quân và đồng thời giúp che dấu quân thù, ông ra lệnh cho sĩ quan Tuyên úy viết một bài cầu nguyện cho thời tiết được tốt hơn. Sau đó, bầu trời trở nên trong sáng suốt 8 ngày liền nên đă giúp cho Không quân Mỹ phá tan quân Nazi. Tướng Patton đă tưởng thưởng vị sĩ quan Tuyên úy một huy chương với Ngôi sao Bạc.   

 

In God They Trust By Evan Thomas and Andrew Romano

Newsweek May 7, 2007.

 

"I walked the floor of The White House night after night until midnight," President William McKinley recalled. "I went down on my knees and prayed Almighty God for light and guidance." McKinley was trying to figure out whether to annex the Philippines, captured by U.S. troops in the Spanish-American War of 1898. Finally, it came to him: "There was nothing left for us to do but to take them all, and to educate the Filipinos, and uplift and civilize and Christianize them ... "Never mind that most Filipinos were already Roman Catholic, or that they didn't want to be occupied. In a brutal insurgency that dragged on for three years, more than 4,000 Americans and half a million Filipinos died; American soldiers first deployed the torture known as water-boarding, and may have first used a version of the term "Gook" to describe the Asian enemy they were trying to save.

 

The many critics of George W. Bush like to paint him as a Holy Warrior. They point to his unfortunate choice of the word "crusade" to avenge 9/11, his frequent use of the term "evil" and his statement, to Washington Post reporter Bob Woodward, that he does not need to consult his father, the 41st president, because he appeals to "a higher Father." But he is hardly the first president to beseech the Lord in time of war, as McKinley's story shows. On the eve of the Battle of Gettysburg, knowing that a Confederate victory in Pennsylvania could mean the loss of Washington, Abraham Lincoln dropped to his knees and prayed. "I must put all my trust in Almighty God," he explained. "The burden was more than I could bear." In the White House, Lincoln said, he was often driven to his knees "by the overwhelming conviction that I have nowhere else to go." Ronald Reagan and George H.W. Bush liked to quote that line.

 

American war leaders have been counting on divine intervention since Washington's nearly vanquished Army escaped the British under cover of a providential fog the summer of 1776. From the beginning of recorded time, soldiers have called on God in the heat of battle. And in America, God and war have a particular kinship: presidents in time of conflict invoke the Lord's name as a way to rally the people, but also as a comfort and consolation for the loneliness of command. Evoking God in the midst of mass killing is inspirational to some and offensive to others. Divine sanction has been used to give meaning to the Constitution's promise of equality as well as to license genocide. Depending on the moment and the character of the particular president, asking the Lord's help in time of war can be a sign of hubris or humility.

 

The impulse to blend God and war owes much to the American temperament: Americans have always feared one (today, nine out of 10 call themselves believers) and loved the other (the United States has fought in dozens of armed conflicts in the nation's two-and-a-third centuries). Not a few old warriors have admitted to thrilling to the words of "Onward, Christian Soldiers." At times, Jews and Muslims have been just as bellicose as Christians. The God of Abraham is and has always been a martial God.

 

But how to reconcile such violence with the Biblical commandment to love thy neighbor? Early Christian philosophers like Augustine and Aquinas struggled to shape the concept of a "just war." Over time, theologians have honed the theory into a kind of moral checklist: the cause must be just (self-defense, not mere conquest); the war must be lawfully declared (no sneak attacks) and a last resort; it must have a reasonable chance of success, and the use of force must be proportionate to the ends (no intentional killing of civilians).

 

Still, faith in "American exceptionalism"—and God's alleged recognition in the eyes of some that we are indeed exceptional—has inspired our leaders to wage wars that, with the benefit of hindsight, seem anything but just. Believing, as Bush put it last Fourth of July, that "freedom is the gift of God," the president has made it his mission, and America's, to spread liberty and democracy far and wide—by force of arms, if necessary. The antiwar left has been quick to point out how such a strategy has failed in the past. Activist and Boston University professor Howard Zinn has noted that shortly after Gov. John Winthrop evoked Jesus by proclaiming the Massachusetts Bay Colony to be a "city on a hill" in 1630, a force of colonists moved out to massacre the Pequot Indians. America's "manifest destiny" was used as a justification to invade Mexico in 1848, and Cuba and the Philippines in 1898, and to wipe out whole tribes of American Indians throughout the 19th century. Zinn quotes McKinley's secretary of War, Elihu Root, in 1899: "The American soldier is different from all other soldiers of all other countries since the world began. He is the advance guard of liberty and justice, of law and order, of peace and happiness."

 

More often than not, though, modern presidents—including Bush, who told Woodward "I'm surely not going to justify war based upon God"—have resisted providing a religious justification for taking up arms. Instead, they have relied on faith to give them, and the country, the strength to endure sending American men and women into harm's way. The judgments made in the Oval Office are so consequential, and sometimes fatal, that presidents need to believe they are serving some higher purpose. "Belief in God, for me at least, gave me hope and kept me going," George H.W. Bush told NEWSWEEK Editor Jon Meacham in an interview in 2005. "I don't show it very much—don't like to talk about it—and maybe I should have been ... a little clearer about my heartbeat. But I felt it—felt it very, very strongly."

 

A few presidents have tried to conceal their dependence on prayer. On some nights during the Vietnam War, after picking bombing targets in the Situation Room, Lyndon Johnson would secretly pray with monks at a nearby monastery. Others openly gloried in God. Franklin Roosevelt joyously sung Anglican hymns, including "Onward, Christian Soldiers," with Winston Churchill aboard a battleship in the North Atlantic in August 1941. "We are Christian soldiers," FDR told his son Elliott afterward, "and we will go on, with God's help." (The Nazis thought God was on their side, too. Hitler's troops had engraved on their belt buckles GOTT MIT UNS—God With Us.) When FDR conducted a mass prayer on D-Day—with Thy blessing, we shall prevail over the unholy forces of the enemy—the parents of 50 soldiers from Corpus Christi, Texas, crawled two blocks on their hands and knees in an act of penance. The showiest Christian Soldier may have been Woodrow Wilson during and after World War I. "He thinks he is another Jesus Christ come upon the earth to reform men," said the French statesman Georges Clemenceau.

 

Presidents sometimes wrestle with uncomfortable truths. Lincoln noted that both North and South "read the same Bible and pray to the same God." In his gloomy moments, Lincoln saw war as divine retribution, wondering aloud in his second Inaugural if God was using the "scourge of war" to punish America for the sin of slavery. Closer to the battlefield, the combatants are not always so reflective. Stonewall Jackson would wander in the woods, praying aloud—alarming, not reassuring, some of his troops. Robert E. Lee routinely dismounted to pray with his soldiers. On his scorched-earth "March to the Sea" through Georgia in the winter of 1864, Gen. William T. Sherman was pleased when many of his 60,000 soldiers began singing the Doxology in unison—"Praise God from whom all blessings flow." "Noble fellows," said Sherman. "God will take care of them."

 

Or so soldiers have prayed from age to age. "Remember, there are no atheists in foxholes," the Rev. William Thomas Cummings, a Roman Catholic priest, told American Army soldiers on the eve of the battle that preceded the Bataan Death March, shortly after the Japanese invasion of the Philippines in 1942. (It's not true, of course: there are atheists in foxholes, but the line has echoed in the culture.) Captured and abused by the Japanese, the American POWs began prayer services every morning at 5. Later, Sen. John McCain, who as a downed Navy pilot was tortured and held for five years in a North Vietnamese prison camp, recalled "many times I found myself asking to live just one more minute rather than one more hour or one more day, and I know I was able to hang on longer because of the spiritual help I received through prayer." But no American warrior was more literal in his faith than Gen. George S. Patton. As his armored columns rolled into Belgium in December 1944, rain and snow slowed the advance and gave the enemy cover. Patton ordered his chaplain to write a prayer for good weather. The skies cleared for eight straight days; American air power decimated the Nazis. Patton gave his chaplain a Bronze Star.

 

 

E. Thomas và A. Romano (Newsweek), giaodiemonline, ngày 8/5/07

ĐDTB, ngày 8/5/07 



<Go Back>
Printer Friendly Page Send this Story to a Friend