NHÂN DÂN VIỆT NAM.ORG
TIẾNG NÓI CỦA MỘT SỐ NGƯỜI VIỆT YÊU NƯỚC TRONG NUỚC VÀ HẢI NGOẠI VẬN ĐỘNG TOÀN DÂN QUYẾT TÂM
CÓ NGÀY VUI ĐẠI THẮNG VIỆT NAM III LÀ ĐẬP TAN ÂM MƯU DBHB CỦA ĐẾ QUỐC MỸ, GIẢI TRỪ VÀ GIẢI HOẶC
GIẶC ÁO ĐEN VATICAN – GIẶC ÁO ĐEN BẢN ĐỊA – GIẶC TIN LÀNH

    Giới thiệu một số website:

   * Cong San
   * Nhan Dan
   * Cong An
   * Cong An N.D.
   * Quan Doi N.D
   * Lao Dong
   * Thanh Nien
   * Tuoi Tre
   * Saigon G, P.
   * VNA Net
   * Voice of V.N.
   * www.chuyenluan.com
   * www.duoctue.org
   * www.khuongviet.net
   * www.nguoivietyeunuoc.org
   * www.nguyentua.com
   * www.dongduongthoibao.net
   * www.dongduongthoibao.com
   * home.comcast.net/~charlieng


   

TỔNG THỐNG DƯƠNG VĂN MINH ĐẦU HÀNG NHƯ THẾ NÀO?


Tướng Minh, Tướng Hạnh và ông Nguyễn Văn.Hảo – Tướng Trà, Tướng Minh và Nguyễn Văn Huyền

Từ trái sang phải:  Tướng Trần Văn Trà, ông Dương Văn Minh và ông Nguyễn Văn Huyền (phó tổng thống)

tại dinh Độc Lập  ngày 2-5-1975. Tướng Trà nói một câu đầy ư nghĩa:" Giữa  chúng ta không có kẻ thua

người thắng mà chỉ có dân tộc VN thắng Mỹ" - Ảnh tư liệu TTXVN

 

TỔNG THỐNG NGỤY QUYỀN DƯƠNG VĂN MINH

ĐĂ ĐẦU HÀNG NHƯ THẾ NÀO?

 

Gần trưa ngày 30-4-1975, đội h́nh xe tăng của lực lượng đột kích của Quân đoàn 2 thọc sâu chia thành các hướng theo các đường chạy dọc vườn cây sao trước cổng dinh Độc Lập. Chúng tôi tiến thẳng vào dinh. Chiếc xe tăng thứ nhất húc vào cánh cổng bên trái của cổng chính dinh Độc Lập rồi khựng lại. Chiếc thứ hai lao lên húc vào cổng chính. Cánh cổng bật ra, chiếc xe tăng đó ṿng bên phải, chiếc xe Zeep của chúng tôi lao lên sau chiếc xe tăng thứ hai, rồi ṿng sang bên trái. Đến tiền sảnh tầng 1 của dinh, xe chúng tôi dừng lại, tôi xuống xe. Một cảnh tượng nhốn nháo: binh lính của chế độ ngụy Sài G̣n nét mặt ủ rũ, hoảng sợ, hạ vũ khí đầu hàng, ngồi bệt dưới chân tường nhà và đứng đầy trong sân. Cùng lúc đó có rất nhiều xe tăng và bộ binh ta tràn vào.

 

            Có lẽ do quá phấn khích trước những h́nh ảnh hào hùng của Quân giải phóng tiến vào và thời khắc sụp đổ hoàn toàn của tập đoàn trung ương chế độ ngụy Sài G̣n, các phóng viên báo chí trong nước và nước ngoài xúm quanh chúng tôi xin chụp ảnh, xin cờ giải phóng, xin chữ kư để lưu niệm... Tôi hỏi đường lên sân thượng để cắm cờ, họ nói: “Quân giải phóng lên tay trái hoặc tay mặt cũng được”. Được sự hướng dẫn của các nhà báo, tôi và anh em đi cùng nhanh chóng vượt tam cấp chạy lên cầu thang. Đồng chí Đào Ngọc Vân, lái xe của tôi vội giành lá cờ giải phóng trên tay của người dân dẫn đường, chạy vào tầng 1 của dinh. Người dân níu lại không cho, miệng nói: “Cờ của tui”. Thấy thế, tôi quay lại nói: “Cờ của ai cũng mang lên mà cắm!”. Thế là chúng tôi lao thẳng vào chân cầu thang của dinh Độc Lập. Tôi chạy lên cầu thang tầng 1.

 

            Đến bậc cuối của cầu thang, thấy một người cao, to, mặc quân phục ngụy cộc tay đứng trước mặt tôi, ông ta tự giới thiệu: “Tôi là chuẩn tướng Nguyễn Hữu Hạnh, phụ tá cho tổng thống Dương Văn Minh, toàn bộ nội các chính quyền ông Minh trong pḥng họp, mời cấp chỉ huy vào làm việc”. Sau đó ông ta dẫn chúng tôi đi qua tiền sảnh tầng 2 đi vào pḥng khánh tiết. Cùng lúc đó, đồng chí trung úy Bùi Quang Thận, Đại đội trưởng xe tăng của Lữ đoàn 203 đă được người phụ trách tổng hành dinh đưa đường bằng thang máy lên sân thượng, hạ cờ ngụy Sài G̣n và kéo cờ giải phóng lên đỉnh cột cờ ở dinh Độc Lập. Chúng tôi cùng mấy đồng chí cán bộ cơ quan Trung ương đoàn và một số cán bộ, chiến sĩ xe tăng lữ đoàn 203 vào pḥng khánh tiết. Căn pḥng rất rộng nhưng không khí ảm đạm. Tại đây, các nhân vật chóp bu của nội các chính quyền Sài G̣n đang ngồi chật kín. Khi cánh cửa mở ra, thấy chúng tôi bước vào pḥng, không ai bảo ai nhưng tất cả đều đứng dậy, hơi cúi đầu xuống, có lẽ là chờ lệnh của chúng tôi. Một người cao lớn, mặt vuông chữ điền, dáng vạm vỡ, đeo kính cận, mặc quân phục màu rêu bước đến trước mặt tôi. Ông Nguyễn Hữu Hạnh chỉ vào người đó giới thiệu: “Báo cáo cấp chỉ huy, đây là Tổng thống Dương Văn Minh”. Sau đó tôi thấy một người thấp, đậm, mặc bộ đồ com-lê màu đen, đeo kính cận cũng đến trước mặt tôi, ông Hạnh giới thiệu: “Đây là Thủ tướng Vũ Văn Mẫu”. Mẫu hơi cúi đầu chào chúng tôi. Sau đó Dương Văn Minh lại bước thêm một bước nữa về phía chúng tôi nói: “Báo cáo cấp chỉ huy, chúng tôi đă biết Quân giải phóng tiến công vào nội đô, chúng tôi đang chờ Quân giải phóng vào để bàn giao”. Nghe thấy vậy, tôi liền tuyên bố dứt khoát: “Các ông đă bị bắt làm tù binh, các ông phải tuyên bố đầu hàng vô điều kiện, không có bàn giao ǵ cả”. Thấy tôi nói vậy, cả pḥng im lặng. Dương Văn Minh và Vũ Văn Mẫu  cùng số người trong pḥng lùi về ngồi vào ghế. Dương Văn Minh có lẽ bị hẫng v́ định giữ thế chủ động ra vẻ thiện chí bàn giao lại chính quyền, thành ra bị động, lúng túng đành cúi đầu chờ đợi.

 

            T́nh huống diễn ra mau lẹ nhưng rất kiên quyết và cũng là t́nh huống duy nhất của cuộc đời chiến đấu của tôi. Sau này khi hồi tưởng lại, tôi nghĩ ḿnh thật may mắn và vinh dự được thay mặt cho hàng triệu người đă từng chiến đấu, hy sinh thân ḿnh cho sự nghiệp giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, tiếp nhận sự đầu hàng vô điều kiện của chính quyền ngụy Sài G̣n sau 21 năm chúng làm tay sai cho đế quốc Mỹ chống lại dân tộc. Lúc này, tại đây, tôi là người chỉ huy cao nhất. Tôi nhanh chóng hội ư cùng cán bộ có mặt tại đây. Để giảm bớt hy sinh xương máu của đồng chí, đồng đội trên các hướng khác, tôi kiên quyết bắt Dương Văn Minh phải tuyên bố đầu hàng ngay trên làn sóng phát thanh. Nhưng do đường điện thoại từ dinh Độc Lập không liên lạc được với đài phát thanh Sài G̣n, tôi quyết định phải đưa Dương Văn Minh ra ngay đài phát thanh càng sớm càng tốt. Tôi nói to: “Các ông phải ra ngay đài phát thanh Sài G̣n tuyên bố đầu hàng vô điều kiện”. Lúc này, ngoài đường phố và trước cửa dinh Độc Lập, súng nổ rất nhiều v́ bộ đội ta bắn chào mừng chiến thắng. Thấy tôi nói vậy, Dương Văn Minh ngồi xuống ghế thở dài và nói với chúng tôi: “Đề nghị cấp chỉ huy cho tôi được đầu hàng ngay tại dinh Độc Lập, bây giờ đi ra ngoài không bảo đảm an toàn”. Tôi nói: “Quân giải phóng đă làm chủ thành phố Sài G̣n, chúng tôi bảo đảm an toàn cho các ông đi”. Sau đó, Dương Văn Minh và Vũ Văn Mẫu trao đổi với nhau rồi đứng dậy nói: “Xin tuân lệnh cấp chỉ huy”. Trong pḥng nội các chính quyền Sài G̣n nhốn nháo hẳn lên. Tôi đưa Dương Văn Minh và Vũ Văn Mẫu rời khỏi pḥng họp xuống đến sân dinh Độc Lập, Dương Văn Minh chỉ về bên trái nói: “Mời cấp chỉ huy lên xe để đi”. Tôi nói: “Chúng tôi đă có xe đưa các ông đi”. Thế là chúng tôi đưa Dương Văn Minh và Vũ Văn Mẫu ra đài phát thanh Sài G̣n bằng chiếc xe Zeep của chúng tôi. Tôi để Dương Văn Minh ngồi phía trong, tôi ngồi phía ngoài trên ghế trước, c̣n Vũ Văn Mẫu cùng các sĩ quan trinh sát, thông tin, tác chiến, vệ binh ngồi phía sau. Dương Văn Minh chỉ đường chúng tôi ra đến đài phát thanh. Lúc này tiểu đoàn 8, trung đoàn 66 của chúng tôi đă đánh chiếm được đài phát thanh. Đồng chí chính trị viên của tiểu đoàn dẫn chúng tôi cùng Dương Văn Minh và Vũ Văn Mẫu lên pḥng bá âm. Ở đây, các nhân viên đài phát thanh đều bỏ chạy cả, một ông già nói với chúng tôi: “Quân giải phóng muốn sử dụng đài phát thanh, xin chờ một chút để tôi đi gọi”. Lên đến pḥng bá âm, chúng tôi ngồi chuẩn bị thảo lời tuyên bố đầu hàng cho Dương Văn Minh đọc. Nguyên văn lời tuyên bố đầu hàng tôi viết như sau: “Tôi, Đại tướng Dương Văn Minh-Tổng thống chính quyền Sài G̣n xin tuyên bố đầu hàng vô điều kiện trước sức mạnh của Quân giải phóng, tôi kêu gọi chính quyền từ trung ương đến địa phương bỏ vũ khí trao lại cho chính quyền miền Nam Việt Nam”. Sau khi viết xong, tôi đưa cho Dương Văn Minh xem; Minh nói: “Chữ viết của cấp chỉ huy xấu, tôi không đọc được”. Lúc này tôi thấy một người to, cao, mặc quần áo Quân giải phóng đến trước mặt tôi hỏi: “Anh là ai?”. Tôi nói: “Tôi là Phạm Xuân Thệ, Đoàn phó đoàn Đông Sơn” (biệt hiệu của trung đoàn 66). Người cao lớn tự giới thiệu: “Tôi là Bùi Xuân Tùng, trung tá, Chính ủy Lữ đoàn 203. Khi vào dinh Độc Lập, được biết các anh đưa Dương Văn Minh và Vũ Văn Mẫu ra đài phát thanh, tôi theo ra đây ngay”. Tôi nói: “May quá, chúng tôi đă đưa Dương Văn Minh và Vũ Văn Mẫu đến đây, anh cùng chúng tôi bắt Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng”. Lúc này Dương Văn Minh đề nghị tôi đọc lại bản tuyên bố đầu hàng cho hắn viết. Tôi đọc đến chữ: “Tổng thống chính quyền Sài G̣n”, Minh dừng bút nh́n chúng tôi và nói: “Tôi chỉ là Đại tướng thôi, v́ ông Hương bỏ chạy, nên tôi phải đảm trách”. Anh Tùng nói ngay: “Không được, ông phải viết đúng, dù ông làm một ngày, một giờ ông cũng là tổng thống”. Thế là tôi tiếp tục đọc nguyên văn bản tuyên bố đầu hàng cho Dương Văn Minh viết. Viết xong, chúng tôi yêu cầu Dương Văn Minh đọc lại. Khi nghe đúng nguyên văn th́ chúng tôi yêu cầu Dương Văn Minh đọc để chúng tôi ghi âm. Lúc Dương Văn Minh bắt đầu đọc, chúng tôi dùng chiếc cát-sét hăng Hitachi thu được của địch ở Đà Nẵng, cứ khi ấn nút ghi th́ băng lại bị rối, làm đi làm lại nhiều lần mà băng vẫn rối. Lúc đó có một người nước ngoài to, cao đến giới thiệu với chúng tôi bằng tiếng Việt ông ta là nhà báo Tây Đức và nói: “Đề nghị các ngài dùng máy của tôi”. Thế là ông ta đưa máy của ông ta ra ghi âm nguyên văn lời tuyên bố đầu  hàng của Dương Văn Minh. Sau khi ghi âm xong, chúng tôi mở máy nghe lại thấy hoàn chỉnh. Chúng tôi bàn nhau phải có người thay mặt Quân giải phóng chấp nhận lời tuyên bố đầu hàng của Dương Văn Minh. Anh Tùng đọc tiếp để ghi âm: “Tôi, Bùi Tùng, thay mặt Quân giải phóng chấp nhận lời tuyên bố đầu hàng vô điều kiện của tổng thống chính quyền ngụy Sài G̣n Dương Văn Minh”... Ghi xong lời anh Tùng, nhân viên đài phát thanh đến nói với chúng tôi: “Đài Phát thanh đă làm việc b́nh thường”. Chúng tôi nói với nhân viên đài phát thanh: “Đưa cuốn băng này phát trên sóng đài Phát thanh Sài G̣n”. Nhân viên đài làm công tác kiểm tra kỹ thuật rồi bắt đầu mở máy phát đi lời tuyên bố đầu hàng vô điều kiện của tổng thống chính quyền Sài G̣n... Lúc này, đồng hồ chỉ 11 giờ 30 phút. Trong giờ phút lịch sử ấy, chúng tôi hồi hộp, xúc động nghẹn ngào: đồng bào cả nước và nhân loại trên toàn thế giới được biết giờ toàn thắng đă về ta, chính quyền ngụy Sài G̣n hoàn toàn sụp đổ.

           

Sau đó chúng tôi đưa Dương Văn Minh và Vũ Văn Mẫu lên chiếc xe Zeep trở về dinh Độc Lập. Về đến nơi, chúng tôi thấy Bộ tư lệnh Quân đoàn và sư đoàn B04 đă đứng ở sảnh dinh. Tôi đến gặp, báo cáo t́nh h́nh với đồng chí Nguyễn Hữu An, Tư lệnh và đồng chí Hoàng Đan-Phó tư lệnh Quân đoàn, giao Dương Văn Minh và Vũ Văn Mẫu cho Bộ tư lệnh Quân đoàn... Nghe tôi báo cáo xong, đồng chí Nguyễn Hữu An nói: “Bước đầu các anh làm như thế là được!”

 

TRẦN QUYẾT ghi theo lời kể của Trung tướng PHẠM XUÂN, QĐND

Ngày 22 tháng 04 năm 2005

 

NDVN, ngày 9/4/07



<Go Back>
Printer Friendly Page Send this Story to a Friend