NHÂN DÂN VIỆT NAM.ORG
TIẾNG NÓI CỦA MỘT SỐ NGƯỜI VIỆT YÊU NƯỚC TRONG NUỚC VÀ HẢI NGOẠI VẬN ĐỘNG TOÀN DÂN QUYẾT TÂM
CÓ NGÀY VUI ĐẠI THẮNG VIỆT NAM III LÀ ĐẬP TAN ÂM MƯU DBHB CỦA ĐẾ QUỐC MỸ, GIẢI TRỪ VÀ GIẢI HOẶC
GIẶC ÁO ĐEN VATICAN – GIẶC ÁO ĐEN BẢN ĐỊA – GIẶC TIN LÀNH

    Giới thiệu một số website:

   * Cong San
   * Nhan Dan
   * Cong An
   * Cong An N.D.
   * Quan Doi N.D
   * Lao Dong
   * Thanh Nien
   * Tuoi Tre
   * Saigon G, P.
   * VNA Net
   * Voice of V.N.
   * www.chuyenluan.com
   * www.duoctue.org
   * www.khuongviet.net
   * www.nguoivietyeunuoc.org
   * www.nguyentua.com
   * www.dongduongthoibao.net
   * www.dongduongthoibao.com
   * home.comcast.net/~charlieng


   

CÁI NH̀N CỦA GIÁM MỤC PHÓ GIOAN-BAOTIXÍTA BÙI TUẦN VỀ GIÁO HỘI VATICAN


Nhân Mùa Giáng Sinh, ghi lại những ư kiến của Đức Giám Mục Phó

Địa Phận Long Xuyên Việt Nam

 

CÁI NH̀N CỦA ĐỨC CHA

GIOAN-BAOTIXÍTA BÙI TUẦN

VỀ HIỆN T̀NH GIÁO HỘI VÀ ĐỨC TIN

TRONG THẾ GIỚI NGÀY NAY

 

   

Trước t́nh trạng suy thoái đức tin, người tín hữu hôm nay phải trở về với đức Ki-Tô và tin mừng của Ngài, đó là một đ̣i hỏi cấp bách.

 

(Trích báo Ngày Nay, số 311, ngày 15 tháng 12/1994)

 

LTS. Người Mỹ có câu “You are what you eat!” Nói nôm na dễ hiểu th́ “Bạn là thứ bạn ăn!” Chính v́ vậy mà các thánh nhân, các nhà đạo đức, các vị hướng dẫn tâm linh, đều rất ư thức rơ t́nh trạng dễ bị lây bệnh của con người! Cổ nhân Việt Nam nói: “Gần mực th́ đen, gần đèn th́ rạng!” Vậy từ Đông sang Tây, từ Âu sang Á, tựa hồ có chung một quan điểm. Trong lănh vực tâm linh, Thánh Kinh, đời sống các thánh nhân, gương hy sinh v́ nhân loại của tiền nhân, sách thiêng liêng, sách báo phim ảnh lành mạnh, gương sống của những người như mẹ Teresa Calcutta … là nguồn bồi dưỡng tâm hồn cho tất cả những ai khao khát t́m kiếm Thượng đế, t́m gặp đấng là đường, là sự thật, và là sự sống.

 

     Theo chiều hướng ấy, tôi mạn phép tŕnh bầy cái nh́n của một vị Giám mục Việt Nam, Đức Cha Gioan Baotixíta Bùi Tuần, Giám mục phó địa phận Long Xuyên, Việt Nam. Tất cả những ư tưởng của bài viết được sấp xếp và tŕnh bầy dựa trên hai tác phẩm của Đức Cha “Ơn trở về”“Nói với giáo dân.” Người viết chỉ thêm thắt chút đỉnh về h́nh thức và sự tŕnh bầy lớp lang cho phù hợp với tựa đề bài ghi lại.

 

     Hai tác phẩm trên đây tạo cho tôi những ấn tượng sâu sắc về hiện t́nh giáo hội và đức tin, về những nguyên nhân đưa đến t́nh trạng suy thoái, và nhu cầu trở về nguồn để làm sáng tỏ gương mặt của Đức Ki-tô và Tin Mừng của Người. Đức cha Bùi Tuần viết là viết cho người Việt Nam ở quê nhà, nhưng tôi tưởng không có mấy khác biệt khi nới rộng cái nh́n của Ngài sang tận bên đây, để người Ki-tô hữu Việt Nam hải ngoại được biết đến những ư tưởng sâu sắc và chân thành của một Giám mục, tuy sống trong một đất nước đói nghèo và túng thiếu đến độ mất phẩm giá con người nhưng tâm hồn Ngài luôn khắc khoải băn khoăn về Giáo hội, về đức tin của đoàn chiên đang bị lạc hướng.

 

***

 

     Thế giới hôm nay đang thừa hưởng một nền văn minh vật chất thật dồi dào phong phú và đa dạng. Chính v́ vậy mà trào lưu hưởng thụ ngày một gia tăng ở nhiều nơi. Năo trạng con người bị lôi cuốn đến một lối sống thoải mái tự do: Tự do lựa chọn, tự do suy nghĩ, tự do t́nh cảm và tự do hưởng thụ. Trong t́nh huống đó  nhiều nơi Giáo hội tuy c̣n đủ mạnh về cơ chế, về tổ chức, về quyền bính, nhưng không đủ mạnh về tinh thần, về sức sống nội tâm, nên đang đi xuống trầm trọng, cam chịu những mất mát to lớn T́nh trạng suy thoái đức tin ấy có thể nhận diện được qua các dữ kiện sau đây:

 

1.Giáo hội Phi Châu:

 

     Đọc lại lịch sử Giáo hội Phi Châu, thế kỷ Năm, toàn vùng đó là Công giáo, với con số ṭa giám mục lên tới 160. Thế mà qua một thời gian dài, với nhiều thử thách, với nhiều biến cố, nhất là biến cố Hồi Giáo lan tràn. Công Giáo vùng Bắc Phi đă suy thoái, đă tan dần, đến nỗi thế kỷ 13 chỉ c̣n ba Ṭa Giám Mục, và đến thế kỷ 14, tất cả vùng Bắc Phi đă hoàn toàn là Hồi Giáo, mất hẳn Công Giáo.

 

2.Giáo Hội Ba Lan

 

     Ba Lan là một nước hầu như toàn ṭng Công Giáo. Thời c̣n tranh đấu với Cộng Sản (1989) th́ giáo hội có đầy uy tín với số người Công Giáo ủng hộ, tán thành, hoan nghênh những hoạt động của các giám mục, linh mục Ba Lan, lên cao tới mức 98%. Nhưng theo thống kê gần đây th́ số người Ba Lan đi lễ Chủ Nhật chỉ c̣n 50%, và con số ủng hộ các Giám mục và linh mục chỉ c̣n 28%. Thêm vào đó tệ nạn x́ ke, ma tuư, đĩ điếm chơi bời ngày một gia tăng. Lư do Hội Thánh Công Giáo Ba Lan không hấp dẫn nữa là v́ xă hội Ba Lan đang chuyển ḿnh sang một nếp sống mới, c̣n Giáo Hội vẫn loay hoay với cơ chế, khuôn khổ và phong cách cũ, nên dân chúng bỏ đi.

 

3. Giáo Hội Ba Tây

 

     Ba Tây (Brasil) là một nước Công Giáo lớn ở nam Mỹ. Số người Công Giáo bỏ Hội thánh đă lên tới hơn triệu người. Con số các giáo phái Tin Lành đă lên tới gần 250.

 

     Hồi tháng 10/1991, Đức Thánh Cha Gioan Phaolồ II có viếng thăm Ba-Tây, một tờ báo địa phương đă ra hàng tít lớn “Đức Gioan Phaolồ II không c̣n hấp dẫn nữa tại Ba-Tây.” Có nhiều thành phố người ta dự đoán phải có một triệu người đến đón đức Thánh Cha. Nhưng thực tế chỉ có một trăm ngàn người và thành phần đông đảo nhất là lực lượng cảnh sát trên mười ngàn người. Cũng dịp Đức Thánh Cha. Cũng dịp Đức Cha tới Ba Tây, chính quyền địa phương cho các trường học và công sở nghỉ việc để đi dự lễ. Nhưng thiên hạ lợi dụng ngày nghỉ đó để đi tắm biển hơn là dịp gặp Đức Thánh Cha. Theo tờ báo đó, sở dĩ có sự suy thoái đức tin ở Ba Tây là v́ Giáo hội chưa nói được tiếng nói của ḿnh, thành ra quần chúng sinh nghi mất niềm tin, và chạy sang các giáo phái khác.

 

4. Giáo Hội Tây Ban Nha:

 

     Trong tạp chí “Nouvelle Évangélisation 2,000” số 6 1989, Đức ông Michael Shechan cho biết “Mấy ngàn năm gần đây, một số lớn giáo dân gốc Tây Ban Nha đă bỏ chúng tôi để sang Hội Thánh Tin Lành. Nay ít nhất có 5 triệu người trở thành Tin Lành trên tổng số 17 triệu người gốc Tây Ban Nha.”

 

5. Giáo Hội Tây Đức:

 

     Giáo hội Tây Đức không thiếu tự do, không thiếu tiền, không thiếu cơ sở, không thiếu bất cứ sự ǵ xét là cần. Được trang bị bằng những phương tiện tối tân nhất. Giáo hội Tây Đức đă từng là nơi phát triển đức tin một cách mau lẹ và vững mạnh. Vậy mà trong tạp chí “30 Days in the Church and in the World” số tháng 3 năm 1990, trang 30, tác giả Tommasco Ricci đă viết rằng:

 

    “Tại Đức, không phải chỉ có bức tường Bá Linh sụp đổ, mà những ảo tưởng về một Giáo hội Công giáo Đức cũng đang đổ vỡ ra từng mảnh.” Tác giả trưng dẫn bản điều tra dài 70 trang của viện “Allensbacb” do Hội đồng Giám mục Tây Đức nhờ làm. Theo bản điều tra này th́ thời gian gần đây mỗi năm có khoảng 100,000 người Công Giáo Đức từ bỏ hội thánh Công Giáo. Số người đi lễ Chủ Nhật chỉ c̣n khoảng 10%. Các phương tiện truyền thông càng ngày công khai chế riễu Công Giáo. Họ coi đạo như con tầu đă bị vỡ ra từng mảnh, và các mảnh vỡ đó chỉ c̣n chỗ trong các thứ bảo tàng đồ cổ. Bản điều tra cũng cho biết thêm về một số chuyển biến tâm lư nữa đối với Công Giáo, đó là nhiều người không những không tin đạo mà c̣n xa lánh đạo. Trước đây, mặc dù họ không tin, nhưng họ vẫn thích dùng những đồ đạc có tính cách văn hóa trang trí. Cũng như các cô gái đeo bông tai h́nh thánh giá để làm đẹp chứ chẳng phải v́ tin Chúa, Nhưng nay, cả đến loại người dùng đạo như một thứ dầu thơm trang sức này cũng không c̣n bao nhiêu.

 

6. Giáo Hội Nước Pháp:

 

     Giáo Hội Pháp có nhiều vị thừa sai nổi tiếng, có nhiều nhà thần học trứ danh, có nhiều đóng góp to lớn cho việc truyền bá đức tin trong thế giới thứ ba. Có những nơi hành hương thu hút khách thập phương. Với những vốn liếng đó, Giáo hội Pháp có vẻ không cho phép xẩy ra một sự suy thoái nào về đời sống đức tin.

 

     Thế nhưng, thực tế Giáo hội Pháp hôm nay không thiếu bóng tối. Ngoài phong trào tục hóa và dửng dưng đang làm tăng số người xa rời hội thánh, th́ mối đe dọa lớn hiện nay tại Giáo hội Pháp là khủng hoảng về việc học giáo lư của trẻ em. tạp chí “30 Days in the Church and in the World” số tháng 4/1990, cho biết trẻ em Pháp hiện nay khó t́m được giờ để học giáo lư. Trước đây luật Jules Ferry 1882 và sau đó được thủ tướng Michel Debré hỗ trợ năm 1959, đă bảo đảm cho trẻ em được tự do một ngày trong tuần để xả hơi, và có thể học giáo lư. Ngày đó được chỉ định vào ngày thứ Năm, sau đổi sang ngày thứ Tư. Nay nhiều phong trào đ̣i chuyển ngày nghỉ đó sang ngày thứ Bẩy. Mà ngày thứ bẩy tại Âu Châu đă trở thành ngày nghỉ cuối tuần, để gia đ́nh đi chơi giải trí. Trong một ngày có bầu không khí như vậy, th́ cả người lớn lẫn trẻ em đều cảm thấy việc học giáo lư là lạc lơng, không hợp t́nh hợp lư. Nhất là trong xă hội lỹ nghệ, người ta lại quen tính từng giờ, từng khắc, từng phút, v́ mỗi mẩu thời gian đều mang khả năng kinh tế và hưởng thụ. Trong xă hội như thế con người bắt buộc phải vội vă. Nếu cha mẹ vốn đă dửng dưng với đạo, con cái cũng chẳng nhiệt t́nh với đạo. Luật lệ xă hội càng mở về hướng tự do hưởng thụ, th́ việc dậy và học giáo lư sẽ rất khó khăn.

 

7. Giáo Hội Hoa Kỳ:

 

     Hoa Kỳ là một nước văn minh tiến bộ vào bậc nhất trên thế giới, có những hoàn cảnh thuận lợi cho đức tin v́ giáo hội Hoa Kỳ sống trong bầu không khí tự do thoải mái, với đầy đủ phương tiện văn minh kỹ thuật khoa học. Thế nhưng cũng tạp chí “30 Days in the Church and in the World” số tháng 4 năm 1990, có đăng tin đức hồng y Jose Bernadin, tổng giám mục Chicago tuyên bố phải đóng cửa 13 giáo xứ, hai cơ sở truyền giáo và sáu trường tiểu học Công Giáo trong giáo phận của Ngài (trang 38), và tin đức hồng y Szoka, tổng giám mục giáo phận Detroit tuyên bố quyết định đóng cửa 30 giáo xứ thuộc giáo phận của Ngài (trang 42). Lư do đóng cửa cho cả hai giáo phận là v́ thiếu người và thiếu tiền.

 

8. Rôma:

 

     Ai cũng biết Roma là thủ phủ của Hội Thánh Công Giáo. Phải nói là không đâu hoàn cảnh thuận lợi cho đức tin bằng Roma. Với tổng số Công giáo là 2,690,000 trong toàn dân số 2,800,000 người, thủ đô Roma là một thành phố kể như toàn ṭng Công Giáo. Giáo phận này có trên 6,000 linh mục, gần 30,000 nam nữ tu sĩ, 620 nhà thờ, trên 800 tổ chức giáo dục và hơn 400 cơ quan từ thiện.

 

     Tất cả 293 giáo xứ của Roma đều được sắp xếp chu đáo. Roma có nhiều mồ mả các thánh và nhiều di tích thành phố. Phố phường bày bán la liệt các sách báo đạo, ảnh tượng đạo. Nhiều tên đường tên phố, tên ngân hàng, tên quán ăn, là tên các thánh, tên các Đức Giáo Hoàng, tên các hồng y, đức giám mục giáo phận Roma chính là Đức Giáo Hoàng. Ngài cũng là vua nước Vatican, đồng thời cũng là vị lănh đạo toàn thể giáo hội Công giáo trên khắp thế giới.

 

     Với biết bao thuận lợi cả về mặt đạo về mặt đời như vậy, Roma cho phép tôi nghĩ rằng mọi người Công Giáo Roma đều sống đạo tốt! Thế mà vào tháng 3 năm 1990, đức hồng y Ugo Poletti, đại diện Đức Giáo hoàng cai quản giáo phận Roma, trong hội nghị các cha sở giáo phận Roma, đă báo động một t́nh h́nh thật đáng kinh ngạc, Ngài nói :”Ch́ c̣n 15% đến 20% người Công giáo Roma thực hành đều đặn đời sống đức tin, như đi lễ Chủ Nhật.”

 

9. Giáo Hội Việt Nam:

 

     “Ở Việt Nam, trong những năm gần đây, số người bỏ Hội thánh Công giáo tuy ít nhưng cũng đáng quan tâm. Tôi chưa hề thấy mục sư Việt Nam nào trở lại theo Công Giáo. Nhưng đă thấy ba linh mục Việt Nam bỏ Công Giáo để sang Tin Lành.”

     Đức Cha Matagrin, đă đưa ra nhận xét này là trong Giáo hội Việt Nam, c̣n nhiều người tin Chúa, nhưng ít người là Ki-tô hữu. Ki-tô hữu là có Đức Ki-tô trong ḿnh, là gắn bó với Đức Ki-tô, gắn bó với giáo lư Đức Ki-tô, là trung thành với Đức Ki-tô. Đức Ki-tô là trung tâm điểm của đời ḿnh, nhiều người tin Chúa, nhưng ít người là Ki-tô hữu.

 

     Tất cả những dữ kiện nêu trên đủ để nói lên hiện t́nh Giáo hội Công giáo và Đức tin trong thế giới ngày nay. Nh́n vào lịch sử trải qua gần 2,000 năm, Giáo hội Công giáo cúng đạt được nhiều tiến bộ: có nơi do người lớn trở lại, có nơi do rửa tội cho con cái của cha mẹ có đạo.Tuy nhiên nếu chỉ đạt được phát triển do con đường sinh sản th́ không phải là phát triển đích thực! Vả lại nhiều người trong Hội thánh đă ĺa bỏ giáo hội ra đi. Có những ra đi âm thầm, có những ra đi ồ ạt, có những kẻ ra đi đă là “một mất mát lớn lao” v́ đă mất một số đáng kể những người có thiện chí, có giá trị và có nhiều khả năng phục vụ Giáo hội Công giáo. Họ ra đi v́ thất vọng và bất măn với Giáo hội Công Giáo. Sự bất măn và thất vọng ấy sẽ là gánh nặng vừa cho kẻ đi, vừa cho kẻ ở lại.

 

     Những rạn nứt phân ly trong giáo hội ấy có thể gọi được là những bùng nổ trong giáo hội Công giáo toàn cầu. Có những bùng nổ trong một Giáo hội địa phương. Có những bùng nổ trong một giáo xứ, trong một công đoàn. Nhưng thiết tưởng, những rạn nứt bùng nổ không quan trọng cho bằng những “vụ cháy rừng” trong Hội thánh.

 

     Cháy Rừng Trong Hội Thánh hay Nguyên Nhân Suy Thoái Đức Tin Cháy Rừng trong hội thánh là nhiều đức tin bị thiêu hủy, lây lan như cháy rừng. Cháy rừng là cháy ngày, cháy đêm, tháng này qua tháng khác, cháy âm ỷ hết lá đến cành, đến thân cây, đến rễ cây, đến lớp lá rụng đă thành than dưới đất. Đó là sự kiện có đạo nhưng không giữ đạo.

 

1. Sự kiện có đạo nhưng không giữ đạo, do tinh thần dửng dưng: Có những người xưng là Công Giáo nhưng không có một chút thiết tha ǵ với đạo. Họ dửng dưng đến nỗi không c̣n lui tới nhà thờ, không có học hỏi ǵ về đạo, không cầu nguyện, và hầu như bỏ luôn các phép bí tích. Dửng dưng với đạo nay đang trở thanh một hiện tượng xă hội có khuynh hướng lan tràn. Nó là một thái độ lạnh nhạt đối với Thiên Chúa và đối với Hội Thánh. Thái độ dửng dưng này là hiện tượng nổi bật tại Âu Châu, nổi hơn cả hiện tượng vô thần.

 

     Một thứ dủng dưng khác cũng đang được nhận thấy khá phổ thông, ngay trong cả giới ngoan đạo tu tŕ, đó là dửng dưng với Chúa Giêsu trong nguời nghèo, và dửng dưng với tiếng Chúa gọi đi theo Chúa, chia sẻ với Chúa. Biết bao nhiêu người đạo đức hôm nay đang có thái độ dửng dưng của người thanh niên giầu có xưa đă lùi bước khi Chúa gọi hăy từ bỏ của cải, vác thánh giá ḿnh mà đi theo Chúa. Biết bao nhiêu người đạo đức hôm nay đang có thái độ mê ngủ dửng dưng của các tông đồ xưa ở vườn cây dầu, để mặc thầy chí thánh một ḿnh cầu nguyện trong cơn hấp hối cô đơn. Biết bao người đạo đức hôm nay đă tỏ ra rất bén nhậy với những quyền lợi, uy tín danh vọng hẹp ḥi và rất năng động cho những quyền lợi ấy, nhưng lại rất dửng dưng lạnh nhạt với trách nhiệm làm cho các người chưa biết Chúa nhận ra Chúa và được gặp Chúa. Chính bản thân họ lại che dấu dung nhan Chúa là đấng hiền lành, khiêm tốn, giầu ḷng thương xót. Dửng dưng khô lạt là một chứng bệnh thời đại nơi người đạo đức. Nó khó trị hơn t́nh trạng sa đọa tội lỗi.

 

2. Sự kiện có đạo nhưng không giữ đạo do tinh thần tục hóa. Đức Thánh Cha Gioan Phaolồ II đă nhiều lần nhắc tới căn bệnh thời đại này. Tinh thần tục hóa là các khuynh hướng xấu của con người mắc tội tổ tông. Nếu được ma túy vẽ vời, thêm vào các cám dỗ tinh vi, tinh thần tục hóa có thể sẽ phát triển một cách ung dung nơi người đạo, kể cả nơi người tu tŕ đạo đức không đề cao cảnh giác. Xưa Chúa Cứu Thế đă bị ma quỷ cám dỗ về tinh thần thế tục, cụ thể là ham danh vọng, của cải, và lợi dụng quyền phép Chúa. Nhưng Người đă thắng.

 

     Cơn cám dỗ ấy vẫn đang tiếp tục trong Hội thánh, và nhiều người có đạo đă thua. V́ thế, có thể nói, tinh thần tục hóa là một thử thách lớn lao đầy nguy hiểm mà Hội thánh đang trải qua. Ta hăy nh́n qua một số tục hóa hiện nay.

 

     Đang có khuynh hướng phát triển trong hội thánh các vẻ đẹp bề ngoài hơn là phát triển chiều sâu đức ái và đức tin. Đang có khuynh hướng coi trọng kỷ luật Hội Thánh hơn là giới luật yêu thương căn bản của đạo. Đang có khuynh hướng tự đắc với một giáo hội quyền lực phô trương hơn là giáo hội phục vụ âm thầm. đang có khuynh hướng đề cao và chạy theo người giầu sang hơn là kính trọng và đi với người nghèo hèn. Đang có khuynh hướng khuyến khích một giáo hội quần chúng đấu tranh cho tự do hưởng thụ hơn là giáo hội với những cá nhân và cộng đoàn bé nhỏ lặng lẽ là men, là muối, xây dựng đoàn kết và công lư. Đang có khuynh hướng khích lệ hận thù, ghen ghét như là việc đạo đức với mục đích bênh Hội Thánh hơn làm sáng danh Chúa, hơn là khích lệ ḥa giải tha thứ, bác ái, là những cách đích thực làm sáng danh Chúa hơn hết, và cũng chính là bộ mặt thật của Hội Thánh.

 

     Trong cuốn “L’Église en procèss” cha Paul Valadier c̣n nêu lên hai việc có vẻ rất đạo đức, nhưng theo ngài lại có một thứ tinh thần tục hóa.

 

     Việc thứ nhất là thứ tôn sùng đức giáo hoàng quá đáng, coi ngài như trên hội thánh hơn là đứng trong hội thánh, một hội thánh là Dân Thiên Chúa.

 

     Việc thứ hai là đề cao Ṭa Thánh một cách quá đáng, khinh thường các giáo hội địa phương, coi Ṭa Thánh như là nguồn mạnh và nền tảng của các giáo hội địa phương, đang khi thực sự hội thánh khởi đi từ các giáo hội địa phương (trang 224-226).

 

     Những thứ tục hóa trên đây có lẽ không dễ nhận ra cho bằng những thứ tự lục hóa thuờng xuyên hàng ngày nhan nhản khắp nơi. Như tục hóa bài giảng, tục hóa thánh lễ, tục hóa nhà thờ, tục hóa chức linh mục, tục hóa đời tu, tư cách nói năng đến lư tưởng và đời sống tu tŕ.

 

3. Sự kiện giáo hội Chúa Giêsu hôm nay xem ra không chứng minh được là có bao nhiêu khả năng cải đổi chính ḿnh và xă hội cho nên tốt hơn, Biến đổi chính ḿnh và cho xă nên tốt hơn. Biến đổi chính ḿnh và vào xă hội cho nên tốt hơn, đó là một thách đố mà lịch sử đang đặt ra cho Hội thánh chúng ta hôm nay. Nếu người có đạo, các cộng đồng đức tin như các gia đ́nh có đạo, các ḍng tu, các họ đạo, các nước có đạo, nhất là các đấng bậc trong đạo, không chứng minh được ḿnh là lương thiện công bằng, bác ái, tha thứ, quảng đại, hiền lành, khiêm tốn, th́ lấy ǵ thuyết phục được người ngoài Công giáo tin vào đạo chúng ta.

 

     Trong diễn văn đầu năm 1990, trước ngoại giao đoàn, Đức Thánh Cha Gioan Phaolồ II đă thẳng thắn nói đến những bóng tối đang bao phủ các nước Tây Âu Thiên Chúa Giáo, đó là tính ích kỷ, tôn thờ khoác lạc, kỳ thị chủng tộc và duy vật thực hành. (Observatore Romano, N05 (2092) Janvier, 1990, trang 5, N09).

 

     Trong thông điệp Sollicitudo reisocialis, Đức Thánh Cha càng bi quan về các nước phát triển Âu Châu, đa số theo Công giáo.

 

     Một là v́ đường lối phát triển cũng chỉ phục vụ cho một số tầng lớp nhất định trong xă hội.

 

     Hai là nói làm cho con người dễ trở thành nô lệ của cải. – Ba là nó đẩy con người luôn luôn đi t́m hưởng thụ.

 

     Ngoài ra, đường lối phát triển nó đang gây ra cho chính nước phát triển những đặc điểm của t́nh trạng phát triển, đó là t́nh trạng thiếu nhà ở, nạn thất nghiệp, cảnh có những người sống ngoài lề hay bị loại trừ khỏi xă hội (số 17,18).

 

     Hơn nữa, đường lối phát triển đó cũng làm cho hố ngăn cách giữa các nước giầu và các nước nghèo càng sâu rộng hơn. (số 14).

 

     Trong cuốn “Vers une églese differente” cha Louis Lochet kể lại có trường hợp nhiều thanh niên Nhật Bản, khi đọc sách Công Giáo, đă tỏ ra mến đạo và muốn theo đạo. Nhưng khi sang các nước Âu Châu Thiên Chúa Giáo, thấy tận mắt cảnh sa đọa của dân các nước đó, họ đă tỏ ra thất vọng và thực sự lo ngại cho đất nước Nhật Bản của họ nếu ngày nào đất nước họ chẳng may rơi vào ṿng đạo Công Giáo (trang 30).

 

     Cha cũng viết: Ông Mao Trạch Đông đă trở thành Mác-xít, không do thấm nhuần lư thuyết Mác-xit cho bằng do phản ứng lại những bất công và đồi tệ ông thấy ở Âu Châu Thiên Chúa Giáo.

 

     Bây giờ chúng ta hăy nh́n sang các nước khác đa số là Công Giáo. Như Phi Luật Tân và các nước nam Mỹ. Ta sẽ không khỏi mắc cở khi thấy những nước đó đang được nổi vang v́ nợ nần, v́ những bất công xă hội, và v́ những đồi tệ luân lư.

 

     Tại Việt Nam, từ hai năm nay, Hội Thánh đă có những bước tiên về phát triển bề ngoài, nhưng tại nhiều nơi đă có những bước xuống trầm trọng về tinh thần Phúc Âm. Không thiếu những người cod đạo nhưng không giữ đạo. Không thiếu những người có đạo nhưng bỏ đạo. Không thiếu những người có đạo nhưng chẳng tốt hơn ai, Ngay nơi nhiều người tu, tinh thần cầu nguyện, khắc kỷ, trách nhiệm, công b́nh, bác ái, khiêm nhường cũng chẳng sáng hơn những người khác. Đang khi đó, nơi nhiều người ngoài Công Giáo lại sáng lên những tấm gương đẹp về lương thiện, lương tâm trách nhiệm và t́nh người đầy khiêm tốn và quảng đại.

 

     Vậy, đứng trước t́nh trạng suy thoái đức tin ấy, người Công Giáo phải làm ǵ? Trở về với Đức Kitô và Tin Mừng của Ngài, đấy là một đ̣i hỏi cấp bách.

 

Trích ĐDTB, ngày 5/11/06

NDVN, ngày 24/12/06



<Go Back>
Printer Friendly Page Send this Story to a Friend