REPORTER SANS FRONTIÈRES NED VỚI NHỮNG
CHIẾN DỊCH TRUYỀN THÔNG “THEO HỢP ĐỒNG”
Là một tổ chức phi chính phủ nhưng Tổ chức Nhà báo không biên giới luôn bị cáo buộc nhận tiền của tổ chức và cá nhân khác để phục vụ mưu đồ chính trị của họ, trở thành công cụ trong tay kẻ có tiền, th́ không thể nói là hoạt động khách quan được
Thành lập năm 1985, Tổ chức Nhà báo không biên giới (RSF), trụ sở chính đặt tại Paris, Cộng ḥa Pháp. Đương kim Chủ tịch của RSF là ông Robert Menard, người Pháp. Những người sáng lập RSF đă đề ra mục tiêu nhằm "bảo vệ tính mạng, danh dự, tài sản... của các nhà báo trên toàn thế giới, đặc biệt là các nhà báo đang tác nghiệp tại vùng chiến sự..."
Nhưng một, hai năm qua, dư luận quốc tế liên tiếp bị những người đứng đầu RSF gây nhiễu nhằm phục vụ mưu đồ chính trị riêng. Mới đây, RSF lại tự giành quyền phê phán Việt Nam vi phạm "tự do báo chí", "đàn áp các nhà dân chủ, ngăn không cho họ ra báo tư nhân" và xuyên tạc về quản lư hoạt động Internet...
Vu cáo trắng trợn đối với Việt Nam
Ngày 29/9/2006, RSF tiếp tục tung lên mạng Internet việc đă gửi thư cho Thủ tướng Canada Stephen Harper yêu cầu ông này can thiệp để Việt Nam trả tự do cho Nguyễn Vũ B́nh (NVB) và Trương Quốc Huy (TQH), đồng thời kêu gọi quốc tế vận động cho “tự do dân chủ” tại Việt Nam. Trước đó, ngày 24/8/2006, RSF đă có hành động tương tự, tuyên truyền xuyên tạc cho rằng “Chính quyền Việt Nam đàn áp các nhà báo đối lập và ngăn cản họ hoạt động báo chí”.
Được biết, tại Hội nghị cấp cao thế giới về xă hội thông tin (WSIS) được Liên Hiệp Quốc tổ chức tại thủ đô Tunis, Cộng ḥa Tunisia vào ngày 18/11/2005, RSF cũng bất ngờ treo một biểu ngữ khổng lồ ngay bên trong ṭa nhà nơi diễn ra sự kiện quốc tế quan trọng này vu cáo và xếp Việt Nam vào danh sách 15 quốc gia (gồm: Arập Xêút, Belarus, CHDCND Triều Tiên, Cuba, Iran, Lybia, Maldives, Myanmar, Nepal, Trung Quốc, Turkmenistan, Tunisia, Uzbekistan, Syria) là “kẻ thù của Internet”.
RSF dường như đă cố t́nh phủ nhận những thành tựu về tự do báo chí, dân chủ, nhân quyền và tốc độ phát triển Internet ở Việt Nam. 6 năm trước, Chính phủ Việt Nam đă đề ra kế hoạch phát triển Internet trong mọi lĩnh vực kinh tế xă hội giai đoạn 2001 - 2005, và ngày 23/8/2001, đề ra. Nghị định số 55/2001/NĐ-CP khẳng định Nhà nước Việt Nam có chính sách quản lư phù hợp nhằm tạo điều kiện cho các doanh nghiệp cung cấp dịch vụ truy cập, kết nối Internet, từng bước giảm giá cước đến mức bằng hoặc thấp hơn mức b́nh quân của các nước trong khu vực nhằm phổ cập nhanh Internet ở Việt Nam.
Dịch vụ Internet được sử dụng chính thức ở Việt Nam từ ngày 19/11/1997, đến tháng 5/2006 cả nước đă có trên 3,6 triệu thuê bao, với 13 triệu người thường xuyên sử dụng dịch vụ này, tỉ lệ người sử dụng Internet trên 100 dân đạt 15,53%. Tổng dung lượng kênh kết nối quốc tế của Việt Nam là 4.080 Mbps. Tổng số miền Việt Nam 18.530. Hàng năm tốc độ phát triển thuê bao và số người sử dụng Internet đều tăng, gấp khoảng 1,5 lần so với năm trước.
Theo thống kê của VNPT và của Bộ Giáo dục và Đào tạo, đến cuối năm 2003, 64/64 tỉnh, thành phố ở Việt Nam đă hoàn thành chương tŕnh đưa Internet tới các trường đại học, cao đẳng và trung học phổ thông (trong đó có 94% số trường THPT đă kết nối Internet và 100% trường đại học, cao đẳng đang sử dụng dịch vụ này. Các tổ chức viễn thông quốc tế đánh giá tốc độ tăng trưởng dung lượng kênh Internet/người sử dụng của Việt Nam đạt đến mức 200% - 250%, xếp thứ hai thế giới. Việt Nam cũng được nh́n nhận là quốc gia có cơ sở hạ tầng viễn thông phát triển nhanh nhất.
Nh́n lại RSF mấy năm gần đây
Từ năm 2001 đến nay, báo chí phương Tây liên tiếp đưa ra những thông tin về các vụ bê bối liên quan đến các hoạt động chính trị mờ ám của RSF. Trên tờ Telepolis (Đức) ra ngày 25/5/2005 có đoạn: “Ngay từ đầu, sự tồn tại của RSF luôn song hành với những tin đồn về việc tổ chức này có quan hệ mật thiết với Cục T́nh báo Trung ương Mỹ (CIA) và các cơ quan Chính phủ Mỹ”.
Gần đây, ngày càng có nhiều bằng chứng cho thấy RSF đă trực tiếp nhận tiền của Chính phủ Mỹ”. Nữ nhà báo nổi tiếng Diana Barahona, hiện làm việc cho Hội đồng các vấn đề về Tây bán cầu (Council on Hemispheric Affairs - tổ chức chuyên nghiên cứu về chính sách của Mỹ đối với Mỹ Latinh từ năm 1975), đă vạch trần các vụ bê bối liên quan đến RSF trên nhiều tờ báo ở Mỹ vào trung tuần tháng 5/2005.
Trên tờ The Newspaper Guild, nhà báo Diana Barahona tố cáo RSF dính líu đến hàng loạt hoạt động nhằm lật đổ Tổng thống Haiti, ông J.B. Aristide trong cuộc khủng hoảng chính trị ở nước này năm 2004. Trong vụ này, RSF nhận được 465.200 USD từ những tổ chức, cá nhân bên ngoài v́ đă có công về việc đưa nhiều bài tuyên truyền cáo buộc Tổng thống J.B. Aristide là “dă thú của tự do báo chí”, gây áp lực để lật đổ Tổng thống J.B. Aristide mặc dù ông rất được người dân ủng hộ và muốn ông nắm quyền cho đến hết nhiệm kỳ.
Ngay sau những cáo buộc trên tờ tạp chí Pháp Le Nouvel Observateur vị Chủ tịch của RSF Robert Ménerd thừa nhận việc tổ chức này nhận tiền của NED (tổ chức phi chính phủ của Mỹ hoạt động với mục tiêu “phổ biến dân chủ” trên toàn thế giới) giải thích rằng “đây cũng là chuyện b́nh thường”.
Tiết lộ của cựu nhân viên t́nh báo CIA (Mỹ) Philip Agee th́ NED là tổ chức chống Chính phủ Cuba ở Mỹ, NED đă đứng đằng sau cuộc nội chiến ở Nicaragua, sau khi Mặt trận giải phóng Sandino (FSLN) lật đổ chế độ độc tài Somaza vào năm 1979.
Ngày 27/4/2005, Thierry Meyssan - Chủ tịch nhật báo Paris và nhà báo Red Voltaire cũng có bài tố cáo RSF quan hệ với “Trung tâm báo chí v́ Cuba tự do” (CFC - một tổ chức phản động chống Cuba) vào năm 2001. “Bản hợp đồng” được kư kết mà điều kiện cơ bản phía CFC đưa ra là RSF phải đưa nhiều thông tin sai sự thật để người nước ngoài biết việc “đàn áp nhà báo ở Cuba” và ủng hộ “thân nhân những nhà báo bị bắt giữ”.
Kết quả, RSF nhận được từ CFC 125.000 USD từ năm 2002 đến năm 2004. Ngoài ra, RSF c̣n liên quan đến cuộc khủng hoảng chính trị ở Venezuela tháng 4/2002 với việc làm chao đảo Chính phủ của Tổng thống Hugo Chavez, nhưng phần “hoa hồng” mà RSF nhận được th́ đến nay người ta vẫn chưa rơ là bao nhiêu.
Điểm qua một chút về những vụ bê bối liên quan đến hoạt động của RSF thời gian gần đây để thấy được phần nào “đám mây đen” đang phủ lên bầu trời RSF. Từ khi những cáo buộc trên được công bố công khai trên các phương tiện truyền thông phương Tây, không thấy RSF có động thái phản bác. Có lẽ những người đứng đầu RSF sợ phải nói ra thêm sự thật phũ phàng hay chí ít cũng lo cho uy tín, danh dự của RSF không c̣n chỗ đứng.
Một tổ chức vốn tự nhận ḿnh là tổ chức phi chính phủ mà luôn bị cáo buộc nhận tiền của tổ chức và cá nhân khác để phục vụ mưu đồ chính trị của họ, trở thành công cụ trong tay kẻ có tiền, th́ không thể nói là hoạt động khách quan được
Những người đứng đầu tổ chức này đă “quên” hoặc quá vô t́nh hay thờ ơ trước cái chết của nhà báo Ab Dias Jean, phóng viên Đài Phát thanh Port-Au-Prince, tháng 1/2005 hay vụ bắn vào nhà báo Raoul Siant Louis tháng 4/2005 trong cuộc khủng hoảng chính trị tại Haiti mà cho đến nay nhà báo này vẫn phải sống ẩn dật.
Trong cuộc chiến tranh Iraq bắt đầu từ tháng 3/2003 đến nay, đă có khoảng 50 nhà báo bị giết hại trong khi hoạt động nghiệp vụ tại đây để giúp cả thế giới có cái nh́n khách quan về sự khốc liệt của chiến tranh nhưng chưa thấy RSF quan tâm đến họ.
Là người lănh đạo của RSF, một tổ chức tự nhận là tổ chức phi chính phủ, song Robert Menard đă trở thành “bạn lớn” của các nhân vật tiếng tăm trong làng t́nh báo như Manuel Cutillas - Giám đốc điều hành của CFC, Fran Calzon - cựu nhân viên CIA hay Calzon - đối tượng phản động người Cuba lưu vong, kẻ tự xưng là thủ lĩnh của “Mặt trận giải phóng dân tộc Cuba” - một tổ chức phản động chống Nhà nước Cuba. Tổ chức này đă từng nhận trách nhiệm về vụ đánh bom khủng bố giết người hàng loạt từ năm 1972 tại Cuba. Robert Menard c̣n được bọn phản động người Cuba lưu vong xem như “người hùng”.
Người Việt Nam, không biết đầy đủ Robert Menard đă thỏa thuận với bọn phản động lưu vong người Việt và các nhân vật chống Việt Nam những ǵ, giá trị của những “bản hợp đồng là bao nhiêu mà lại để RSF ra “nghị quyết” sai trái can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam. RSF c̣n ban cho những kẻ vi phạm pháp luật Việt Nam bị giam giữ như NVB, TQH, hay gần đây nhất là Đỗ Thành Công trao cho số này cái mũ “nhà báo” để phù hợp với tiêu chí “nhà báo cần bảo vệ”.
Trong khi đó, qua hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, Việt Nam có hơn 250 nhà báo hy sinh ở chiến trường để đưa tin, bài góp phần làm cho thế giới có cái nh́n khách quan về sự khốc liệt của chiến tranh nhưng chẳng thấy RSF xuất hiện bảo vệ họ
Trích NVYN, Hàn Sĩ Nguyên (Theo ANTT)
NDVN, ngày 27/10/06
Ghi chú:
* Quư Ngài Mỹ con=thằng bồi=con ở=Việt gian Petrús Key Nguyễn Ngọc Bích, Nguyễn Giang, Đinh Quang Anh Thái…của các đài Việt gian ăn phân NED DBHB ( VOA, BBC, RFI, RFA…)
* Hoàng Dế & Hoàng Dậu Vơ Văn Lan Ái ăn phân NED DBHB, tài khóa 2006, trên 100 ngàn dollars theo thời giá ( click đọc thêm NỮ ĐIỆP VIÊN 007 THỨ PHI Ỷ LAN VÀ SƯ TỬ TRÙNG NED VƠ VĂN ÁI )
* Đại Việt gian Nguyễn Gia Kiểng chuyển tiền “yểm trợ” cho Hà Sĩ Phu, Mai Thái Lĩnh và một số người khác, qua tổ chức “Phóng viên không biên giới” (Reporter Sans Frontières), trong đó có phóng viên tên là Thanh Vân, ( click đọc thêm LỘT MẶT NẠ MỘT SỐ NGƯỜI TỰ PHONG “HIỀN SĨ”… HÀ SĨ PHU-MAI THÁI LĨNH...)
* Chí sĩ Nguyễn Chí Thiện, nhà phản kháng đấu tranh cách mạng đem dân chủ - tự do - độc lập - tự chủ là đưa tư tưởng bán nước cầu vinh luyến tiếc thực dân của chính ḿnh vào làm tư tưởng toàn dân, phủ nhận và mạ lỵ công cuộc giành lại độc lập cho đất nước, qua hai câu thơ trong bài Đồng Lầy:
“Ôi thằng Tây mà khi xưa người dân tốn bao nhiêu xương máu đánh đuổi
Nay người dân xao xuyến luyến tiếc luyến tiếc vô cùng”