NHÂN DÂN VIỆT NAM.ORG
TIẾNG NÓI CỦA MỘT SỐ NGƯỜI VIỆT YÊU NƯỚC TRONG NUỚC VÀ HẢI NGOẠI VẬN ĐỘNG TOÀN DÂN QUYẾT TÂM
CÓ NGÀY VUI ĐẠI THẮNG VIỆT NAM III LÀ ĐẬP TAN ÂM MƯU DBHB CỦA ĐẾ QUỐC MỸ, GIẢI TRỪ VÀ GIẢI HOẶC
GIẶC ÁO ĐEN VATICAN – GIẶC ÁO ĐEN BẢN ĐỊA – GIẶC TIN LÀNH

    Giới thiệu một số website:

   * Cong San
   * Nhan Dan
   * Cong An
   * Cong An N.D.
   * Quan Doi N.D
   * Lao Dong
   * Thanh Nien
   * Tuoi Tre
   * Saigon G, P.
   * VNA Net
   * Voice of V.N.
   * www.chuyenluan.com
   * www.duoctue.org
   * www.khuongviet.net
   * www.nguoivietyeunuoc.org
   * www.nguyentua.com
   * www.dongduongthoibao.net
   * www.dongduongthoibao.com
   * home.comcast.net/~charlieng


   

NHÂN QUYỀN CỦA MỸ & DỰ LUẬT H.R. 3096


QUỐC KỲ VIỆT NAM : Có những người Việt, v́ lư do nào đó, nói đến Quốc Kỳ Việt Nam, cờ đỏ sao vàng gọi là lá cờ máu. Tôi không hiểu họ muốn ǵ? Chắc là qua hận thù bởi thua chạy, mất quyền lợi và nhất là ‘đặc ân’ làm bù nh́n cho Mỹ....click đọc thêm: QUỐC KỲ-QUỐC HIỆU-QUỐC CACờ Đỏ Sao Vàng – Cờ Vàng Ba Que

Cờ Tam Vị Nhất Thể

Chúa Cha – Chúa Con – Chúa Thánh Thần

BÀN VỀ “CỜ BA QUE” BỊ TREO DƯỚI "ĐÍT" CỜ MỸ Ở IRAQ:Trên mạng www.cva646566.com/IRAQ/index. h́nh cờ vàng ba sọc “cờ ba que” treo dưới “đít” cờ Mỹ. Và đứng phía dưới là Đại Úy Quân Lực Mỹ Michael Đỗ. Một số người thấy h́nh ấy đă hồ hỡi khoe cờ vàng ngăo nghễ tung bay. Có phải như vậy không? Có thật như vậy không?....

Ho Chi Minh

VÀI NÉT VỀ “CỤ HỒ” Viết về một nhân vật có tầm vóc quốc tế như Hồ Chí Minh có thể nói là không dễ. Đối với những người thuộc giới Chống Cộng Cực Đoan [CCCĐ] hay Chống Cộng Cho Chúa [CCCC], viết theo cảm tính thù hận Quốc Gia chống Cộng, hay Công Giáo chống Cộng, trong khi thực sự không hiểu, không biết ǵ về Hồ Chí Minh th́ rất dễ, v́ muốn viết sao cũng được. Đưa ra những chi tiết lặt vặt, cộng với xuyên tạc, dựng đứng v..v.. nhằm “ám sát tư cách cá nhân” (character assassination), bằng những từ tục tĩu, hạ cấp v..v.. cho hả ḷng thù hận, th́ có lẽ ai viết cũng được, không cần đến trí tuệ, không cần đến kiến thức, không cần đến tŕnh độ, và không cần đến liêm sỉ...

Tổng Bí thư Lê Duẩn

Vào Google “LÊ DUẨN” bạn sẽ đọc

mấy trăm bài và h́nh “cha già Lê Duẫn”

TUYỂN TẬP CHA GIÀ LÊ DUẨN (KỲ I) & (KỲ II) Là đảng viên thuộc lớp đầu của Đảng, đồng chí Lê Duẩn, thường được gọi bằng cái tên Anh Ba, là một trong những học tṛ xuất sắc nhất của Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại, là một nhà lănh đạo lỗi lạc, một nhà chiến lược kiệt xuất, một trí tuệ lớn của cách mạng trong thế kỷ XX....

Vào Google “LÊ ĐỨC THỌ” bạn sẽ đọc

mấy trăm bài và h́nh “cha già Lê Đức Thọ”

Những Mẩu Chuyện Bên Lề Hội Nghị Paris: Chưa bao giờ người ta thấy cố vấn Lê Đức Thọ nổi nóng như buổi sáng hôm đó. Ông trút hàng loạt những từ như "lừa dối", "ngu xuẩn", "tráo trở","lật lọng"…lên đầu ông Kissinger, khiến ông này không nói được ǵ cả...

VỀ ĐỊNH HƯỚNG XĂ HỘI CHỦ NGHĨA Theo Nguyên Tổng Bí thư Ban Chấp hành T.Ư Đảng Đỗ Mười, ngày nay, có không ít người dao động, phai nhạt lư tưởng cách mạng, với nhiều dạng biểu hiện khác nhau: có người ngượng ngùng khi nói "chủ nghĩa xă hội" hoặc khi nói "định hướng xă hội chủ nghĩa; có người nói một đằng làm một nẻo; thậm chí có người biện hộ, ca ngợi một chiều chủ nghĩa tư bản, trong khi phản bác, bôi nhọ và gieo rắc nghi ngờ về chủ nghĩa xă hội... Nguyên nhân dẫn đến sự dao động này có nhiều và rất phức tạp.....

Vơ Văn Kiệt

TẠ TỐN BẠCH MAO THỦ TƯỚNG VƠ VĂN KIỆT …Tôi không ngờ, Ngài Thủ tướng Vơ Văn Kiệt dám làm qua mặt Đảng và nhất là Ngài vi phạm nguyên tắc sơ đẳng hành chánh, mà Ngài đứng đầu ngành Hành Chánh Nhà Nước. Tôi (NQT), chỉ ngờ thôi, có lẻ Ngài đă cấu kết ngoại bang, không thể nào tin được.....

* VÀI NÉT VỀ CHÍ SĨ ANH MINH “CỤ DIỆM”: Chính Nghĩa Đệ I Việt Nam Cộng Ḥa

...Thành tích của ông trong thời Pháp thuộc không lấy ǵ làm sáng sủa, chưa kể ông thuộc ḍng họ ba đời làm Việt Gian. Thành tích “yêu nước” nổi bật nhất của ông là trong thời Pháp thuộc, khi làm Tri Phủ Ḥa Đa, ông đă dùng đèn cầy đốt hậu môn của những người yêu nước chống Pháp để tra khảo....

* VIỆT NAM MÁU LỮA QUÊ HƯƠNG TÔI: Hoành Linh Đỗ Mậu

* CUỘC CÁCH MẠNG 01-11-1963 - HOÀNH LINH ĐỖ MẬU

* DỤ SỐ 10 – NGÀY 6/8/1950

* NGÔ Đ̀NH KHẢ LÀ AI?

* D̉NG HỌ BA ĐỜI LÀM VIỆT GIAN Ngô Đ́nh Thục

* NGHỈ G̀ VỀ HAI D̉NG HỌ THÔNG GIA Ở HUẾ

* BA CÁI CHẾT SAU NỬA THẾ KỶ

* Vụ Hà Thúc Kư Mưu Sát Ngô Đ́nh Diệm Năm 1957

* CẦN LAO CÔNG GIÁO....PHẤT CỜ PHẢN QUỐC PHỤC NGÔ

* MẠN ĐÀM NGUYỄN GIANG - BÙI TÍN - NGUYỄN XUÂN PHONG

* Bà Quả Phụ Trịnh Minh Thế Nói Chuyện... Ngô Đ́nh Diệm Giết Tướng Trịnh Minh Thế

* KHU BIỆT GIAM CHÍN HẦM....TAM ĐẠI VIỆT GIAN D̉NG HỌ NGÔ Đ̀NH

* TAM ĐẠI VIỆT GIAN NGÔ Đ̀NH DIỆM CÓ ĐỨA CON TRAI?

* KHẨU CUNG: PHAN QUANG ĐÔNG

* Vụ Hành Quyết Ông Ngô Đ́nh Cẩn 1964 Trịnh Quốc Thiên

* Sự Thật Sau Cái Chết Của Ông Ngô Đ́nh Cẩn 

 

 

Tin tức - Tài liệu - Lịch sử

Sự kiện Việt Nam - Thế giới

Tin Thế Giới & Việt Nam

Truyền H́nh Online Mười Ngàn Ngày Vietnam War

Chương Tŕnh Truyền H́nh Trực Tuyến Việt Nam Trên NHÂN DÂN VIỆT NAM. ORG

Cuộc Đời Cách Mạng Tổng Thống Hugo Chavez

Cuộc Đời Và Sư Nghiệp Tổng Thống Saddam Hussen

Hồ Chí Minh & Đảng CSVN

Tam Đại Việt Gian Ngô Đ́nh Điệm

Những Tài Liệu Và Kiện Lịch Sử Cách Mạng Miền Nam 1/11/63

Những Siêu Điệp Viên LLVT

Sự Thật GHPGVNTN “Vơ Lan Ái” Ăn Phân T́nh Báo Mỹ NED

Hiễm Họa Giặc Áo Đen La Mă

Đại Thắng Mùa Xuân 30/4/75

“Lính Đánh Thuê” QĐVNCH

Lột Mặt Nạ DBHB Của NED

 

 

Tony Blair picture 1811810

Lê Hồng Phong

* Những Bạo Chúa, 100 Tên Chuyên Quyền Và Độc Tài Ác Nhất Trong Lịch Sử Những người muốn hạ bệ Hồ Chí Minh để vinh danh “chí sĩ” Ngô Đ́nh Diệm của họ nhân dịp 1/11 th́ hăy kiếm đọc cuốn “Những Bạo Chúa, 100 Tên Chuyên Quyền và Độc Tài Ác Nhất Trong Lịch Sử” (Tyrants, History’s 100 Most Evil Despots and Dictators) của Nigel Cawthorne, Barnes & Noble, NY, 2004,....

<> Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng Sẽ Đến Thăm Giáo Hoàng Bé-Nơ-Đít-To XVI

<> Việt Nam Sẵn Sàng Thả Tức Khắc Việt Gian Phản Loạn DBHB: Lư-Đài-Quân...Qua Mỹ

<> Những Bạo Chúa, 100 Tên Chuyên Quyền Và Độc Tài Ác Nhất Trong Lịch Sử

<> Nhà Nước Cách Mạng Việt Nam Sẽ Lấy Đất Nhiều Nhà Thờ Trả Lại Cho PGVN

<> Phật Giáo Việt Nam Đang Tiến Hành Lấy Lại Đất Những Nhà Thờ Xây Trên Đất Chùa

 

Hoàng Linh Đỗ Mậu

Hoàng Nguyên Nhuận

Trần Chung Ngọc

Giuse Phạm Hữu Tạo

Nguyễn Mạnh Quang

Charlie Nguyễn

Nguyễn Đắc Xuân

Nhân Tử Nguyễn Văn Thọ

Thân Hữu

Báo Trong Nước & Hải Ngoại

 

Trang Nối Kết

 

 

Websites trong nước

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Websites hải ngoại

Tin Tức Và Sự kiện Việt Nam - Thế giới

* DẸP BẠO LOẠN Ở QUỲNH LƯU ..ông Phan Quan Đông, người chỉ huy một cơ quan T́nh Báo Tối Mật của Quốc Gia, với những Điệp Vụ phía Bắc vĩ tuyến 17....một bông Hồng hiếm quư của T́nh Báo miền Nam....Đạo diễn chính vụ nhân dân Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An nổi dậy chống chính quyền Miền Bắc vào năm 1956 là một thí dụ điển h́nh công tác và nhiệm vụ của cơ quan này....( tr 6 – tr 7 LTBĐMT)

* SỰ NGHI NGỜ TẤT YẾU Quyết định gia hạn một năm lệnh trừng phạt chống Cu-ba mà Tổng thống Mỹ Ô-ba-ma kư hôm 14-9-2009 dường như đă làm tiêu tan hy vọng về sự thay đổi trong chính sách đối ngoại của Mỹ nói chung và với Cu-ba nói riêng...

 

Các nạn nhân da cam/đi-ô-xin Việt Nam sẽ không chùn bước đ̣i lại công lư cho chính ḿnh. Ảnh: VietNamNet

QUYẾT ĐỊNH ĐỊNH PHI LƯ BẤT CHẤP ĐẠO LƯ Thật trớ trêu, chưa đầy một tuần sau khi Bộ Ngoại giao Mỹ công bố báo cáo t́nh h́nh nhân quyền ở 190 nước năm 2008, phê phán hàng loạt nước, bao gồm cả Việt Nam “vi phạm nhân quyền”, th́ Ṭa án tối cao Mỹ lại ra một quyết định xâm phạm một trong những quyền cơ bản nhất của con người – quyền được công lư bảo vệ....

 

* Tổng Tham Mưu Trưởng Quân Đội Sài G̣n Cao Văn Viên: Lời Thú Nhận Muộn Màng

Cao Văn Viên viết: Xin đừng xem những lời của tôi là lịch sử. Mỗi người giải thích sự thật theo lối riêng… Định kiến làm cho lịch sử sai lệch. Tôi chỉ tâm t́nh với ḷng thành…”. Tuy nhiên, “tâm t́nh với ḷng thành”-những lời tâm sự của viên đại tướng quân đội Sài G̣n từng giữ trọng trách Tổng tham mưu trưởng lâu nhất đă thú nhận quân đội Sài G̣n là quân đội tay sai của Mỹ...đọc tiếp

* "BOM ÁP NHIỆT" DƯƠNG NGUYỆT ÁNH

Mỹ gọi kháng chiến quân Ả Rập tự chế bom giết quân Mỹ xâm lược là quân khủng bố Nhân loại và dân Ả Rập gọi Dương Nguyệt Ánh, canh cải bom áp nhiệt giết dân Ả Rập là ǵ nhỉ?....

 

 

* SADDAM HUSSEIN HAY TRỤC MA QUỶ BUSH CON-TONY BLAIR-JOHN HOWARD AI BỊ TREO CỔ?

 

Bush and Blair, cartoon
Không ǵ kịch tính hơn lúc vị chánh án tuyên án tử h́nh, Saddam tức giận lên án ông này cùng cả ṭa án là tay chân của những kẻ chiếm đóng, kẻ thù của Iraq và Ngài Saddam Uy Dũng hùng hồn bất khuất, hiệu triêu nhân dân và kháng chiến quân Iraq rằng:
* “Tôi đă dành cả đời chiến đấu với những kẻ ngoại xâm”

* “ Tôi hủy hoại những kẻ xâm lược và người Ba tư và tôi hủy hoại kẻ thù của Iraq….và tôi biến Iraq từ nghèo khó thành giàu có”

* “Đây là kết thúc của tôi…đây là kết thúc của cuộc đời tôi. Nhưng tôi bắt đầu cuộc đời ḿnh như một người chiến đấu và một dân quân chính trị - v́ vậy cái chết không làm tôi sợ”Click đọc: VĨ NHÂN TỔNG THỐNG SADDAM HUESSEN....LĂNH ĐẠO KHÁNG CHIẾN QUÂN IRAQ

 

Tony Blair picture 1811810

* Những Bạo Chúa, 100 Tên Chuyên Quyền Và Độc Tài Ác Nhất Trong Lịch Sử Những người muốn hạ bệ Hồ Chí Minh để vinh danh “chí sĩ” Ngô Đ́nh Diệm của họ nhân dịp 1/11 th́ hăy kiếm đọc cuốn “Những Bạo Chúa, 100 Tên Chuyên Quyền và Độc Tài Ác Nhất Trong Lịch Sử” (Tyrants, History’s 100 Most Evil Despots and Dictators) của Nigel Cawthorne, Barnes & Noble, NY, 2004,....

* CHÍNH PHỦ MỸ ĐĂ TIẾN HÀNH VỤ TẤN CÔNG 11/9?

user posted image

5 năm sau vụ tấn công khủng bố 11/9, nhiều người vẫn nghi ngờ nguyên nhân dẫn tới sụp đổ toà Tháp đôi mà Uỷ ban điều tra 11/9 của Mỹ đưa ra. Họ cho rằng Trung tâm thương mại thế giới đă bị chính chính phủ Mỹ đánh sập bằng bom gài từ bên trong toà nhà....

 

user posted image

* Những Lập Luận Trái Chiều Về Vụ 11/9 Ngay sau khi vụ hai toà nhà ở Trung tâm Thương mại thế giới bị phá sập vào ngày11/9/2001, đă có nhiều ư kiến tỏ ra nghi ngờ về sự thật của vụ khủng bố mà chính quyền Mỹ cho là của tổ chức Al-Qaeda chủ mưu. Một vụ khủng bố lớn đă có tác động đến cục diện chính trị của nhiều quốc gia…v́ thế không ít ư kiến cho rằng, đây là “sản phẩm” của CIA, nhằm tạo cớ cho Mỹ tấn công AfghanistanNhững ư kiến “trái chiều” này thực ra chỉ làm phong phú thêm các thông tin về sự kiện đau ḷng xảy ra cách đây 8 năm về trước…

 

THƯ MỤC

NHÂN DÂN VIỆT NAM.ORG

*THƯ MỤC: NHÂN DÂN VIỆT NAM 2009

*THƯ MỤC NHÂN DÂN VIỆT NAM.2006-2007

 

 

NHÂN QUYỀN CỦA MỸ & Dự Luật H.R. 3096

 

 

 

 

Đă nhiều lần, Hạ Viện Mỹ đưa lên những dự luật về nhân quyền cho Việt Nam, một h́nh thức can thiệp trịch thượng vào nội bộ Việt Nam. Thêm một lần nữa, những tay chống “Cộng Việt Nam” chứ không dám chống “Cộng Trung Quốc” có tiếng trong Hạ Viện như Smith, Wolf, Royce, Ms. Lofgren, Green, Sali, Rohrabacher, Ms. Sanchez, và Davis năm nay lại đề nghị một dự luật mới về nhân quyền cho Việt Nam trong năm 2007, mang số H.R. 3096. Và một lần nữa, những Lê Chiêu Thống, Trần Ích Tắc tân thời ở hải ngoại lại lên tiếng cám ơn nước Mỹ đă xen vào nội bộ Việt Nam. Tôi cho rằng, dự luật này, cũng như những đạo luật trước, dù có được thượng viện thông qua và phê chuẩn, đều vô giá trị, chẳng có ảnh hưởng ǵ đến Việt Nam. Tại sao? V́ một lẽ rất đơn giản: Mỹ có một hồ sơ vi phạm nhân quyền khủng khiếp nhất thế giới.

 

Hơn nữa, chúng ta nhận thấy cũng cùng những dân biểu này như Smith, Lofgren, Sanchez, Davis v.. v.., năm 2003, đă đưa ra nghị quyết 427 trong đó lấy thông tin láo của Vơ Văn Ái và viết láo lếu: “xét rằng Thích Trí Lực bị Cộng Sản bắt cóc ở Cambốt blah.. blah.. blah…” [Whereas Thich Tri Luc was kidnapped in Cambodia by Vietnamese authorities after being given refugee status by the United Nations High Commissioner for Refugees (UNHCR), forcibly repatriated, and held incommunicado for a year etc…] trong khi sự thực th́ Thích trí Lực đă hoàn tục, trốn đi ngoại quốc, rồi khi trở về Việt Nam thăm vợ th́ bị bắt. Một chuyện khôi hài khác trong Nghị Quyết 427 của Hạ Viện Mỹ là có một câu “Chúc Tụng hàng Giáo Phẩm của GHPGVNTN mới được công cử” [Congratulates the new leadership of the United Buddhist Church of VN] trong khi chẳng biết ai công cử và cũng chẳng biết là GHPGVNTN, về phương diện pháp lư, là một tổ chức bất hợp pháp nhưng chính quyền Việt Nam đă làm ngơ v́ không muốn mang tiếng là đàn áp tôn giáo và để cho dân t́nh được yên. Vậy rơ ràng là Hạ Viện Mỹ muốn nhúng mũi vào chính trị Việt Nam, duy tŕ nuôi dưỡng tổ chức của tay sai Vơ Văn Ái, nhưng không biết rằng những việc làm phi lư như vậy chỉ đưa đến những hậu quả không tốt cho sự liên lạc ngoại giao giữa hai nước Việt, Mỹ..

 

Như vậy giá trị những nghị quyết hay dự luật của Hạ Viện Mỹ về vấn đề nhân quyền, tôn giáo ở Việt Nam có bao nhiêu giá trị, v́ phần lớn dựa theo những thông tin sai lạc của đám tay sai chống Cộng ở ngoại quốc.. Việt Nam nên ném nó vào sọt rác thay v́ lên tiếng phản đối, hay áp dụng tinh thần “uy vũ bất năng khuất” của kẻ sĩ Việt Nam, đưa ra bản tố cáo những vi phạm của Mỹ trên thế giới như Trung Quốc đă từng làm để bịt miệng Mỹ mà trong phần tài liệu tôi sẽ nêu sau.

 

Chuyện Hạ Viện Mỹ đưa ra dự luật về nhân quyền cho Việt Nam là một trong những chuyệVictor Davis Hanson n  ruồi bu mà kư giả Victor Davis Hanson viết trên tờ Chicago Tribune ngày 19 tháng 10, 2007, là: Hạ Viện Nhúng Mũi Vào Những Chuyện Không Phải Nhiệm Vụ Của Họ [Congress Sticks Its Nose Where It Doesn’t Belong] . Kư giả Hanson viết rằng theo Hiến Pháp Hoa Kỳ th́ Tổng Thống quyết định đường lối ngoại giao, và Hạ Viện, ngoài nhiệm vụ phê chuẩn các hiệp ước hay chấp thuận quyền phát động chiến tranh, chỉ có nhiệm vụ duyệt chính sách của Tổng Thống để hoặc chấp thuận hoặc bác bỏ ngân quỹ để thi hành chính sách đó [The president establishes American foreign policy.. Then Congress oversees the president’s policies by either granting or withholding money to carry them out – in addition to approving treaties and authorizing war] Đưa ra dự luật về nhân quyền cho Việt Nam cũng như những chính sách thuộc lănh vực ngoại giao là “nhúng mũi vào những việc không thuộc thẩm quyền của Hạ Viện”. Kư giả Hanson than phiền là “gần đây cả trăm dân biểu trong Hạ Viện đă quyết định là họ thích hợp đối phó với những vấn đề ngoại giao quốc tế hơn là Bộ Ngoại Giao” [But recently hundreds in Congress have decided that they’re better suited to handle international affairs than the State Department]. Và kư giả Hanson kết luận là những việc “nhúng mũi” của Hạ Viện này đă gây bất lợi cho chính sách ngoại giao của Mỹ, nhưng lại không có trách nhiệm ǵ về những rắc rối sinh ra bởi những hành động nhúng mũi này. [So they pass resolutions (thông qua các Nghị Quyết) and pontificates a lot [lên mặt phán làm như cái ǵ ḿnh biết đúng (như giáo hoàng)], but rarely have to clean up the ensuing mess of their own freelancing of American foreign policy]. Cũng v́ vậy mà những nghị quyết thuộc loại “nhúng mũi” của hạ Viện Mỹ thường chỉ có mặt trên giấy tờ, không có một tác dụng thực tế nào, v́ Bộ Ngoại Giao Mỹ đâu có để cho Hạ Viện tiếm quyền. Điều hiển nhiên này đă được chứng tỏ qua sự kiện là Mỹ đă bỏ Việt Nam ra khỏi danh sách làm v́ CPC, coi dự luật về tôn giáo cho Việt Nam của Hạ Viện như mớ giấy lộn.

 

Hạ Viện Mỹ quả nhiên gồm một số dân biểu không biết ngượng, chưa bao giờ chịu sờ lên gáy xem xa hay gần. Dư luận thế giới về những vi phạm nhân quyền của Mỹ trong nước cũng như ở ngoài nước tràn ngập trên sách vở và Internet, nhưng có vẻ như mấy ông dân biểu này tin rằng v́ Mỹ có loại bom “áp nhiệt” của Dương Nguyệt Ánh nên muốn xía vào nước nào mà Mỹ có thể ăn hiếp được th́ xía. Trong bài này, tôi không quan tâm đến dự luật H. R. 3096 của Hạ Viện Mỹ mà chỉ tŕnh bày một số tài liệu về nhân quyền của Mỹ xem Mỹ có đủ tư cách nói về nhân quyền ở Việt Nam hay không.

 

Trở thành công dân Mỹ từ 27 năm nay, tôi cảm thấy bức xức v́ chính sách đối ngoại của Mỹ. Mỹ là một cường quốc bậc nhất trên thế giới về quân sự và kinh tế. Là một công dân yêu nước Mỹ, miền đất mà tôi đă chọn làm quốc gia thứ hai để sống từ năm 1975, điều mà tôi muốn cho nước Mỹ của tôi là: Mỹ cũng phải là một nước nhân đạo và đạo đức nhất trên thế giới. Tất cả những bài trong đó tôi viết về nước Mỹ là nhằm mục đích này. Nhưng càng đọc về nước Mỹ tôi càng thấy những chính sách đối ngoại và can thiệp của Mỹ trên thế giới thật là phi nhân đạo và vô đạo đức. Đó là điều đáng buồn không những chỉ đối với tôi mà c̣n đối với vô số bậc thức giả khác trong nước Mỹ, nếu chúng ta chỉ điểm qua một phần những ư kiến và sách vở viết về nước Mỹ trên sách vở và trên Internet của chính người Mỹ.

 

Điều khó hiểu đối với tôi là vài ông dân biểu cắc ké ở Hạ Viện Mỹ không có chuyện ǵ làm khác ngay trong nước Mỹ và đối với chính sách can thiệp của Mỹ ở ngoại quốc bất chấp Liên Hiệp Quốc và thế giới hay sao mà lại cứ xía vào chuyện nội bộ của Việt Nam, một nước nhỏ, tương đối nghèo, và đang ở trên đà phát triển. Tại sao mấy ông, sống do tiền thuế của những công dân như tôi, lại cứ đi làm những chuyện ruồi bu, trong khi trên chính trường quốc tế c̣n vô số những chuyện đáng làm để tăng uy tín của nước Mỹ. Trái lại, mấy ông lại đi làm cái chuyện “cường quyền thắng công lư”, chuyên việc đi ăn hiếp người của các tên Anh Chị. Phải chăng mấy ông vẫn c̣n hậm hực v́ Mỹ đă thua ở Việt Nam, hay nói cách khác, không thể thắng được ở Việt Nam trước đây. Hay là ăn không ngồi rồi, nặn ra vài việc để ve vuốt dân Việt di cư chống Cộng? Mà thật ra Mỹ có quan tâm đến vấn đề nhân quyền ở Việt Nam không, hay đúng như nhận định của Giáo Sư Noam Chomsky:

 

“Thật ra chính sách ngoại giao của Mỹ là đặt căn bản trên nguyên tắc không liên quan ǵ đến nhân quyền, mà là liên quan nhiều đến sự tạo ra một bầu không khí thuận lợi cho ngoại thương”

 

(James Speck, Editor, The Chomsky Reader, p. 331: U.S. foreign policy is in fact based on the principle that human rights are irrelevant, but that improving the climate for foreign business operations is highly relevant.)

 

V́ những quyền lợi này nọ của Mỹ, Mỹ đă giúp Việt Nam gia nhập WTO, đă bỏ Việt Nam ra khỏi danh sách [danh sách chỉ là một danh sách trên giấy tờ] các nước cần đặc biệt quan tâm về vấn đề tôn giáo [CPC], nhưng mặt khác, vài ông bà dân biểu lại nhúng mũi vào những chuyện không phải của họ, làm luật này nọ về nhân quyền để hùa theo một thiểu số dân tỵ nạn chống phá Việt Nam, làm như quan niệm về nhân quyền và dân chủ của Mỹ là những khuôn vàng thước ngọc, phải được áp dụng trên toàn thế giới, không thử sờ lên gáy để thấy nền dân chủ và quan niệm về nhân quyền đă tạo nên một nước Mỹ như thế nào về các tệ đoan và các tội ác mà các thống kê của chính nước Mỹ đă tỏ rơ là đứng đầu thế giới về tỷ lệ trên dân số.

 

Như vậy, quan niệm về nhân quyền của Mỹ có thể áp dụng cho Việt Nam nói riêng, các nước khác nói chung hay không. Chúng ta hăy duyệt qua quan niệm về nhân quyền của một số chính khách trên thế giới:

 

- Một số lănh tụ ở Á Châu, thí dụ như Thủ Tướng Mă Lai Mahathir Mohamad, đă cho rằng Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền là sản phẩm của những quốc gia Tây phương [không hiểu ǵ về các xă hội Đông phương], chỉ là sự xâm lược văn hóa của chính sách đế quốc Tây phương (Some Asian leaders, like Malaysian Prime Minister Mahathir Mohamad, denounce it (the Declaration) as Western cultural imperialism), và đề nghị phải duyệt lại bản Tuyên Ngôn Nhân Quyền này.

 

- Thủ Tướng Lư Quang Diệu của Singapore cũng cho rằng “Những bài thuyết giảng về nhân quyền [của Mỹ] chỉ là những vận dụng của thái độ kiêu căng Tây phương, sẽ không có ảnh hưởng ǵ đến Bắc Kinh” (Newsweek, Nov. 29, 1993: “Human-rights lectures, says Lee, are exercices in Western arrogance that will not influence Beijing.”)

 

Thủ tướng Nhật Morihiro Hosokawa- Và Thủ Tướng Nhật Hosokawa cũng tuyên bố “Những quan niệm về nhân quyền của Tây Phương không thể áp dụng một cách mù quáng vào Á Châu” (New York Times, May 2, 1994: Japan’s Prime Minister Hosokawa: “Western human rights concepts could not be “blindly applied” to Asia”)

 

- Cách đây ít năm, những quốc gia Á Châu đă họp ở Bangkok và chấp thuận một bản tuyên ngôn nhấn mạnh rằng nhân quyền phải được xét đến “trong bối cảnh của những cá biệt quốc gia và địa phương, và những nền tảng lịch sử văn hóa tôn giáo khác nhau” (human rights must be considered in the context of national and regional particularities and various historical religious and cultural backgrounds), và rằng “theo dơi vấn đề nhân quyền là vi phạm chủ quyền quốc gia” (that human rights monitoring violated state sovereignty) và sau cùng “viện trợ kinh tế với điều kiện, dựa trên tiêu chuẩn nhân quyền [trong khi thực sự không quan tâm đến nhân quyền, theo như nhận định của Noam Chomsky] là đối ngược với quyền phát triển” (and that conditioning economic assistance on human rights performance was contrary to the right of development).

 

Tôi không hiểu mấy dân biểu Mỹ như Smith, Lofgren, Sanchez, Davis v..v.. có biết đến những điều này hay không? Họ có biết rằng ngày nay, nhiều quốc gia không c̣n thuộc quyền thống trị của thế giới Tây phương, cho nên những quan niệm về nhân quyền của Tây phương không c̣n khả năng để áp đặt trên toàn thể thế giới. Nhất là đối với Việt Nam, Mỹ đă thua ở Việt Nam v́ không biết đến lịch sử chống ngoại xâm của Việt Nam, không biết đến tinh thần yêu nước sâu đậm của người dân Việt Nam, rất nhạy cảm trước mọi hành động có tính cách xen vào nội bộ Việt Nam.. Vậy với vài cái nghị quyết ấm ớ, họ tin rằng có thể ảnh hưởng đến chính quyền Việt Nam hay sao? Hay chỉ làm cho người dân Việt Nam oán ghét thêm về sự can thiệp trịch thượng vào nội bộ của nước họ, khơi lại niềm oán ghét mà Mỹ đă gây ra trong cuộc chiến ở Việt Nam. Họ không thể hiểu được rằng Á Đông không bao giờ chấp nhận quan niệm về nhân quyền mà Tây phương cho rằng đó là “God given”.

 

Tại sao Á Đông không chấp nhận quan niệm về nhân quyền của Tây phương? Ngoài những bất đồng về văn hóa, xă hội, nhân sinh v..v.. giữa những nền văn minh khác nhau, Á Đông c̣n coi sách lược lưỡng chuẩn (double standard) về nhân quyền của Tây phương như là một sự áp đặt để đạt những mục đích kinh tế, tôn giáo. Tây phương, với bản chất đế quốc, chưa bao giờ tôn trọng nhân quyền ở các nơi khác trên thế giới.

 

Muốn hiểu rơ vấn đề nhân quyền trong cộng đồng thế giới có lẽ chúng ta không thể nào bỏ qua cuốn Sự Xung Đột Giữa Các Nền Văn Minh Và Sự Tái Lập Trật Tự Thế Giới (The Clash of Civilizations and the Remaking of World Order) của Samuel P. Huntington. Huntington là một lư thuyết gia chính trị thế giới nổi tiếng của Mỹ, thường viết trong tập san Foreign Affairs. Uy tín của Huntington không ai có thể phủ nhận. Ông ta là giáo sư đại học Harvard, giữ chức vụ Giám Đốc Viện Nghiên Cứu Chiến Lược John M. Olin và Chủ Tịch Học Viện Harvard Nghiên Cứu Các Địa Phương Trên Thế Giới. Ông cũng từng là Giám Đốc Kế Hoạch An Ninh cho Hội Đồng An Ninh Quốc Gia dưới thời Tổng Thống Carter, và Chủ Tịch Hội Chính Trị Khoa Học Hoa Kỳ. Giáo sư Huntington giải thích, trang 92:

 

V́ quyền lực Tây phương suy thoái, khả năng áp đặt những quan niệm về nhân quyền, tự do, và dân chủ của Tây phương trên các nền văn minh khác cũng như sự hấp dẫn của những giá trị Tây phương cũng suy thoái theo. Điều này đả xảy ra.

 

(As Western power declines, the ability of the West to impose Western concepts of human rights, liberalism, and democracy on other civilizations also declines and so does the attractiveness of those values to other civilizations. It already has...)

 

Giới thức giả Âu Mỹ đă nhiều lần vạch ra cái mặt trái của b́nh phong Nhân Quyền. Báo Chicago Tribune ngày 16 tháng 8, 1999, có đăng bài b́nh luận của Salim Muwakhil về chủ đề "Hoa Kỳ xuất cảng: bom, súng và đạo đức giả" (U.S exports: Bombs, guns and hypocrisy) trong đó tác giả viết:

 

“Hoa Kỳ đứng đầu trong số lượng bán vũ khí trên hoàn cầu, chiếm hơn 55% thị trường. Hoa Kỳ bán vũ khí cho những quốc gia đối đầu nhau như Hi Lạp và Thổ Nhĩ Kỳ, Eritrea và Ethiopia, Saudi Arabia và Israel, India và Pakistan; đưa vũ khí vào các điểm nóng trên thế giới như Sri Lanka, Indonesia, Columbia, Trung Đông và Đông Phi.”

 

(The US is by far the leading exporter of weapons, with more than 55% of the worldwide market...The US sells weapons to antagonists like Greece and Turkey, Eritrea and Ethiopia, Saudi Arabia and Israel, even India and Pakistan. We peddle arms into global hotspots like Sri Lanka, Indonesia, Colombia, the Middle East and East Africa.)

 

Bán vơ khí cho các dân tộc giết nhau để kiếm lời phải chăng là những hành động đạo đức tôn trọng nhân quyền? Tác giả Salim Muwakhil, đă kết luận bằng câu:

 

"Trong sự t́m kiếm giải pháp cho sự bạo hành đang lan tràn trong xă hội của chúng ta, chúng ta đừng có loại phần c̣n lại của thế giới"

 

(In our search for solutions to the violence that plagues us, let's not exclude the rest of the world).

 

Câu này có nghĩa: trong khi chúng ta t́m cách bảo vệ nhân quyền trong xă hội của chúng ta, chúng ta cũng phải nghĩ đến nhân quyền trong phần c̣n lại của thế giới. Một mặt t́m cách bảo vệ nhân quyền trong xă hội của chúng ta, mặt khác lại chà đạp lên nhân quyền ở những nơi khác trên thế giới là một hành động phi luân (amoral), đạo đức giả. Ngày nay, Mỹ vẫn mang hành động phi luân và đạo đức giả của ḿnh ra để ép những nước nhỏ không chịu khuất phục Mỹ, điển h́nh là dự luật 3096 đối với Việt Nam.

 

Chúng ta cũng nên nhớ rằng, Uỷ Ban Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc, trong cuộc họp khai mạc cuối tháng 3, 1999, Tổng Thư Kư Hội Ân Xá Quốc Tế, Pierre Sane, thay v́ thường tố cáo Trung Quốc, đă tố cáo Hoa Kỳ vẫn tiếp tục vi phạm nhân quyền một cách đại quy mô đối với các dân thiểu số ngay trong nước Mỹ (As the UN Human Rights Commission opened its annual session Monday, Amnesty International departed from its traditional criticism of China and instead denounced the US: "Human Rights violations in the US of America are persistent, widespread and appear to disproportionately affect people of racial or ethnic minority backgrounds," said Amnesty's secretary general, Pierre Sane.), và khuyến cáo Uỷ Ban Liên Hiệp Quốc hăy chú ư đến những vi phạm nhân quyền ở Sudan, Turkey, Algeria, Cambodia, Rwanda, Burundi, và Congo (Không có Việt Nam trong danh sách này).

 

Về sự “quan tâm” (sic) của Mỹ về vấn đề nhân quyền ở Việt Nam, Walter J. Rockler, nguyên công tố viên ṭa án xử tội phạm chiến tranh Nuremberg, đă viết như sau:

 

"Cái mà chúng ta gọi là quan tâm đến nhân quyền [ở Việt Nam] thật là lố bịch. Chúng ta đă thả xuống Việt Nam một số lượng bom gấp đôi số lượng bom mà các quốc gia liên hệ đến cuộc Đệ Nhị Thế Chiến thả lên đầu nhau. Trong cuộc chiến này, chúng ta đă giết hàng trăm ngàn thường dân. Ngay gần đây, chúng ta bảo trợ, huấn luyện và ủng hộ những đoàn quân địa phương của Guatamala, El Salvadore, và Nicaragua Contras ở Trung Mỹ, trong sự tàn sát ít nhất là 200 ngàn người..."

 

(Our alleged concern with human rights borders on the ludicrous. We dropped twice as many bombs on Vietnam as all the countries involved in World War II dropped on each other. We killed hundreds of thousands of civilians in the course of that war. Very recently, in Central America, we sponsored, trained, and endorsed the local armies - Guatemalan, Salvadoran, and Nicaraguan Contras - in the killing of at least 200000 people.)

 

Thật vậy, nhiều sự kiện trên khắp thế giới, thí dụ như những hành động của Mỹ ở Việt Nam, Indonesia, Guatamala, El Salvadore, Nicaragua v..v..(Xin đọc cuốn 9-11 , Seven Stories Press, New York, 2001, của Noam Chomsky) đă chứng tỏ rằng Nhân Quyền chỉ là một chiêu bài của Mỹ, với hậu thuẫn của bom đạn và ưu thế kinh tế, để ép những tiểu nhược quốc nào có thể ép được phải theo quan niệm về nhân quyền, dân chủ, đường lối chính trị, quyền lợi kinh tế của Mỹ, tạo thuận lợi cho Mỹ bành trướng văn hóa và tôn giáo của Mỹ.

 

Và Robert Scheer cũng viết như sau trên tờ Times:

 

"Chẳng phải là chúng ta có một lịch sử "diệt chủng" hay sao, mới đầu là thổ dân Mỹ, và sau là ở Việt Nam, khi quân đội Hoa Kỳ lùa những dân làng trung thành, hầu hết là Công Giáo, vào sống an toàn trong những Ấp Chiến Lược, trong khi biến những vùng Phật Giáo ở thôn quê Nam Việt Nam thành những vùng tự do thả bom một cách toàn diện?"

 

(Don't we have our own history of "ethnic cleansing", first of the Native American population and later in Vietnam, when U.S. troops herded loyal, mostly Catholic villagers into so-called "strategic hammers" for safety while turning the mostly Buddhist countryside of South Vietnam into a saturation bombing zone?)

 

Thực chất cái mà Mỹ gọi là tôn trọng nhân quyền là như vậy,

 

Bộ mặt thực về “nhân quyền” của Mỹ đă được chứng minh trong biến cố sau đây. Đầu tháng 5, 2001, Liên Hiệp Quốc đă bỏ phiếu hất Mỹ ra khỏi Ủy Ban Nhân Quyền Quốc Tế trong đó Mỹ liên tục là một thành viên từ năm 1948, trong khi Trung Quốc, Việt Nam, Cuba đều được bầu làm thành viên. Điều này cho thấy, Mỹ chỉ có thể dựa vào ưu thế kinh tế và quân sự chứ không thể dựa vào chiêu bài “nhân quyền”. Nếu Mỹ thực sự tôn trọng nhân quyền trên nước Mỹ cũng như trên thế giới th́ tại sao Mỹ lại bị hất ra khỏi Ủy Ban Quốc Tế Nhân Quyền? Nhưng đồng tiền của Mỹ rất mạnh, có thể mua dễ dàng những tay sai chính hiệu như VVA để tranh đấu cho “nhân quyền” ở Việt Nam, một sách lược của Mỹ để ép Việt Nam phải tạo ra một bầu không khí thuận lợi cho ngoại thương của Mỹ.

 

Qua biến cố loại Mỹ ra khỏi Ủy Ban Quốc Tế Nhân Quyền, Vince Hayner đă viết một bài với nhan đề “Những Vi Phạm Của Hoa Kỳ” (US Violations) trong đó có đoạn như sau:

 

“Sự loại Hoa Kỳ ra khỏi Ủy Ban Nhân Quyền là một bất ngờ cần được hoan nghênh. Trong khi các chính trị gia, kư giả và dân thường hỏi tại sao, câu trả lời ở ngay trước mắt chúng ta.

 

Hoa Kỳ có một thành tích khủng khiếp về nhân quyền. Ngoài chuyện hàng ngày áp bức chính dân của ḿnh, Hoa Kỳ vẫn tiếp tục vi phạm nhân quyền ở các nơi như Vieques (Porto Rico) bằng Hải Quân Hoa Kỳ, và ở quanh thế giới trong những xí nghiệp bóc lột nhân công tàn tệ (sweatshops) cho những xí nghiệp Hoa Kỳ, và điều có lẽ đáng lo ngại nhất là, giết hại hơn 1 triệu dân Iraq trong chiêu bài trừng phạt, đó là chỉ kể vài sự kiện.

 

Hi vọng rằng sự loại Hoa Kỳ ra khỏi Ủy Ban Nhân Quyền là một dấu hiệu mà các thành viên khác của LHQ sẽ không dung dưỡng cho những hành động không hề thay đổi, đơn phương tấn công nhân cách con người của Hoa Kỳ.”

 

(The ejection of the US from the UN Human Rights Committee is a welcome surprise. While politicians, journalists and everyday people ask why, the answer is right in front of us.

 

The US has a horrible human rights record. Besides the daily oppression of its own citizens, the US continues to violate human rights in place like Vieques with the US Navy, around the world in sweatshops for US corporations and, perhaps most alarming, with the killing of more than 1 million Iraqi people via sanctions, just to name a few.

 

It is hoped that this ejection comes as a sign that the other members of the UN will not tolerate the consistent unilateral assaults on human dignity by the US.)

 

Tưởng chúng ta cũng nên biết thêm là năm 1986, Mỹ là quốc gia duy nhất đă bị Ṭa Án Quốc tế (World Court) kết án là khủng bố quốc tế - dùng vơ lực bất hợp pháp, cho những mục tiêu chính trị (Noam Chomsky, Ibid. p. 84: In 1986, the U.S. was the only country comdemned by the World Court for international terrorism – for “unlawful use of force” for political ends) và Mỹ đă phủ quyết một nghị quyết của Hội Đồng An Ninh Liên Hiệp Quốc kêu gọi mọi quốc gia, trong đó có Mỹ, phải tôn trọng luật lệ quốc tế. Cường quyền đă thắng công lư. Tại sao Mỹ không dám công nhận quyền của Ṭa Án Quốc Tế Le Hague? V́ nếu công nhận th́ Mỹ sẽ là quốc gia đầu tiên bị đưa ra Ṭa Án Quốc tế về những tội ác chiến tranh (war crimes) trong đó có những tội ác ở Việt Nam.

 

Trong cuốn Giới Thiệu Noam Chomsky (Introducing Noam Chomsky) của John Maher và Judy Groves, Totem Books, New York, 1997, có ghi một nhận định thời danh của Giáo sư Noam Chomsky, trang 156:

 

“Nếu những luật của Nuremberg (ṭa án xử tội phạm chiến tranh) được áp dụng th́ sau mỗi cuộc chiến tranh, mọi tổng thống Hoa Kỳ đều đă phải bị treo cổ.”

 

(If the Nuremberg laws were applied, then every post-war American president would have been hanged)

Đó là những bộ mặt thực của Mỹ trong vấn đề nhân quyền, của cái Quốc Hội đă dùng tiền thuế của dân để lập ra cơ quan NED, một cánh tay khác của CIA, mà vô thượng thiên tài chống Cộng Vơ Văn Ái nấp sau, tung ra những thông tin bịa đặt để tranh đấu cho nhân quyền và dân chủ ở Việt Nam, theo đúng chỉ thị của NED như tôi đă chứng minh trong bài “Quê Mẹ! Nhưng Mẹ Nào” trước đây.

 

Với thành tích vi phạm nhân quyền như vậy, tôi nghĩ rằng Mỹ không đủ tư cách nói về nhân quyền, và quốc hội Mỹ không đủ tư cách hay quyền hạn để ra một đạo luật nhân quyền cho bất cứ quốc gia nào khác với mục đích ép quốc gia này phải theo quan niệm lưỡng chuẩn (double standard) và đạo đức giả của Mỹ về nhân quyền. Đây chính là quan điểm của Trung Quốc đă được phổ biến rộng răi trên Internet. Và lẽ dĩ nhiên, những đầy tớ lănh tiền của Mỹ như Vơ Văn Ái lại càng không có tư cách ǵ để nói về nhân quyền nói chung, nhân quyền ở Việt Nam nói riêng.

 

Điều hiển nhiên là Mỹ chỉ có thể ép được nhưng nước nhỏ mà Mỹ có thể ép được. Đụng đến anh Ba là Mỹ phải rút lui có trật tự. C̣n nhớ, khi Mỹ chỉ trích vấn đề nhân quyền của Trung Quốc, th́ Trung Quốc phản ứng bằng cách, trong hai năm liền, 2003 và 2004, đưa ra những bản hồ sơ dài về những vi phạm nhân quyền của Mỹ trong nước Mỹ cũng như trên thế giới, dựa trên những tài liệu của chính Mỹ, của Liên Hiệp Quốc, của các cơ quan Nhân Quyền và Ân Xá trên thế giới. Và Mỹ đă hoàn toàn im lặng trước phản ứng này. Chúng ta hăy đọc vài đoạn trong bản nhận định về nhân quyền của Mỹ.

 

Trung Quốc Nh́n Hồ Sơ Nhân Quyền Của Mỹ Như Thế Nào?

(Nhân Dân Nhật Báo, Bắc Kinh, 1 Tháng 3, 2004)

 

Căn cứ phần lớn trên những nguồn tài liệu và thống kê của Mỹ, Trung Quốc đă tung ra bản hồ sơ về nhân quyền của Mỹ trong những năm 2003, 2004 để đáp lại bản Phúc Tŕnh Về Nhân Quyền của các nước mà Mỹ tung ra.

 

Mỹ xét đoán về nhân quyền của các nước khác mà không tự đánh giá về hồ sơ nhân quyền của chính Mỹ, trên nước Mỹ và trên khắp thế giới.

 

“Trong nhiều năm, hàng năm Bộ Ngoại Giao Mỹ vẫn xuất bản “Những phúc tŕnh về nhân quyền của các nước khác.” Mỹ tự cho ḿnh cái quyền “Xét xử vấn đề nhân quyền trên thế giới” và, bất kể những sự khác biệt và chênh lệch về chính trị, kinh tế, lịch sử, văn hóa và phát triển xă hội giữa các quốc gia khác nhau, và bất kể sự chống đối của các nước khác, lên án các nước khác một cách phi lư về t́nh trạng nhân quyền không theo đúng lư tưởng, giá trị và mẫu mực nhân quyền của Mỹ. Trong khi đó th́ Mỹ lại như mù, không thấy những vấn nạn về nhân quyền của chính nước Mỹ. Điều này cho chúng ta thấy rơ chính sách lưỡng chuẩn của Mỹ về nhân quyền, và chủ trương bá quyền của Mỹ. Hồ sơ nhân quyền của Mỹ tuyệt đối không phù hợp với vị thế của Mỹ như là một cường quốc, và thật là quá lố bịch đối với cái nhăn hiệu tự phong của một nước lớn về nhân quyền. Mỹ hăy nghiêm chỉnh coi xét những vấn nạn nhân quyền của chính ḿnh, hăy suy nghĩ về vị thế sai lầm và cách xử sự của Mỹ về nhân quyền, và ngưng mọi chuyện thất nhân tâm, xía vào những vấn đề nội bộ của các quốc gia khác với cái cớ là đẩy mạnh vấn đề nhân quyền.

 

Một lần nữa, Mỹ lại “bỏ quên” những hành động phi pháp lâu đời và những vấn nạn về nhân quyền của ḿnh trong những “Phúc tŕnh” [của Mỹ]. Cho nên, như trước đây, chúng tôi phải giúp Mỹ giữ hồ sơ nhân quyền của Mỹ.”

 

[How China's views the Human Rights Record of the US

Peoples' Daily, Beijing, 1 March 2004

 

Based largely on US sources and statistics, China has issued the Human Rights Record of the United States in 2003 in response to the Country Reports on Human Rights Practices for 2003 issued by the US.

 

The US passes judgments on the human rights record of foreign countries, it does not assess its own human rights record, in the US and around the World.

 

"For a long time, the US State Department has been publishing "Country Reports on Human Rights Practices" every year. It presumes to be the "Judge of Human Rights in the World" and, regardless of the differences and disparities among different countries in politics, economy, history, culture and social development and strong opposition from other countries, denounces other countries unreasonably for their human rights status in compliance with its own ideology, value and human rights model. Meanwhile, it has turned a blind eye to its own human rights problems. This fully exposed the dual standards of the U.S. on human rights and its hegemonism. The human rights record of the U.S. is absolutely not in accord with its position as a world power, which constitutes a strong irony against its self-granted title of a big power in human rights. The United States should take its own human rights problems seriously, reflect on its erroneous position and behavior on human rights, and stop its unpopular interference with other countries' internal affairs under the pretext of promoting human rights.

 

The United States once again "omitted" its own long-standing malpractice and problems of human rights in the "reports". Therefore, we have to, as before, help the United States keep its human rights record."

 

Và trong 2 năm liền, 2003 và 2004, Trung Quốc đă phổ biến một bản Hồ Sơ dài về những vi phạm nhân quyền của Mỹ, trong nước Mỹ cũng như trên thế giới. Quư độc giả muốn đọc “full text” của những bản hồ sơ này, chỉ cần vào Internet, đánh ḍng chữ “The US and Human Rights” là có thể đọc được tất cả những ǵ về nhân quyền của Mỹ ngoài những bản hồ sơ của Trung Quốc đưa lên.

 

Để kết luận, tôi xin trích dẫn nhận định của Giáo sư Noam Chomsky trong cuộc phỏng vấn của David Barsamian trong cuốn “Class Warfare, Common Courage Press, 1996, trang 71”, khi được hỏi về một ư kiến của McNamara trong cuốn In retrospect là: “Những quyết định hành động ở Việt Nam của các chính quyền Kennedy và Johnson là theo những nguyên tắc và truyền thống của Mỹ. Chúng tôi quyết định trong ánh sáng của những tiêu chuẩn xă hội đó. Tuy nhiên chúng tôi đă lầm, lầm một cách tệ hại.” [We of the Kennedy and Johnson administrations who participated in the decisions on Vietnam acted according to what we thought were the principles and traditions of this nation. We made our decisions in light of those values. Yet we were wrong, terribly wrong.] Và Giáo sư Noam Chomsky đă nhận định như sau:

 

Đúng vậy, ông ta đă nói đúng về những tiêu chuẩn xă hội của Mỹ. Nếu có những người nào toan tính không tuân phục chúng ta, th́ những tiêu chuẩn của chúng ta là phải nghiền nát và tàn sát họ. Đó là những tiêu chuẩn của chúng ta. Những tiêu chuẩn này có từ nhiều trăm năm trước, và đó đúng là những tiêu chuẩn đạo đức xă hội mà họ (chính quyền Kennedy và Johnson) đă dựa trên đó để hành động.

 

(Actually, he's correct about the values. If somebody tries to disobey us, our values are that they have to be crushed and massacred. Those are our values. They go back hundreds of years, and those are exactly the values they acted upon.)

 

TRẦN CHUNG NGỌC, Sachhiem, 31/10.2007

NDVN, 9/2/2013

 



<Go Back>
Printer Friendly Page Send this Story to a Friend